“Coi như ngươi biết điều.”
Linh công chúa cầm lấy ba ngàn thiên nhiên linh tinh rồi xoay người rời đi, đến một cái liếc mắt cũng chẳng buồn dành cho Tần Dịch.
Tần Dịch tức giận, nhưng cũng chỉ dám hậm hực trong lòng: “Thôi bỏ đi, sau này ta và ả không còn chung đường nữa, hy vọng ả sẽ không phải hối hận.”
Thấy người đã đông đủ, Cơ Mộng Điệp khẽ động ý niệm, điều khiển phi chu lao vút vào tầng mây.

