Chương 47: Nha đầu này rốt cuộc có thân phận gì?
Hoài bà bà quay đầu lại, trong đôi mắt đục ngầu thấp thoáng vẻ khẩn cầu, nhìn Trần Quan nói:
“Tiểu hữu, mẫu thân của đứa nhỏ này mấy hôm trước vừa khéo bị đám ký oán ma viên đi ngang qua đả thương, nay đã hấp hối.”
“Ta nghĩ… tiểu hữu có thể tiện thể đưa cả nó theo được không?”
Bà khẽ thở dài, nói tiếp: “Nó tên là Tiểu Hoa, trong Hoài Hoa Ổ của ta, ngoài Tiểu Lục và Tiểu Thông ra, nó là tiểu hoa yêu trẻ tuổi duy nhất đã khai mở linh trí.”
Trần Quan im lặng một lát, cuối cùng vẫn gật đầu.
Đã mang một đứa là mang, mang hai đứa cũng là mang, giờ thêm một đứa nữa, chẳng qua chỉ tiện tay mà thôi.
Lạc Ly đứng bên cạnh, nghe mà mặt đầy nghi hoặc.
Chuyện này… là sao?
Phải dẫn theo mấy tiểu yêu quái này cùng lên đường ư?
Vậy chẳng phải dọc đường nàng sẽ bị bọn chúng quấy cho phiền chết hay sao?
Thấy Trần Quan đồng ý, Hoài bà bà liền đi tới nói lại với Tiểu Hoa.
Trên mặt Tiểu Hoa lập tức hiện lên mấy phần hâm mộ cùng mong mỏi, nhưng vừa nghĩ tới mẫu thân đang dần héo úa, cần người chăm nom, thần sắc của nó lại nhanh chóng ảm đạm hẳn xuống.
Cuối cùng, nó vẫn buồn bã lắc đầu, lưu luyến nhìn hai người bạn nhỏ.
“Tiểu Lục tỷ tỷ, Tiểu Thông ca ca, đợi bệnh của nương ta khỏi rồi, ta sẽ nhờ nương dẫn ta đi tìm các ngươi, được không?”
Tiểu Thông và Tiểu Lục lại lên tiếng khuyên nhủ, nhưng đóa Tiểu Hoa kia dường như đã quyết tâm, lắc đầu nhanh như chong chóng.
“Nương không thể thiếu Tiểu Hoa. Đợi nương khỏe lại rồi, ta sẽ đi tìm các ngươi, được không?”
Thấy vậy, Hoài bà bà cũng chỉ biết bất lực thở dài, quay sang nói với Trần Quan:
“Vậy thì… tiểu hữu cứ đi trước đi, lão bà tử ta… sẽ nghĩ cách khác.”
Trần Quan không nói thêm gì.
Hắn rất rõ, với những tiểu yêu thuộc loại thực vật như chúng, muốn rời khỏi mảnh đất bản thân cắm rễ vốn là chuyện cực kỳ khó khăn.
Huống hồ mẫu thân của Tiểu Hoa còn ở đây, trong lòng nó còn vương vấn, rễ cây cũng không thể hoàn toàn nhổ lên được.
Nếu cưỡng ép mang đi, cho dù không khô héo mà chết dọc đường, cũng rất khó thích nghi với khí hậu ở một vùng đất hoàn toàn xa lạ.
Kiểu “dịch chuyển” này đối với chúng chẳng khác nào một lần thử thách giữa lằn ranh sinh tử.
Cũng chỉ có thụ yêu như cây hoè, sức sống ngoan cường, đổi sang nơi khác chẳng khác nào dời cây sang trồng, chỉ cần thích nghi được với khí hậu bản địa thì chẳng bao lâu sau sẽ sống lại như thường.
“Tiền bối bảo trọng!”
Trần Quan chắp tay ôm quyền với lão ẩu, sau đó liếc Lạc Ly bên cạnh vẫn còn mơ hồ chưa hiểu, khẽ quát một tiếng:
“Đi!”
Hoài bà bà xoay người vào trong nhà, lấy ra một chiếc giỏ đan bằng nan tre, trịnh trọng giao vào tay Tiểu Thông và Tiểu Lục.
“Đem thứ này đưa cho Đào Hoa dì của các ngươi.”
“Nhớ kỹ, tới đó phải ngoan ngoãn nghe lời, không được nghịch ngợm như ở nhà nữa, càng không được gây chuyện, biết chưa?”
“Hu hu hu… nãi nãi…”
Hai tiểu gia hỏa rốt cuộc không nhịn được nữa, lao tới ôm chầm lấy Hoài bà bà, khóc đến nấc nghẹn.
Đúng lúc ly biệt não nề ấy, sắc mặt Hoài bà bà chợt biến, lập tức quát lớn:
“Mau đi!”
Gần như cùng một lúc, Trần Quan cũng nhận ra một luồng sát khí sắc bén đang chậm rãi ép tới!Bọn chúng hẳn là nhắm vào hắn mà tới.
Hắn không còn dừng lại thêm chút nào, chộp lấy tay Lạc Ly rồi lập tức lao vút ra khỏi viện.
Chẳng bao lâu sau, bọn họ lại trở về mép đảo nhỏ, nơi trước đó vừa lên bờ.
Trần Quan vừa định xuống nước thì Tiểu Thông đã chạy tới, đưa tay quệt nước mắt, cất giọng nghèn nghẹn:
“Ca ca, ngồi thuyền của ta đi!”
Dứt lời, thân hình Tiểu Thông chợt xoay mạnh.
“Xoẹt xoẹt!”
Cành lá trên người nó điên cuồng vung vẩy rồi sinh trưởng, tay chân xoắn lại như bện thừng, không ngừng quấn quanh đan cài vào nhau. Chỉ trong chớp mắt, nó đã hóa thành một chiếc “nôi” khổng lồ bốn chân, hình thù vô cùng kỳ dị.
Lạc Ly tròn mắt kinh ngạc, lắp bắp hỏi: “Đây… đây là thụ đằng thuyền sao?”
Chiếc “nôi” kia trực tiếp trượt xuống mặt nước, lững lờ nổi vững vàng.
Tiểu Lục nhảy phắt lên trên, vẫy tay gọi bọn họ: “Ca ca, tỷ tỷ, mau lên đi! Ca ca ta chạy nhanh lắm, trước kia bọn ta thường chơi như vậy ở dưới nước đó!”
Trần Quan gật đầu.
Xem ra mang theo hai tiểu gia hỏa này cũng không phải hoàn toàn vô dụng.
Nhưng hắn cũng hiểu, đây e là dụng ý của Hoài bà bà, không muốn dính quá sâu nhân quả với hắn.
Hắn không chần chừ nữa, dẫn Lạc Ly bước lên chiếc thụ đằng thuyền kỳ lạ ấy.
Hai người vừa đứng vững, chiếc thuyền tre kia đã như tên rời dây, chở bọn họ rời khỏi chốn đào nguyên tách biệt này, lao vút đi trên mặt nước mênh mang!
“Oa! Nhanh quá!”
Lạc Ly ngồi trên thuyền, nhìn cảnh sắc hai bên bờ lùi vun vút về phía sau, không khỏi tấm tắc lấy làm lạ.
Trần Quan nhìn vẻ mặt hưng phấn vô tư của nàng, càng nhìn càng bực, càng nghĩ càng thấy lỗ.
Hai mươi lượng!
Chỉ vì hai mươi lượng bạc cỏn con, hắn lại bị cuốn vào cái vũng bùn ngập trời này!
Ban đầu hắn còn tưởng nha đầu này cùng lắm chỉ là con riêng của một vị đại quan địa phương nào đó, bây giờ xem ra, hắn vẫn quá ngây thơ.
Biết đâu đây lại là con riêng của lão hoàng đế Đại Chu!
Nếu không, sao ngay cả yêu vương cấp bậc ký oán ma viên cũng phải điều động năm ngàn đại quân để truy sát?
Đại Chu hoàng triều vốn là một thế lực khổng lồ có thể phân đình kháng lễ với cả Thập Phương đầm lầy.
Bằng không, chỉ riêng đám yêu vương trong đầm lầy kia thôi, một trận thú triều cũng đã đủ san phẳng nó rồi.
Có thể dựng nên một hoàng triều, sừng sững bên rìa Thập Phương đầm lầy, khiến yêu ma quỷ quái nơi đây không dám vượt quá nửa bước, tất nhiên phải có chỗ cường thịnh mà người thường khó lòng tưởng tượng.
Đại Chu là thế, mà Đại Vân bên ngoài cũng vậy.
Đó đều là “trời”, là thứ đè lên đầu hàng vạn vạn bá tánh.
Thế mà hắn lại vì hai mươi lượng bạc ít ỏi, gật đầu bán mạng cho “trời”?
Lỗ!
Lỗ đến tê dại!
Lạc Ly thấy sắc mặt Trần Quan đen sì như đáy nồi, tò mò ghé lại hỏi:
“Trần đại ca, huynh sao vậy?”
Thấy Trần Quan chỉ liếc nàng một cái rồi hậm hực đáp: “Ta thấy lỗ đến tê dại!”
“Lỗ đến tê dại?” Lạc Ly ngẩn ra, hoàn toàn không hiểu hắn đang nói gì.
Nàng nhìn Trần Quan, nhưng thấy hắn chẳng có ý giải thích thêm.
Lạc Ly lại nhìn sang tiểu thụ yêu bên cạnh, không nhịn được tò mò hỏi:
“Trần đại ca, hai tiểu gia hỏa này là đưa bọn ta đi một đoạn, hay sẽ cùng bọn ta lên đường?”
“Còn nữa, chẳng phải huynh đã nói sẽ giúp ta giải trừ tiêu ký trên người sao? Đã giải rồi chứ?”Nàng một hơi ném ra liền mấy câu hỏi.
“Tạm thời đã áp chế giúp ngươi rồi!” Trần Quan tức thì đáp lại đầy bực bội.
“Ồ!” Lạc Ly đầu tiên gật đầu, sau đó chợt sững ra, “Hả? Đã áp chế được rồi sao? Từ lúc nào?”
Nàng bỗng nhớ ra điều gì đó, mùi lạ lúc có lúc không trên người mình dường như… đã sớm biến mất rồi?
Chẳng lẽ là từ khi tiến vào Hoài Hoa Ổ?
Cảm giác căng thẳng và sợ hãi đeo bám nàng suốt dọc đường phút chốc tan thành mây khói.
Tâm trạng vừa khá lên, nàng nhìn hai tiểu thụ yêu đang sụt sùi bên cạnh, cũng thấy thuận mắt hơn hẳn.
Thế là nàng chủ động ghé lại gần, líu ríu bắt chuyện với chúng.
Trần Quan một mình đứng nơi mũi thuyền, vai vác trảm mã đao, mặc cho gió nhẹ lướt qua mặt, càng thổi sắc mặt hắn càng đen.
“Haizz… càng nghĩ càng thấy lỗ!”
Hơn nữa, trong lòng hắn mơ hồ có một cảm giác, chuyến tiêu này… e rằng mới chỉ là khởi đầu.
Trên thuyền, Tiểu Lục mở to đôi mắt đen láy, không ngừng đảo nhìn phong cảnh xung quanh.
Hai tiểu gia hỏa lần đầu rời khỏi Hoài Hoa Ổ, lúc này nhìn gì cũng thấy mới mẻ.
Còn Lạc Ly thì hoàn toàn hóa thành một nha đầu lắm lời, cứ hỏi hết đông tới tây: “Tiểu Lục à, bình thường các ngươi có ăn gì không?”
