Nàng không nỡ.
Một già một trẻ tuy chỉ gặp gỡ trong thoáng chốc, cùng sóng vai chiến đấu một trận mà chẳng hề hỏi nhau nửa lời căn do, nhưng trong lòng Tiết Tống Quan, vị tiên sinh già nua đến từ cựu Nam Đường quốc cảnh xa xôi này đã được nàng xem như bậc trưởng bối trong nhà. Có lẽ lão cũng giống lão phu tử Triệu Định Tú, tính tình đôi phần cổ hủ, mang cái khí khái thư sinh mà nàng hết sức xa lạ, nhưng rốt cuộc vẫn là một lão nhân nhân hậu, hiền từ.
“Tiết cô nương, không thể làm lỡ chiến sự!”

