Nói đi cũng phải nói lại, ngươi chớ tưởng ngụy quân tử và chân tiểu nhân đều là loại thư sinh bụng rỗng. Ta nói cho ngươi biết, phẩm hạnh cao hay thấp của người đọc sách, đúng là có liên quan đến việc họ đọc bao nhiêu sách, có được bao nhiêu công danh và thanh danh, nhưng tuyệt đối không phải có liên quan thì ắt thành tất yếu. Ta hỏi ngươi, phụ thân và tổ phụ của Tống Khắc Lễ, Tống gia lưỡng phu tử từng vang danh hải nội vào Vĩnh Huy niên gian, chữ của Tống lão phu tử thế nào? Nhất đẳng đại tông sư, biết đâu mấy trăm năm sau vẫn còn vô số sĩ tử noi theo mà khổ luyện. Còn văn chương của Tống tiểu phu tử có hay không? Hay đến mức không thể hay hơn được nữa. Thi từ ca phú thứ gì cũng tinh thông, riêng tản văn thôi, ta dám nói một nghìn năm sau nếu có bình chọn thập đại tản văn đại gia gì đó, phụ thân của Tống Khắc Lễ vẫn tất có một chỗ đứng. Thế nhưng hai cha con ấy, nếu bảo rằng cuối đời không giữ được thanh danh, rốt cuộc thân bại danh liệt, chỉ vì lão thủ phụ Trương Cự Lộc bất mãn với địa vị bá chủ văn đàn của họ, cho nên muốn gán tội gì mà chẳng được, ngươi Lưu Hoài thật sự tin sao? Ta, Tôn Dần, không tin. Hoặc nói cho đúng hơn, ta chỉ tin một nửa.

