Tôn Dần cứ tự mình nói tiếp: “Thật ra ấy à, Phạm Đoản Tiên quá nặng lòng hơn thua, nhưng lại cầm lên được thì cũng buông xuống được, làm quan thì hợp, đánh cờ thì không hợp. Trước tiên cứ lăn lộn ở Hàn Lâm viện, Quốc Tử Giám, Sùng Văn quán những nơi ấy đã, không sợ chậm, chỉ sợ nhanh. Tống sồ kê... à không đúng, Tống sồ phượng ấy, quý ở chỗ dũng mãnh tinh tiến, ba năm làm thị lang, năm năm làm thượng thư, mười năm làm thủ phụ... ờ, cũng không đúng, chức thủ phụ ấy phải do ta Tôn Dần đảm nhận mới là danh xứng với thực. Tống Khắc Lễ, ngươi cứ ngoan ngoãn làm một bộ thượng thư của ngươi đi, cùng lắm đến lúc đó ta cho ngươi tùy ý chọn một bộ trong lục bộ. Còn Lưu Hoài, ngươi ngàn vạn lần đừng vùi đầu trong đống sách đến mức chẳng thoát ra nổi, đi làm tiên sinh dạy học thì cũng chẳng có tiền đồ gì lớn, nhiều lắm sau khi chết được ban cho một thụy hiệu thường thường bậc trung, kiểu như Văn Khiết, Văn Nghĩa, Văn Đạt gì đó, đâu có phải mỹ thụy, rõ ràng là mắng người thì có... Còn Lý Cát Phủ ngươi à, cứ tạm mà ở công môn tu hành, gắng gượng qua ngày đi, nhớ rảnh rỗi thì thắp nhiều nén hương, bái nhiều lạy Phật, vận khí tốt thì mò được một chức chính tam phẩm thị lang, hoặc thứ sử một châu gì đó. Còn nếu vận khí không tốt... haiz, vậy thì chỉ còn nước vay tiền lão tử sống qua ngày, e là muốn cưới một nàng dâu tàm tạm cũng khó...”
Lý Cát Phủ trịnh trọng gật đầu mạnh một cái.

