Sau khi vào đại điện và ngồi xuống, vị nữ tử tuyệt mỹ của Bạch gia kia vẫn luôn im lặng, lúc này vậy mà lại chậm rãi đứng dậy.
Ban nãy nàng ngồi đoan trang, tĩnh lặng như trăng, còn giờ phút này khi từ từ đứng lên, lại tựa thủy tiên nở rộ, tỏa ra khí tràng khiến người khác không thể xem nhẹ.
Bạch Tử Hi đưa ngón tay thon dài như ngọc, chỉ về phía thiếu niên đang nằm trong băng thạch giữa đại điện, chậm rãi nói:
"Người này, ta muốn."

