Logo
Chương 43: Nguyên nhân thu hồi thiệp mời

Toàn trường lúc này lặng ngắt như tờ.

Một mặt kinh ngạc trước sự khoan dung độ lượng của Tiên tôn, mặt khác lại chấn động trước sự dũng cảm của Lý Phi — bọn họ thậm chí còn chẳng rõ đó rốt cuộc là dũng cảm hay ngu muội, đành phải chờ xem kết quả mới phán đoán được.

Dưới muôn vàn ánh mắt đổ dồn vào, Ma Tửu tiên tôn cất lời.

"Người trẻ tuổi, ngươi chắc chắn... đây là ý của ngươi sao?" Sắc mặt, ngữ khí lẫn thái độ của ông đều vô cùng bình tĩnh, chẳng thể nhìn ra là đang vui hay đang giận.

"Chắc chắn."

Khuôn mặt Lý Phi toát lên vẻ đại vô úy, không chút sợ hãi.

"Ha hả, ta vốn thích kẻ dám vươn lên tranh đoạt, nhưng lại ghét kẻ được đằng chân lân đằng đầu."

Ma Tửu tiên tôn cười lạnh hai tiếng, sắc mặt sầm xuống rõ rệt: "Uống rượu là trò chơi, trở thành đệ tử của ta là phần thưởng. Ta đã vì ngươi mà nâng cao giá trị phần thưởng, vậy mà ngươi vẫn không muốn tham gia, lại còn vọng tưởng trực tiếp lấy được phần thưởng."

"Ta quyết định rồi."

"Rượu, ngươi nhất định phải uống. Nhưng chuyện trở thành đệ tử của ta... ngươi khỏi cần mơ tưởng nữa!"

Lời này vừa thốt ra.

Bên dưới đài, chẳng biết có bao nhiêu người không kìm được mà nhếch mép giễu cợt!

"Khá lắm! Cơ hội một bước lên trời dâng tới tận tay thế này mà cũng để vuột mất được sao??"

"Lý Phi chơi dại rồi! Ha ha ha ha!"

"Mau, thông báo cho gia chủ, không cần chuẩn bị hậu lễ cho Lý gia nữa!"

"Có trách thì trách hắn quá tham lam, giờ thì hay rồi, trộm gà không thành còn mất nắm gạo."

【Điểm Băng Hoại +60】

Giữa lúc đám đông đang hưng phấn bàn tán.

Chợt có một tiếng quát lớn như sấm rền từ tận chân trời vọng lại!

"Ngu xuẩn!!"

Tựa như sét đánh giữa trời quang, một bóng người mặc hắc bào cuốn theo lôi điện chớp mắt đã vượt qua hàng dặm, lao thẳng đến trước mặt Lý Phi khi vô số người còn chưa kịp phản ứng.

Chát!!

Tiếng tát nảy lửa vang vọng khắp phương viên ngàn trượng!

—— Nơi này tuy không cho phép đánh nhau, nhưng chuyện phụ thân dạy dỗ nhi tử hiển nhiên không bị xếp vào phạm vi chiến đấu.

【Điểm Băng Hoại +10】

Lý Càn Khôn đè chặt vai Lý Phi, sức mạnh to lớn khiến hắn lập tức quỳ sụp xuống trước mặt Ma Tửu tiên tôn.

"Quỳ xuống! Nghịch tử!"

"Tiên tôn đại nhân ban cho cơ hội, ngươi lại tham lam vô độ bừa bãi gây chuyện, trở về quỳ ở Ngũ Lôi nhai sám hối cho ta!"

Dứt lời.

Lý Càn Khôn thân khoác hắc bào, vóc dáng khôi ngô cũng "bịch" một tiếng, nặng nề quỳ xuống trước mặt Tiên tôn.

Khuôn mặt cương nghị chín chắn của lão lộ rõ vẻ tôn kính cùng hoảng sợ: "Tiên tôn đại nhân, nghiệt tử ngông cuồng tự đại, có chỗ đắc tội mong ngài lượng thứ, Lý gia chúng ta nguyện dâng lên tất cả để làm nguôi cơn giận của ngài."

"Haizz..."

Ma Tửu tiên tôn thở dài một hơi.

Chút không vui trong lòng ông vốn đã sớm tan biến, thấy cảnh này cũng chỉ lắc đầu thở dài: "Lý gia chủ, ngươi dù sao cũng là thọ tinh của đại lễ hai ngày sau, đứng lên đi."

"Ta có thể không truy cứu, nhưng hũ 'Vĩnh Hằng Chi Lệ' kia, nhi tử của ngươi nói gì thì nói cũng phải uống cạn."

"Ta ngược lại muốn xem thử..."

Ma Tửu tiên tôn thong thả bước tới bên lan can, ngoảnh đầu cười nhạt: "Rốt cuộc là có bí mật gì mà lại khiến hắn dám mạo hiểm đắc tội với ta để làm ra loại chuyện này!"

"Ngươi..."

Ánh mắt ông chợt dời sang Lý Càn Khôn, ngữ khí mang theo thâm ý: "Chắc là sẽ không ngăn cản đâu nhỉ?"

"Không không không!"

Lý Càn Khôn liên tục lắc đầu, lão thậm chí còn đứng phắt dậy, vỗ ngực bảo đảm: "Lý gia chúng ta xưa nay chưa từng làm bất cứ chuyện hại thiên hại lý nào, Tiên tôn đại nhân hay bất kỳ ai tới lúc đó có điều gì nghi vấn, cứ việc tra hỏi!""Lý gia chúng ta không thẹn với lương tâm!"

Trên đường tới đây, khi nghe tin Lý Phi từ chối uống rượu, lão thật sự suýt hộc máu!

Chỉ là một hũ rượu khiến người ta nói ra lời thật lòng mà thôi. Lý gia rõ ràng không có điểm đen nào, thậm chí còn âm thầm làm vô số việc thiện, cớ sao lại không dám uống?

Nay cơ hội đã đến, Lý Càn Khôn hận không thể để tất cả mọi người có mặt ở đây hỏi một lượt từ chuyện tu luyện cho tới sinh hoạt thường ngày, cốt để chứng minh nhi tử của lão quả thực quang minh lỗi lạc!

—— Dù sao thì một vài bí mật của gia tộc, hắn cũng chẳng hề hay biết.

"Không! Phụ thân! Hài nhi không uống!"

"Hài nhi......"

Lý Phi còn định giãy giụa kháng cự, nhưng Lý Càn Khôn lại giáng thêm một cái tát nhanh như chớp, rồi đích thân bưng hũ rượu lên.

"Bây giờ mọi chuyện do ta quyết định!"

Dưới vô số ánh mắt xem kịch vui của mọi người, Lý Càn Khôn bóp chặt cạy mở cái miệng bướng bỉnh của Lý Phi, sai tỳ nữ hai bên nâng hũ rượu lên, cưỡng ép đổ thẳng vào miệng hắn.

Ực ực ực ực ực......

Đổ hết cả một hũ rượu, Lý Càn Khôn mới buông Lý Phi ra. Hắn lúc này đã say khướt, bước đi lảo đảo ngả nghiêng, hiển nhiên là đứng không vững nữa.

Đúng lúc này.

Ma Tửu tiên tôn với mái tóc bạc, râu ngắn, khuôn mặt lộ rõ vẻ già nua, thoạt nhìn chẳng khác gì một lão già bình thường. Ông phủi phủi chiếc áo vải xám mộc mạc trên người, bâng quơ cất lời: "Mở quán buôn bán coi trọng nhất là chữ tín, ngươi đã mua dịch vụ của ta, vậy hãy nói ra tin tức mà hôm nay ngươi muốn tới đây lan truyền trước đi."

Nghe Ma Tửu tiên tôn nói vậy, người của các thế lực xung quanh đều vô thức chỉnh đốn lại tư thế.

"Cuối cùng cũng vào chủ đề chính rồi!"

"Thật tò mò, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì mới khiến Lý gia thu hồi thiệp mời của Vạn Thú thánh địa."

"Bây giờ hắn đã uống 'Vĩnh Hằng Chi Lệ' của Tiên tôn, dám chắc là chỉ có thể nói thật mà thôi."

"......"

Vô số ánh mắt đổ dồn vào người Lý Phi.

Trong mắt không ít nữ tu, dáng vẻ say khướt của hắn vẫn ngọc thụ lâm phong, cơn say càng tô điểm thêm một nét tuấn mỹ riêng biệt, tựa như vị thanh bào công tử từ trên trời giáng trần.

【 Mọi người đều đang chờ câu trả lời của ngươi, đều muốn biết lý do vì sao lại thu hồi thiệp mời của Vạn Thú thánh địa. 】

【 Sau khi suy nghĩ kỹ càng, ngươi quyết định nói cho mọi người biết —— 】

【 A: Bởi vì bọn họ đã đắc tội Sở Thiên Trạch, đó là Long Hoàng tương lai của Long tộc. 】

【 B: Thực ra đó chỉ là một trò đùa của Lý gia chúng ta mà thôi. 】

【 C: Bởi vì có kẻ dùng bí mật của Lý gia để uy hiếp chúng ta. 】

【 D: Bởi vì hay tin Kim Long thánh tử của Vạn Thú thánh địa cũng tới. Hắn lại quá mức chói lóa, nếu hắn đến thì tất cả thiên kiêu đều bị lu mờ, thậm chí có kẻ sẽ sợ tới mức tè ra quần làm hỏng yến tiệc. 】

C là sự thật.

A là đáp án Lý Phi sẽ nói nếu không bị can thiệp.

Cả hai đáp án này Lâm Thánh đều không chọn. Hắn cân nhắc giữa B và D một hồi, cuối cùng mặt dày chọn đáp án D!

'Lựa chọn này không chỉ hoàn toàn gạt Diệp Lưu Phong ra ngoài, mà còn triệt để đánh tan kế hoạch của Lam Ngạo.'

'Hơn nữa còn có thể vừa tâng bốc ta, vừa hạ thấp Lý gia để phô trương uy phong cho thánh địa chúng ta...'

'Hoàn hảo!'

Trên tầng năm.

Lý Phi hai tay bấu chặt lan can, ngửa cổ nhìn lên bầu trời một hồi, chợt lại lắc đầu, cất tiếng cười khổ đầy bất lực và sầu não.

"Ha ha... ha ha ha....."

"Ha ha ha ha......"

"Làm gì có nguyên nhân nào cơ chứ, chẳng qua... cũng chỉ vì dăm ba cái thể diện mà thôi......""Vốn dĩ chúng ta đã gửi thiệp mời cho Vạn Thú thánh địa rồi, nhưng ai ngờ vị Kim Long thánh tử kia cũng muốn tới. Nhất thời, cả Lý gia chúng ta đều hoảng hốt."

"Sao có thể để hắn tới được? Chưa đầy hai mươi tuổi đã đạt cảnh giới chí tôn cửu trọng rồi! Hắn mà đến, bọn ta nào còn dám tỉ võ luận bàn trong thọ yến nữa? Chẳng phải ai nấy đều bị hắn coi như con nít mà đánh cho tơi bời sao?"

"Hơn nữa với uy thế của hắn, ngay cả thiếu chủ Diệp gia là Diệp Lưu Phong còn bị dọa đến đái ra quần, phải quỳ gối dập đầu xin tha, thì chắc hẳn không ít thiên kiêu cũng chẳng thể chịu đựng nổi."

"Đến lúc đó, hàng loạt thiên kiêu bị dọa đái ra quần rồi quỳ rạp xuống, làm hỏng thọ yến là một chuyện, mặt khác Lý gia chúng ta cũng khó lòng ăn nói với các thế lực khắp nơi."

"Huống hồ, dẫu không tỉ võ luận bàn, thì khí tràng độc nhất vô nhị của một tuyệt thế thiên tài như hắn cũng đủ để áp chế tất cả thiên kiêu đến mức lu mờ, đám thiên tài Lý gia chúng ta làm sao còn cơ hội trổ tài được nữa..."

"Cho nên dứt khoát, không cho hắn đến là xong!"

"Đó... chính là nguyên nhân!"