“Hửm? Hơi nguy hiểm rồi đây.”
Mí mắt Trần Lạc giật giật, ánh mắt ghim chặt lấy Cơ Huyền.
Chỉ thấy dung mạo Cơ Huyền già đi cực nhanh, từ một thanh niên trai tráng thoắt cái đã bước vào tuổi xế chiều, mái tóc bạc phơ, tốc độ nhanh đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy.
Trước mặt Cơ Huyền hiện ra một thanh trường kiếm đỏ như máu.

