Nghe cái giọng ấy, Mặc Họa chẳng cần nhìn tên cũng biết là do hoa bình đại tiểu thư gửi tới.
Không được chạm vào một ngón tay của tiểu sư tỷ… vậy chạm chân thì sao?
Mặc Họa thật sự rất muốn trả cho Hoa Phinh một phong ngọc giản như thế, chọc cho nàng tức chết. Nhưng nghĩ lại, làm vậy quá mức bất kính với tiểu sư tỷ, hơn nữa tranh hơn thua chút khẩu khí ấy cũng thật vô vị, nên thôi.Mặc Họa rất bận, chẳng rảnh hơi đâu mà đi hơn thua với hạng người như Hoa Phinh.
Nghĩ vậy, hắn quay đầu nhìn tiểu sư tỷ bên cạnh mình. Nàng tựa như mỹ ngọc được trời cao tỉ mỉ gọt giũa, băng cơ ngọc cốt, bạch bích vô hà. Hắn không nhịn được thở dài một tiếng: “Hồng nhan họa thủy.”

