lưỡng Liêu biên quân của đại trụ quốc Cố Kiếm Đường vẫn án binh bất động.
Nghe nói binh bộ thị lang Đường Thiết Sương, người kế thừa di sản Cố Lư, sắp rời kinh, dẫn theo quá nửa tinh nhuệ Kinh Kỳ, bố trí tuyến phòng ngự thứ hai sau lưng đại quân của Ngô Trọng Hiên. Chỉ đợi hai nhánh thiết kỵ Liêu Đông cấp tốc nam hạ, đến khi ấy ắt có thể chuyển từ thủ sang công, một hơi đuổi phản quân về tận bờ nam sông Quảng Lăng. Nào là bộ tốt Thục địa của bạch y binh thánh Trần Chi Báo, nào là binh mã man di của Yến Sắc vương Triệu Bỉnh, nào là Tĩnh An Vương Triệu Tuần trơ trọi một thân một mình, hết thảy đều chẳng đáng nhắc tới!

