Trương Hằng ngừng một chút, rồi nói tiếp: "Trước đây ngươi là nô lệ, đã bỏ trốn vài lần, tuy nhiên đều bị bắt lại, bị xiềng xích, còn bị tra tấn rất nhiều, biệt danh này của ngươi cũng bắt nguồn từ đó, kết quả có một ngày chủ cũ của ngươi bị người ta phát hiện chết trong chuồng gia súc nhà mình, bị đâm xuyên tim bằng một cái chĩa, bọn họ nghi ngờ ngươi nhưng vì không có bằng chứng nên cuối cùng vẫn không làm gì được, con trai của chủ cũ đã bán ngươi cho một người khác, hai năm sau chủ mới của ngươi cũng gặp chuyện ngoài ý muốn nhưng trước khi chết hắn đã lập di chúc, quyết định trả tự do cho hai mươi nô lệ, ngươi rất may mắn khi trở thành một trong số đó, sau khi được tự do ngươi đã chuyển đến đây, ban đầu làm học việc tại một tiệm rèn nhưng rất khó kiếm được tiền, vì vậy ngươi đã nhanh chóng tập hợp một nhóm người, kiểm soát những tên trộm trên ba con phố gần đó, lấy danh nghĩa cung cấp sự bảo vệ để bọn chúng phải nộp tiền cho ngươi định kỳ, ta nói đúng chứ?"
"Ngươi đã biết ta là ai, còn dám ra mặt thay bọn họ?" Ánh mắt của Còng Sắt trở nên lạnh lẽo, lướt nhìn bốn người Xà Phòng ở một bên, nhiều năm uy nghiêm khiến cả bốn người bỗng thấy khó thở, thậm chí đứng cũng không vững.

