“Thế là, ta bỏ ngang công việc bên ngoài, quay trở lại ngôi làng hoang phế này, nơi mà trước đây ta luôn trốn tránh, chẳng hề muốn quay về.”
“Ta muốn tìm bằng được mộ của lão tài chủ họ Chu kia, đào mả lão lên, phá tan cái phong thủy cục đó, đòi lại công đạo cho người thân của ta, cùng với biết bao sinh linh vô tội đã chết oan trong thôn.”“Thậm chí vì chuyện này, ta không tiếc công nghiên cứu, học được không ít bản lĩnh đạo mộ...”
“Thế nhưng...”
Chu Cẩm nhìn quanh bốn phía, ánh mắt lộ vẻ đau đớn: “Do ta học nghệ không tinh, suốt thời gian qua đã lật tung ngôi làng hoang này lên tìm kiếm vô số lần. Thế nhưng, mặc cho ta cố công đến đâu, vẫn chẳng thể nào tìm ra nơi chôn thây của Chu lão tài kia.”

