"Sư đệ..."
Tống Kỳ nhận được tin tức thì không kìm được sự háo hức, vội vàng trang điểm chải chuốt một phen rồi xuống chân núi đợi Trần Lạc tới.
Thấy Trần Lạc ngự đao bay đến, dáng vẻ hiên ngang, trong đầu Tống Kỳ chợt hiện lên thân hình trần trụi của hắn. Khuôn mặt như hoa như ngọc thoáng chốc ửng hồng, kiều diễm ướt át.
"Sư tỷ, đệ có một việc muốn nhờ..."

