Khí huyết của Liễu Tam tuy hao tổn nhưng mạch đập vẫn còn. Có điều, đôi mắt hắn lại đờ đẫn vẩn đục, dường như vẫn đang đắm chìm trong khoái lạc tận xương tủy nào đó, khóe miệng còn chảy cả nước dãi.
Cố Trường Hoài nhíu mày, hỏi Diệu Nhi: "Hắn bị sao thế này?"
Diệu Nhi tỏ vẻ tủi thân đáp: "Thiếp thân làm sao biết được..."
Ánh mắt Cố Trường Hoài sắc bén như kiếm khiến Diệu Nhi giật mình, lúc này mới lí nhí nói: "Có lẽ là... hoan lạc quá độ, dẫn đến thức hải vặn vẹo, chìm đắm trong giấc mộng xuân tiêu hồn, không tỉnh lại được nữa..."

