Ánh mắt Trần Lạc hơi thẫn thờ, bất giác vươn tay sờ lên đầu, rồi lại sờ mặt mình.
Ừm, vẫn còn đó, mọi thứ đều nguyên vẹn không chút sứt mẻ.
"Hừ, ngươi đang làm gì đó? Được ở chung một phòng với bản tiểu thư nên mừng phát điên rồi sao?"
Long Tang Tang bất mãn bĩu môi, kiêu ngạo hừ một tiếng, giọng điệu khỏi phải nói tự tin đến nhường nào.

