Giọng nói của Lý Phi vang vọng khắp bầu trời hòn đảo.
Ngoại trừ Lâm Thánh và một Lý Càn Khôn đang ngơ ngác chấn động, tất cả những người còn lại đều cảm thấy vô cùng bất ngờ.
"Ái chà! Nguyên nhân này đúng là nằm ngoài dự liệu!"
"Vậy mà lại vì sợ Kim Long thánh tử của Vạn Thú thánh địa sao!? Vị Kim Long thánh tử này lợi hại đến thế cơ à?"
"Chưa tới hai mươi tuổi đã đạt Chí Tôn cửu trọng?? Trời đất ơi, thế hệ trẻ thời nay đều khủng khiếp đến mức này rồi sao!?"
"Hóa ra là do Kim Long thánh tử quá mức yêu nghiệt, Lý gia sợ mời tới sẽ làm giảm uy phong của thiên kiêu nhà mình... Cũng phải, thân là gia tộc đứng đầu thập đại tiên gia, Lý gia đương nhiên phải coi trọng thể diện nhất. Tuy bất ngờ nhưng ngẫm lại rất hợp lý."
"Cứ tưởng hai bên có mâu thuẫn gì, hóa ra chỉ là Lý gia không dám mời Kim Long thánh tử mà thôi!"
"Nói làm ta cũng muốn gặp vị Kim Long thánh tử này một lần cho biết, nghe đồn hắn rất tuấn tú thì phải?"
【Điểm Băng Hoại +30】
Trong nhã gian khách điếm.
"Vậy mà lại là vì nguyên nhân này."
Trần Nam Chi mở to đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm đồ đệ nhà mình, vạn lần không ngờ nguyên do lại xuất phát từ hắn.
Đột nhiên.
Trong đầu nàng chợt lóe lên một tia linh quang.
"Ta hiểu rồi!" Nàng bừng tỉnh đại ngộ, như thể đã nghĩ thông suốt mọi chuyện, vẻ mặt lộ rõ vẻ phấn khích.
"Hửm?"
"Theo lệ thường, những buổi thọ yến thế này chúng ta đều phái Đại trưởng lão tham gia, khi Lý gia gửi thiệp mời chắc hẳn cũng mặc định là bà ấy. Nhưng không ngờ phía Long tộc lại đột ngột xảy ra biến cố, Đại trưởng lão phải rời đi khiến chuyện này rơi xuống đầu ta, tiện đường ta mới dẫn ngươi theo cùng."
Trần Nam Chi dùng giọng điệu cực kỳ chắc chắn nói: "Cho nên sau khi bọn họ biết ngươi cũng sẽ đến thì vô cùng bất ngờ, lường trước được những tình huống như hắn vừa nói, thế nên mới quyết định không cho chúng ta tham dự nữa!"
"Cũng có lý."
Thật ra, nếu Lâm Thánh không biết rõ nội tình, e rằng hắn cũng sẽ cho rằng sự thật chính là như thế.
"Ngươi giỏi quá đi mất!"
Trần Nam Chi phấn khích hôn chụt một cái lên má Lâm Thánh, sau đó lấy truyền tín linh phù ra, nét mặt ngập tràn niềm vui: "Mọi người chắc chắn đang rất lo lắng, ta phải mau chóng truyền tin này về thánh địa mới được!"
"Bọn họ không hề có thù oán gì với chúng ta, chỉ là thánh tử nhà ta quá mức xuất sắc mà thôi!"
Cùng lúc đó, bên cạnh Lý Phi.
Lý Càn Khôn rốt cuộc cũng hoàn hồn. Lão mờ mịt quét mắt nhìn đám người bên dưới đã tin sái cổ, trong lòng chợt bùng lên một cỗ hoảng sợ tột độ.
Không được!
Ngộ nhỡ mọi người thật sự tin là như vậy, dẫn đến việc không thể hoàn thành giao ước với Lam Ngạo, thì bí mật "thiên sinh thánh nhân" của Lý gia chúng ta...
Nghĩ đến đây.
Lão bỗng nhiên gầm lên với Lý Phi: "Ngươi đang nói nhảm cái gì thế hả!"
"Kim Long thánh tử cái gì chứ, chuyện này căn bản chẳng liên quan gì đến hắn cả!"
"Lý gia chúng ta sở dĩ thu hồi thiệp mời, hoàn toàn là vì Diệp Lưu Phong! Bởi vì Vạn Thú thánh địa đã trục xuất hắn, cho nên chúng ta mới phải tiến hành trả thù Vạn Thú thánh địa!"
Lão muốn lời giải thích của mình lọt vào tai tất cả mọi người một cách rõ ràng nhất, cho nên giọng nói cất lên đặc biệt vang dội.
Nhưng lời vừa dứt.
Bên tai Lý Càn Khôn bỗng văng vẳng truyền đến chất giọng không rõ hỉ nộ của Ma Tửu tiên tôn.
"Lý gia chủ, ngươi đang nghi ngờ 'Vĩnh Hằng Chi Lệ' của ta đấy à?"
"Không dám, tuyệt đối không dám!"
"Vậy Lý Phi có phải đang nói thật hay không?"
"Chuyện này..."
Lý Càn Khôn nghẹn họng.So với bí mật nằm trong tay Lam Ngạo, lão càng không dám đắc tội Ma Tửu tiên tôn hơn. Bởi lẽ một khi ông nổi giận, thì thực sự có thể bất chấp mọi sự can ngăn mà san bằng cả Lý gia!
Gia tộc mà bị diệt, thì bí mật có bại lộ cũng còn ý nghĩa gì nữa?
Đón lấy ánh mắt ngày càng lạnh lẽo của ông, Lý Càn Khôn đành phải nhún nhường, vội vàng gượng cười, liên tục gật đầu: "Phải phải phải, con trai ta nói thật đấy, vừa rồi là do ta hồ đồ."
Miệng thì nói vậy, nhưng lão vẫn ôm một tia hy vọng mà quét mắt nhìn xuống bên dưới.
Mong mỏi có người sẽ tin vào lời mình vừa nói.
Thế nhưng kết quả, thứ lão nghe được lại là——
"Ha hả, Lý gia xưa nay có thèm coi các gia tộc khác ra gì đâu, ai mà tin cơ chứ?"
"Đúng vậy, vì một người xa lạ mà ra mặt chống lưng ư? Lời này e là đến chính người Lý gia còn chẳng tin nổi!"
Lý Càn Khôn hoàn toàn hết cách.
Cũng phải, những gì lão nói vốn dĩ đã chẳng hợp tình hợp lý chút nào.
"Được rồi, nếu chuyện của ngươi đã bộc bạch xong, vậy thì nên nói tới chuyện của chúng ta đi."
Ma Tửu tiên tôn chắp hai tay sau lưng, hơi nghiêng đầu, dùng ánh mắt tò mò nhìn về phía Lý Phi: "Rốt cuộc là vì nguyên do gì mà ngươi thà đánh mất cơ hội làm đồ đệ của ta cũng nhất quyết không chịu uống rượu?"
Vấn đề này, cũng là thắc mắc chung trong lòng tất cả mọi người, bao gồm cả Lý Càn Khôn.
【Tất cả mọi người đều vô cùng tò mò rốt cuộc trong lòng ngươi đang che giấu bí mật gì, ngươi vắt óc suy nghĩ, quyết định trả lời——】
【A: Đơn thuần chỉ là không muốn uống rượu.】
【B: Vì không muốn chuyện riêng tư của bản thân bị người khác biết.】
【C: Vì để phương pháp tà ác giúp Lý gia đoạt được năng lực "thiên sinh thánh nhân" không bị vạch trần.】
【D: Muốn được đằng chân lân đằng đầu, xem thử tiên tôn có thể vì mình mà nhượng bộ đến mức độ nào.】
Hửm?
Nhìn thấy lựa chọn C, Lâm Thánh nhướng mày.
Trong nguyên tác vào thời điểm này, Lý Phi vẫn chưa biết nội tình của gia tộc mình mà nhỉ?
Xem ra tính hạn chế của hệ thống lựa chọn cũng không lớn đến thế.
Chọn C.
"Vì sao ư?"
Lý Phi ngước mắt quét qua đám người bên dưới, ngay sau đó lắc lư cái đầu đang say choáng váng, phát ra một tiếng cười lạnh nhạt: "Còn chẳng phải là vì Lý gia chúng ta sao."
"Nếu như uống Vĩnh Hằng Chi Lệ, ta sẽ không tài nào khống chế được mà thốt ra những lời thật lòng."
"Lỡ như làm lộ ra quá trình Lý gia chúng ta sử dụng phương pháp tà ác để đoạt lấy năng lực 'thiên sinh thánh nhân', chẳng phải là xong đời rồi sao?"
"Dù sao thì có mấy ai biết được..."
Hắn mới nói đến đây, Lý Càn Khôn ở bên cạnh đã gầm lên giận dữ: "Nghịch tử!"
Lão thậm chí còn vung tay ra, dường như muốn đánh ngất Lý Phi ngay tại chỗ.
Nhưng Ma Tửu tiên tôn sao có thể để Lý Càn Khôn cắt ngang lời nói của Lý Phi, ông chỉ hừ lạnh một tiếng đã chấn cho Lý Càn Khôn ngất xỉu ngay tại chỗ.
"Được rồi, không còn ai quấy rầy ngươi nữa, ngươi nói tiếp đi."
"Lý gia các ngươi rốt cuộc đã dùng phương pháp tà ác gì để đoạt được năng lực này?"
Ma Tửu tiên tôn đã lâu lắm rồi chưa được hóng chuyện thú vị đến mức này.
Hai mắt ông mở to đầy phấn khích.
Đám người bên dưới thì ngay từ lúc nãy đã bùng nổ những tiếng bàn tán xôn xao vang dội cả đất trời.
"Cái danh 'thiên sinh thánh nhân' của Lý gia này, vậy mà lại dùng phương pháp tà ác nào đó để đoạt lấy sao?"
"Trước đây ta đã thấy kỳ lạ rồi, trên đời này làm gì có cái gọi là thân phận siêu phàm tổ truyền cơ chứ!? Nếu không phải là huyết mạch đặc biệt thì cũng là thể chất đặc thù, kiểu gì chẳng phải có cội nguồn năng lực."
"Đã không phải là thân phận tổ truyền, vậy chẳng phải nói những người khác cũng có khả năng trở thành 'thiên sinh thánh nhân' sao!?""Hay cho Lý gia! Bọn họ vậy mà dám độc chiếm bí mật bực này suốt bấy lâu nay, uổng công ta vẫn luôn cho rằng bọn họ xứng đáng với danh xưng đệ nhất gia tộc!"
"Đáng chết! Hôm nay nhất định phải ép người Lý gia khai ra bí mật này!"
"......"
Đám đông tu sĩ các phương đều sục sôi kích động.
Vô số mật thám liên tục truyền những gì mắt thấy tai nghe lúc này về cho thế lực sau lưng, khiến cao tầng các phương liên tiếp chấn động.
【Điểm Băng Hoại +60】
Trong khi đó, bên cạnh lan can tầng năm.
Đối mặt với sự ép hỏi của Ma Tửu tiên tôn, Lý Phi lúc này lại tỏ ra kháng cự kịch liệt: "Đừng! Đừng hỏi ta nữa! Ta không nói đâu!"
"Ta vì muốn bảo vệ bí mật này nên mới từ chối uống rượu của ngài!"
"Cho nên dù có thế nào, ta cũng tuyệt đối không nói ra đâu!"
