Ánh mắt Tô Bạch dáo dác nhìn quanh, khi thấy Triệu Thanh Dao đang cải nam trang, cõi lòng đang hoảng loạn của hắn mới dần bình tĩnh lại.
"Khoan đã, cớ sao ta phải sợ một tên mãng phu chứ?"
Tô Bạch sực tỉnh, sắc mặt thoắt cái trở nên khó coi.
Hắn đường đường là người xuyên không, thế mà lại bị một tên mãng phu vô não dọa sợ, đây quả thực là nỗi nhục nhã ê chề.
Trần Lạc đến thật đúng lúc, lát nữa cứ để Triệu Thanh Dao tóm gọn hắn, phế bỏ tay chân, xem hắn còn ngông cuồng được nữa không.
"Ngươi thật sự có tiên vật sao?"
Triệu Thanh Dao khó tin hỏi.
"Liên quan gì đến ngươi?"
Trần Lạc liếc xéo nàng một cái, sát ý trong mắt lóe lên rồi vụt tắt.
Triệu Thanh Dao chính là nữ tử cầm kiếm kia. Ngay lúc hắn sắp chém chết Tô Bạch, nàng đã đột nhiên nhảy ra cứu người, lại còn bồi thêm một kiếm phong hầu hắn.
"Ngươi cũng là võ giả đúng không? Nhìn cách ăn mặc này hẳn là một du hiệp, chẳng lẽ không biết đại trượng phu nói lời phải giữ lấy lời sao?"
Sắc mặt Triệu Thanh Dao trầm xuống, quanh thân tỏa ra khí thế bức người, ánh mắt vô cùng sắc bén.
Tựa như một thanh tuyệt thế thần kiếm.
Mang theo tư thế chỉ cần một lời không hợp là sẽ lập tức vung kiếm lấy đầu Trần Lạc.
Lúc này, Tô Bạch cũng đang nhìn Trần Lạc với vẻ bỡn cợt, chờ xem hắn làm trò hề.
Tên mãng phu này, đến Túy Hương lâu rồi mà còn dám càn rỡ như thế, không lẽ hắn tưởng nơi đây là chốn miệt vườn thôn quê chắc?
Hừ.
Hắn đang chờ xem Trần Lạc bị Triệu Thanh Dao dạy dỗ.
Cho dù Triệu Thanh Dao không ra tay, hắn tin rằng với thể diện của mình, Túy Hương lâu chắc chắn sẽ cử người ra mặt trấn áp Trần Lạc.
Có lẽ hôm nay hắn chẳng cần làm thơ tặng Triệu Thanh Dao mà vẫn có thể tóm được một Trần Lạc tàn phế.
Nghĩ đến đây, khóe miệng Tô Bạch chậm rãi nhếch lên, vẽ ra một nụ cười đầy khinh miệt.
"Mắc mớ gì tới ngươi, có giỏi thì qua đây đơn đả độc đấu."
Trần Lạc tay lăm lăm mạch đao, không chút e dè.
"Ngươi... đồ mãng phu."
Triệu Thanh Dao tức đến nghẹn họng.
Nếu ở nơi khác mà Trần Lạc dám khiêu khích như vậy, nàng chắc chắn đã ra tay.
Nhưng ở Túy Hương lâu, nàng cũng không dám phá vỡ quy củ.
Phải biết rằng Túy Hương lâu không phải thanh lâu bình thường, sản nghiệp trải rộng khắp trăm nước xung quanh, nghe đồn đứng sau lưng là thế lực của tiên nhân.
Tú bà phong vận mặn mà thấy cảnh này liền biết đã đến lúc mình phải ra mặt. Mụ uốn éo cặp mông đẫy đà, nhanh chóng đi tới trước mặt Trần Lạc, phất nhẹ chiếc khăn tay lên người hắn, hờn dỗi nói: "Vị gia này bớt giận, vạn sự dĩ hòa vi quý mà. Ngài đến đây chắc hẳn là vì muốn gặp Yêu Yêu đúng không?"
"Không phải."
Trần Lạc căn bản không biết Yêu Yêu là ai, cũng chẳng buồn bận tâm.
Hắn tới đây chỉ để xử lý Tô Bạch.
"Ơ..."
Toàn trường tĩnh lặng trong chốc lát, ai nấy đều khiếp đảm nhìn Trần Lạc, tựa như đang nhìn một con quái vật khó tin.
Yêu Yêu tựa như tiên nữ hạ phàm, thế mà lại có kẻ không biết đến nàng sao?
"Ha ha, vị gia này thật khéo đùa." Nụ cười giả lả trên mặt tú bà sắp gượng không nổi nữa rồi.
Tô Bạch cũng sắp không giữ nổi bình tĩnh.
Trần Lạc trắng trợn khiêu khích hắn như vậy, lẽ nào tú bà không nhìn ra?
Tại sao còn chưa ra tay xử lý Trần Lạc?
Tú bà đương nhiên nhìn ra.
Nhưng chính vì nhìn ra, mụ mới không dám làm gì Trần Lạc, thậm chí còn phải cố lôi Yêu Yêu ra để đánh lạc hướng sự chú ý của hắn.
Ngờ đâu Trần Lạc lại là một tên mãng phu vô tri, đến cả Yêu Yêu cũng chẳng biết là ai.
"Ta tới đây là để tính sổ với Tô Bạch."
Trần Lạc nhẹ nhàng đẩy mụ ra, mũi chân điểm nhẹ, thân hình tựa như một cơn gió, đáp xuống đài ngắm cảnh của phòng bao hạng chữ Thiên.Sắc mặt Tô Bạch trắng bệch, bản năng xui khiến hắn muốn quay đầu bỏ chạy.
"Ngươi muốn làm gì?"
Sắc mặt Triệu Thanh Dao biến đổi, "keng" một tiếng rút trường kiếm ra, phi thân vọt tới.
"Cút ngay."
Trần Lạc trở tay chém xuống một đao, ánh đao đỏ rực như máu tựa hồ muốn chẻ đôi Triệu Thanh Dao.
"Ngươi..."
Triệu Thanh Dao thất kinh biến sắc, vội vàng giơ kiếm lên đỡ.
"Oanh" một tiếng, nàng bị một đao chém rơi xuống đất, trước ngực hằn lên một vết thương sâu hoắm, ngã gục tại chỗ, hơi thở thoi thóp.
Trong lòng Triệu Thanh Dao tràn ngập phẫn nộ, Trần Lạc vậy mà lại ra tay đánh lén, thật quá coi thường quy củ giang hồ.
Nàng lao tới quá gấp, cựu lực đã cạn, tân lực chưa sinh, đây chính là lúc cửa không mở rộng, sơ hở lộ ra hoàn toàn.
Nếu quyết chiến công bằng, nàng nắm chắc phần thắng trước Trần Lạc.
Triệu Thanh Dao vội vàng nuốt đan dược trị thương, tự điểm huyệt đạo cầm máu, vừa định gượng dậy cứu Tô Bạch thì đã bị một gã thanh niên đè lại.
"Thanh Dao!"
Khóe mắt Tô Bạch muốn nứt toạc, hắn định lao xuống xem xét thương thế của Triệu Thanh Dao.
Trần Lạc vươn tay túm chặt cổ áo hắn, thuận thế đoạt luôn cây sáo ngọc giắt bên hông: "Ngươi định trốn đi đâu?"
"Tên mãng phu kia, mau buông ta ra!"
Tô Bạch giận dữ gầm lên, ánh mắt lạnh lẽo.
Nếu Triệu Thanh Dao xảy ra mệnh hệ gì, hắn tuyệt đối sẽ không tha cho...
"Chát!"
Trần Lạc trở tay giáng thẳng một cái tát đánh gục hắn xuống đất, trên khuôn mặt trắng trẻo của Tô Bạch lập tức hằn rõ năm dấu ngón tay đỏ chót.
"Bây giờ đã tỉnh táo lại chưa?" Trần Lạc lạnh lùng hỏi.
Tô Bạch tỉnh hẳn, ánh mắt nháy mắt trở nên thanh tỉnh. Nhận ra Trần Lạc là một tên mãng phu thực sự dám lấy mạng mình, hắn nhất thời run lẩy bẩy.
Đám đông trong Túy Hương lâu lúc này mới phản ứng lại.
Hóa ra Trần Lạc không phải đến để đánh cược tiên vật với Tô Bạch, mà là tới để lấy mạng hắn.
Thần sắc mọi người bỗng chốc phấn chấn, kích động đến mức không thể kiềm chế.
Bọn họ đã chịu khổ vì Tô Bạch quá lâu rồi, chỉ hận không thể thấy hắn chết quách đi cho xong.
Nội tâm Tô Bạch tràn ngập sợ hãi: "Ngươi muốn làm gì? Nơi này chính là Túy Hương lâu đấy!"
"Vút!"
Đúng lúc này, một gã nam tử trung niên tay lăm lăm trường kiếm phi thân lên, thần sắc ngưng trọng, trầm giọng nói: "Vị huynh đệ này, các hạ muốn đối đầu với Túy Hương lâu chúng ta sao?"
"Ta không có ý đối đầu với Túy Hương lâu, tới đây chỉ để giải quyết ân oán cá nhân." Mạch đao trong tay Trần Lạc xoay ngược, lưỡi đao phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo sắc bén.
"Ân oán gì?" Nam tử trung niên âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần không phải tới tìm Túy Hương lâu gây rắc rối là tốt rồi.
Túy Hương lâu thực chất cũng chỉ là một thanh lâu bình thường, ít nhất chi nhánh ở Khánh Vân thành này là vậy.
Kẻ không bình thường duy nhất ở đây, chính là Yêu Yêu.
Thế nhưng Yêu Yêu căn bản chẳng thèm bận tâm đến sống chết của bọn họ.
Nàng ta nhìn bọn họ chẳng khác nào nhìn bầy sâu kiến.
"Binh!"
Trần Lạc vung chân đá thẳng vào ngực Tô Bạch. Chỉ cần không đánh chết tên này thì sẽ chẳng có vấn đề gì lớn.
Điểm này Trần Lạc đã từng thử qua.
Lúc trước hắn cũng làm y như vậy, tống cổ Tô Bạch bán vào tượng cô quán.
"Nói đi, ta và ngươi rốt cuộc có ân oán gì?" Trần Lạc cười gằn hỏi.
"..."
Mẹ kiếp, ngươi tát ta rát cả mặt, vậy mà còn dám hỏi ta có ân oán gì sao?
Đâu ra cái thói bắt nạt người quá đáng như thế chứ!
Tô Bạch tức đến hộc máu, mà sau đó hắn thật sự "oẹ" một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, xương sườn đều đã bị Trần Lạc đá gãy nát.
Đám đông xung quanh nhìn thấy cảnh này mà trong lòng sướng rơn, hận không thể tự mình xông lên bồi thêm vài cước.
"Có nói hay không?"
Trần Lạc lại bồi thêm một cước nữa.
Tô Bạch không hề ngốc, đến lúc này rốt cuộc hắn cũng nhận ra mục đích thực sự của Trần Lạc, nội tâm hoảng loạn tột độ.
Mặc dù hắn chẳng thấy việc trộm tiền bạc lương thực của Trần Lạc có vấn đề gì, hắn làm vậy cũng chỉ là đang thay nguyên thân báo thù mà thôi.Nhưng có những chuyện chỉ có thể làm chứ tuyệt đối không thể nói ra.
Nếu nói ra, từ nay về sau hắn sẽ phải mang danh kẻ trộm. Cho dù sau này thành tựu có cao đến đâu, chung quy vẫn chỉ là một tên ăn cắp mà thôi.
Như vậy thì sau này hắn còn mặt mũi nào ngẩng đầu làm người nữa?
"Tiểu tử, nên biết nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên."
Đúng lúc này, biến cố lại phát sinh. Một lão khất cái lặng yên không một tiếng động xuất hiện ngay trước mặt Trần Lạc, tựa như bước ra từ hư không.
Trần Lạc hờ hững đáp: "Lão nhân gia, ngài đang chỉ trích ta ỷ thế hiếp người, hay đang chê cười ta khinh khi thiếu niên nghèo khó sao?"
Đối mặt với sự xuất hiện của lão khất cái, hắn chẳng mảy may hoảng hốt.
Mỗi lần hắn ra tay giết Tô Bạch là y như rằng sẽ xảy ra đủ loại biến cố, hắn sớm đã thấy mãi thành quen rồi.
Nếu đoán không lầm, lão khất cái này hẳn chính là quý nhân hôm nay của Tô Bạch, trên người nói không chừng còn mang theo cả tiên vật trị thương.
Đôi mắt già nua đục ngầu của lão khất cái xẹt qua tia kinh ngạc, hiển nhiên không ngờ Trần Lạc lại nhìn thấu tâm tư của mình.
Câu nói vừa rồi của lão, người ngoài nghe vào sẽ chỉ nghĩ lão đang cảnh cáo Trần Lạc chớ nên quá mức ngông cuồng ngang ngược.
Căn bản sẽ không ai nghĩ theo hướng lão đang coi trọng Tô Bạch.
Xem ra, tên du hiệp mang vẻ ngoài của một kẻ mãng phu vô não này cũng không phải hạng người đơn giản.
Nghĩ đến đây, lão khất cái thản nhiên lên tiếng: "Ngươi đã biết rõ, vậy tại sao còn cố tình làm thế? Không sợ có một ngày, cũng có kẻ dùng thủ đoạn bạo lực tương tự để đối phó với ngươi sao?"
"Ha ha ha..."
Trần Lạc ngửa mặt cười lớn.
Chẳng cần đợi đến "có một ngày", mà vốn dĩ đã có kẻ dùng thủ đoạn bạo lực đối phó với hắn rồi.
Hồ Kiều Kiều trộm đi lương thực cứu mạng của hắn, cuỗm sạch số vàng bạc mà hắn phải vất vả lắm mới tích cóp được.
Những thứ đó đều là thành quả bao năm qua hắn liều mạng vào núi săn thú mà kiếm được. Thế nhưng, hắn lại chẳng có cách nào ngăn cản đôi cẩu nam nữ kia.
Lão già trước mắt này nhìn qua có vẻ hiền hòa dễ nói chuyện, nhưng đây há chẳng phải cũng là một loại áp bức vô hình giáng lên đầu hắn hay sao?
