“Không phải như ngươi nghĩ đâu, Ngọc Nô Kiều cô nương là thanh quan nhân, bán nghệ không bán thân. Ta đi gặp nàng một lần cũng chỉ để vẽ một bức mỹ nhân đồ mà thôi.” Bạch Hiểu Sinh nói.
Mặc Họa khẽ “Ồ” một tiếng.
Bạch Hiểu Sinh thở dài: “Là thật đó.”
Mặc Họa ngẫm nghĩ rồi nói: “Cái chốn Khôn Châu chỉ túy kim mê này mà cũng có thanh quan nhân sao? Đã làm đến hoa khôi thanh lâu rồi, còn bảo với ta là bán nghệ không bán thân? Ngươi cũng tin cho được à?”

