Cái này võ giả quá nguy hiểm, một lời không hợp liền cắn thuốc!
"Đến, ta uống trước rồi nói!"
Phương Thanh Vân tay cầm một bình thuốc nước, ngửa đầu đến rồi cái một ngụm nuốt.
"Ừng ực!"
"Sắp gặp tử vong, hệ thống khởi động."
"Vì đối kháng độc tính, thể chất +1, +1. . ."
Phương Thanh Vân thoải mái híp mắt gấp con mắt: "Loại này mạnh lên cảm giác, thoải mái!"
"Duy nhất nhức đầu chính là thể chất quá mạnh mẽ, làm sao bây giờ?"
. . .
Đây là một cái thần bí mà thâm thúy thế giới.
Nơi này có hủy thiên diệt địa cường giả.
Có quân lâm thiên hạ vương giả.
Còn có khát máu như mạng yêu ma.
Đã mang theo hệ thống tới nơi này cái thế giới, làm ngồi lên chí cao vương tọa!
Bạn đang đọc truyện Sinh Như Nghịch Lữ của tác giả Tửu Noãn Xuân Thâm. Nhân sinh không khác gì một quán trọ, chúng ta chính là
người qua đường, lưu lại một thời gian mà thôi.
Sinh mệnh của chúng ta luôn sẽ có trắc trở, tràn đầy là khe hở, chỉ có như thế, ánh sáng mới chiếu rọi, cuộc sống này mới càng
thêm rực rỡ và nhiều màu sắc.
- ------Tô Đông Pha có một câu thơ nói rằng: "Nhân sinh như nghịch lữ, Ngã diệc thị hành nhân", nghĩa là "Đời người như quán trọ,
ta chỉ là khách qua đường".
Đời người vốn là một hành trình đầy gian nan thử thách, bạn và tôi đều là những vị khách qua đường vội vã, đừng tiếc thương vì quá
khứ. Bởi lẽ chúng ta đang sống trong hiện tại, cần hành sự một cách khoáng đạt, chứ không phải chuốc thêm phiền não cho bản thân.
Người trưởng thành thực sự sẽ không để ngày hôm qua lấn quá nhiều vào ngày hôm nay. Dẫu quá khứ khó khăn thế nào thì cũng đều là
dĩ vãng, chi bằng đặt chân nơi hiện tại, buông bỏ những chấp niệm, sống thật tốt từng phút từng giây.
Trong quá khứ bạn có thể có rất nhiều chuyện thương tâm. Nhưng suy cho cùng, tất cả đều đã qua, dẫu bạn bận tâm thế nào thì mọi
chuyện cũng chẳng thể thay đổi. Chi bằng để mình tiêu diêu dưới ánh mặt trời, dành thời gian cho những người xứng đáng.
Kỳ thực, nhiều thứ chỉ cần bạn muốn buông bỏ, là có thể buông bỏ được, chỉ khi buông xuống khổ đau mới có thể nắm giữ hạnh phúc.
Hãy học cách bao dung chính mình. Đừng khóc lóc vì chiếc bánh đã rơi xuống mặt đất, đừng tự dày vò bản thân vì những người và
những việc không đáng. Những người đã bước đi hãy để họ rời xa, những gì không thuộc về bạn cũng đừng níu kéo. Tiêu diêu tự tại
mới là cách biết yêu thương mình nhất.
Editor: Muối
Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, showbiz, ấm áp, công bị trầm cảm biếng ăn x thụ yêu đời ham ăn, HE
★ GIỚI THIỆU ★
Một người luôn lạc quan vui vẻ, một người luôn mang tâm sự, nhìn đời u ám...
Hai con người cùng trải qua nỗi đau, bất hạnh, nhưng có người lại may mắn được yêu thương, vì thế luôn rạng rỡ như ánh mặt trời.
Người không may thì trưởng thành, tâm thái lạnh lùng, dễ dàng trầm cảm. Nhưng biết đâu, chỉ là phép màu dành cho người đó vẫn chưa
tới?!!
Án Đình: Cuộc sống chẳng có gì thú vị cả, sống thì khác gì chết chứ?
Lê Chiêu: Được sống là hạnh phúc rồi mà.
Thế giới nội tâm của Án Đình là một màu xám xịt, cho đến khi anh gặp được Lê Chiêu. Anh nghĩ, chắc cậu chàng này là người hoạt bát
nhất thế gian, nếu không sao ngày nào cũng nhảy nhót tưng bừng trong lòng anh vậy?
Rạng rỡ lạc quan x Chẳng hề vui vẻ.
【Trân trọng sinh mệnh, tích cực hướng về phía trước, cố gắng nỗ lực để xã hội ngày một tốt đẹp lên】
Review của Muối: (CÓ CHÚT SPOIL)
Chiêu Chiêu là một cậu bé có tuổi thơ cơ cực, bị ba mẹ bỏ đói bỏ rét, bị bạo hành thậm tệ, và hiển nhiên không hề được yêu thương.
Năm lên mười, một phép màu xuất hiện giúp em thoát khỏi căn nhà đáng sợ, cũng khi đó em mới biết rằng đó không phải ba mẹ ruột của
mình. Năm lên mười, Chiêu Chiêu tới cô nhi viện, ở đây em có các anh các chị, các thầy cô, một tuần được ăn hai bữa đùi gà, được
cho quần áo ấm, Trung Thu có bánh trứng muối, cũng vì phép màu này mà em luôn lạc quan tin rằng cuộc sống sẽ tốt hơn, chỉ cần mình
tích cực hướng về phía trước.
Dẫu vậy, tuổi thơ cơ cực buộc em phải trưởng thành trước tuổi, chẳng hề mè nheo hay có một sở thích cho riêng mình như các bạn
đồng trang lứa; em bị ám ảnh bởi cái đói, đến mức chỉ cần có thức ăn là lập tức bỏ vào bụng; em ngoan ngoãn hiểu chuyện đến độ
người ngoài nhìn vào không kiềm nổi mà thương xót.
Án Đình cũng như Lê Chiêu, một chàng trai có tuổi thơ bất hạnh; nhưng khác với Lê Chiêu, chẳng có một phép màu nào xuất hiện trong
suốt quãng ngày thơ ấu. Vì những chuyện từng trải qua trong quá khứ khiến tâm lý anh trở nên vặn vẹo, họ hàng nghĩ đến anh luôn đi
kèm những hình dung từ đáng sợ nhất, coi anh như một ác ma trong thân xác con người. Án Đình sống những tháng ngày không mục đích,
không có ý chí sống khiến việc ăn uống cũng khó nhọc. Cho đến một đêm anh thấy một cậu chàng chia nửa hộp mì xào và vài xiên thịt
nướng cho một ông cụ vô gia cư bên đường, chỗ đồ ăn còn lại không đủ để lấp đầy cái bụng đói cồn cào, ăn xong cậu tiếc nuối trông
về hàng quán xa xăm rồi lủi thủi bước vào bóng đêm. Hai mươi tám tuổi, phép màu lần đầu tiên xuất hiện, thắp lên ánh sáng cho cuộc
đời tăm tối vô định của Án Đình, phép màu ấy mang tên “Lê Chiêu”. Từ đó hai con người tứ cố vô thân nương tựa vào nhau, chia sẻ
cho nhau chút hơi ấm tình người giữa dòng đời khắc nghiệt xô bồ.
Chiêu Chiêu mười tuổi được đón về cô nhi viện, Chiêu Chiêu hai mươi tuổi gặp được Án Đình, cho rằng anh là quý nhân ông trời phái
tới. Một con người luôn được mệnh danh là ác ma như Án Đình, vậy mà trong mắt Chiêu Chiêu lại được gọi là “bé Phúc” với sự yêu
thương và trân trọng vô ngần.
Thoạt đầu có thể nhiều bạn đọc sẽ cảm thấy mệt mỏi bởi nhiều khi Chiêu Chiêu lạc quan quá, ngây thơ không biết gì. Nhưng càng đọc
về sau sẽ thấy thực ra không hề, Chiêu Chiêu không hề ngây thơ, chẳng hề bạch liên hoa; một đứa trẻ từng chứng kiến những mặt tối
tăm nhất của cuộc đời sao có thể ngây thơ được. Chiêu Chiêu khéo léo tránh né khi bị bạn diễn tán tỉnh muốn tạo tin đồn tình cảm,
ra mặt khi thấy có người muốn hãm hại mình và bạn, sẵn sàng vung nắm đấm bất chấp thân phận thần tượng để bảo vệ Án Đình. Chiêu
Chiêu hai mươi tuổi học được cho mình cách sống trong showbiz khắc nghiệt, em biết chịu đựng vì miếng cơm manh áo, nhưng vẫn sẵn
sàng xù lông đứng ra bảo vệ bản thân cũng như bạn bè khi cần thiết. “Cùng lắm thì về mở tiệm mì.”
Hai nhân vật chính với bối cảnh u ám, nhưng đây lại là một câu chuyện rất đỗi ngọt ngào dưới ngòi bút dí dỏm của tác giả. Thông
điệp trân trọng sinh mệnh, tích cực hướng về phía trước được truyền tải rõ ràng thông qua từng câu chữ. Vì tuổi thơ hai nhân vật
không được yêu thương trọn vẹn nên trước tình yêu họ dè dặt cẩn trọng từng tí một, cũng bởi vậy mà tuyến tình cảm nhích từng bước
chậm rãi, xen lẫn câu chuyện hai con người tìm về nương tựa nhau là hành trình lăn lội trong showbiz được quý nhân Án Đình phù trợ
của Chiêu Chiêu. Một câu chuyện không cần phải động não nhiều, chỉ cần nếm trái ngọt của hai bạn trẻ.
Hán Việt: Đương niên vạn lí mịch phong hầu
Editor: Miri
Tình trạng: HOÀN ( 103 chương + 3 phiên ngoại)
Thể loại: Cổ trang, Cường Cường, Ngọt sủng, Song hướng yêu thầm, Chủ thụ, Cung đình hầu tước, 1v1, HE
[Cố chấp hung ác nham hiểm lưu manh công x lạc quan thích đoán lung tung thụ]
Đúng nghĩa yêu thầm, ngụy gương vỡ lại lành, hư cấu.
Úc Tử Hựu và Chung Uyển, hai người trung thành với hai chủ thượng khác nhau.
Đã từng thưởng thức tài nghệ của nhau, cũng từng đối chọi gay gắt.
Bối cảnh câu chuyện diễn ra ở thời cổ đại, vương triều là nơi tranh giành gay gắt nhất vị trí cửu ngủ chí tôn. Sức lực không đủ
lớn mạnh làm chó Chung Uyển đoạt ngôi thất bại đành phải chạy trốn, lại mang theo bên mình ba tiểu hài tử của chủ thượng tới Nam
Cương. Vì sống sót, y ỷ vào y và Úc Tử Hựu thời niên thiếu từng có giao tình, trong người còn một ít đồ vật của hắn, bịa đặt ám
chỉ này nọ để cho người khác cảm thấy Úc Tử Hựu cùng y có tình cảm sâu sắc.
Úc gia quyền khuynh triều chính, nhờ tầng quan hệ này mà mỗi ngày của Chung Uyển quả nhiên tốt hơn rất nhiều, hắn bịa chuyện xưa
cũng càng ngày càng giống như thật.
Những chuyện diễm tình này truyền xa ngàn dặm, xa tới Úc Tử Hựu đang ở kinh thành rốt cuộc cũng nghe thấy nợ phong lưu này của
mình mà buồn vui lẫn lộn, Úc Tử Hựu sống sờ sờ bị tẩy não suốt bảy năm, hoảng hốt trong thoáng chốc mà tin rằng, có lẽ năm đó hắn
cùng Chung Uyển hình như đúng thật là có một đoạn thời gian như vậy......
Xưa nay người phải rời đi, đều là người cuối cùng cúi đầu khom lưng dọn dẹp mảnh bát vỡ rơi đầy đất. Còn lúc thực sự muốn đi, chỉ
chọn một chiều trời trong nắng ấm, mặc lấy chiếc áo khoác thường mặc nhất, ra cửa, không quay về nữa.
Hạ Tri Thư và Tưởng Văn Húc là không khí, là nước, lúc tuỳ hứng phung phí không cảm thấy tiếc nuối, đến một ngày thật sự mất đi
mới hối hận thì đã muộn.
“Nơi em ở, là chân trời góc biển anh không ngừng nhớ nhung.”
Văn án
…”Tôi là con chó của ngài ấy”…
“Ngài ấy nói, cậu sủa hai tiếng cho tôi vui đi, Hứa Nguyện.”
“Tôi sẽ sủa ‘gâu gâu’ cho ngài nghe.”
Lúc còn sống, tôi vẫn luôn nghĩ rằng ngài ấy sẽ không yêu tôi, sau khi chết rồi cũng vậy, ai biết….
Tôi nhìn người đàn ông kiêu ngạo kia, từ một vị thần….thành một con chó.
Ngài ấy bảo tôi trở về đi.
Nhưng tôi chết rồi.
Không giống như một con chó nữa, ngài ấy vẫy tay, là tôi chạy tới.
Tạ Thời Vũ x Hứa Nguyện
Sau khi vợ mất thì thành chó dại công x Đã qua đời dịu dàng săn sóc thụ......
Tên gốc: Bao tử nhà ai
Thể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, sinh tử văn, 1×1, HE
Edit: tÁo
Giới thiệu nhân vật:
cp chính: Tư Không Viêm Nghiêu x Ô Thuần Nhã (ôn nhu trung khuyển thê nô trá hình băng sơn lãnh khốc công x ôn nhuận hiền lành
kiêm tạc mao ngạo kiều thụ)
cp phụ: Tư Không Dực Dương x Mạc Tuấn Nghị
Giới thiệu:
Tiểu Bánh Bao hai tuổi đang xem TV, đúng lúc quảng cáo liên quan đến phụ sản được chiếu, Bánh Bao tò mò nhi nha nhi nô chỉ vào bà
bầu rồi hỏi phụ thân đang làm đồ ăn cho bé, “Phụ thân ơi, Bánh Bao có phải cũng từ trong cái bụng to thiệt là to đi ra không ạ?”
“Ừ, Bánh Bao cũng là từ trong bụng to đi ra” Phụ thân vừa đánh trứng vừa trả lời cho bé.
Lại xem xem một lúc, Bánh Bao tiếp tục hỏi, “Thế lúc Bánh Bao ra phụ thân có đau không?”
Phụ thân bé vừa chậm rãi thêm sữa vào trứng vừa trả lời, “Đau chứ, sao lại không đau được!”
Bánh Bao quyệt miệng, vẻ mặt như sắp khóc đến nơi, phụ thân bé đem sữa trứng bỏ vào nồi hấp, xoay người vào phòng khách, đã thấy
Tiểu Bánh Bao trề cái môi bé xíu, đôi mắt to đẫm nước, “Sao lại khóc rồi?”
Bánh Bao nhào vào lòng phụ thân, nãi thanh nãi khí (non nớt) nói, “Phụ thân bị đau có phải sẽ không thương Bánh Bao nữa đúng
không?”
“…” Phụ thân Bánh Bao hắc tuyến. Đứa nhỏ không hay ho nhà nào đây!
Bạn đang đọc truyện Vẻ Ngoài của tác giả Đàm Thạch. Mạnh Chiêu cảm thấy Lục Thời Sâm không giống người bình thường, nhìn cứ như là
khoác lên một tầng da người, bề ngoài lúc nào cũng tự tại thản nhiên, càng lại gần nhìn càng cảm thấy người này thật khiến hắn
không ưa nổi.
Vì thế trong lúc mọi người ca ngợi Lục Thời Sâm thế này, Lục Thời Sâm thế nọ, Mạnh Chiêu càng cảm thấy tên này giả dối, đáng ghét
vô cùng.
Nhưng hắn không thể nào ngờ tới, lần thứ hai hắn gặp Lục Thời Sâm chính là lúc người kia bị cuốn vào một vụ án giết người, còn trở
thành kẻ tình nghi số một của vụ án…
Mà phụ trách phá án vừa khéo là cảnh sát hình sự Mạnh Chiêu.
Văn án
Đời trước, Tống Ly là một nịnh thần, may nhờ trời cho dung mạo hơn người, không chỉ địa vị cao ngất ngưỡng, còn một mình độc chiếm
đế tâm. Người đương thời mắng y là kẻ “Bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong thối rửa mục nát”, Tống Ly chỉ cười tủm tỉm đáp rằng:
tốt xấu gì ta cũng có vẻ ngoài kim ngọc, mà cái này thì không phải lỗi của ta.
Nào ngờ Tống Ly cứ ngỡ mình đã chết rồi, không hiểu sao mở mắt lại thấy mình quay ngược trở về hai mươi năm trước, đã vậy còn trở
thành đứa con sinh non chết yểu của đương triều thừa tướng. Gia tộc nhà họ Diệp người người ngay thẳng thanh lưu, một kẻ quen thói
gian nịnh như Tống Ly sống trong cảnh ấy thật sự là một lời khó mà nói hết…
Tóm tắt: Một tên nịnh thần đúng tiêu chuẩn của xã hội bỗng nhặt được kỳ ngộ trùng sinh, trở thành một bé đáng yêu mỗi ngày bán
manh để kiếm sống....
Hoắc Nhiên là đội trưởng đội bóng rổ của trường, tính tình có chút nóng nảy. Khấu Thầm, còn có biệt danh là “vua đánh lộn”; hai
người bỗng nhiên lại ở trêи sân bóng xích mích với nhau, từ đó kết thù, nhưng không ngờ lại chạm mặt khi bị phân tới ban xã hội.
Ngày đầu gặp nhau, cả hai đều giống hệt con gà chọi, chỉ chực chờ lao vào làm một trận ra trò, trong không khí căng thẳng đó, hai
người bất ngờ giẫm phải sàn nhà bị hỏng, sau đó lại đánhngoài ý muốn dẫm sụp sàn nhà phá hủy, theo sau hai người cá cược hẹn nhau
thám hiểm “quỷ lâu”… Từ hàng loạt những chuyện không ngờ bắt đầu cuộc sống học sinh mới khiến người ta ôm bụng cười.
Hoắc Nhiên thích vận động, nhìn như người nóng nảy bồng bột, thật ra lại tinh tế, quan tâm bằng hữu, lại khoan dung với mọi người.
Khấu Thầm bề ngoài có vẻ kiêu ngạo, kỳ thật tính tình lại có chút giống Husky, là một thiếu niên tăng động, thích đùa giỡn. Hai
người từ lúc bắt đầu có địch ý với nhau, sau lại ăn ý tương giao, một đường tràn ngập tiếng cười.
Tạ Gia Nhiên mắc chứng khao khát da thịt nhẹ nhưng mắc bệnh sạch sẽ rất nặng, chỉ cần muốn bắt tay người khác trước hết cũng phải
nghĩ xem mình có mang khăn ướt theo không.
Cứ thế, mỗi khi chứng khát da thịt tái phát, cậu chỉ có thể miễn cưỡng dùng giấc ngủ để thôi miên chính mình, may mà cậu bị nhẹ,
không tính là quá khó chịu.
Nhưng mà trạng thái này từ sau khi Lương Túc Niên dọn vào ký túc xá liền vô tình bị phá vỡ.
Vậy mà cậu lại không bài xích người này tới gần.
Thậm chí khi Lương Túc Niên vừa chơi bóng rổ xong, vén vạt áo đứng ở bên ngoài sân uống nước, cậu không thể kìm chế mà sinh ra một
loại kích động muốn được hắn ôm vào trong ngực.
Giải pháp ngủ tuyên bố mất tác dụng, chứng khát da thịt của cậu càng nặng thêm.
...
Đêm khuya một ngày nào đó, vì nóng đến mất ngủ mà Lương Túc Niên cởi trần đứng hóng mát, tại ban công ngơ ngác mắt to trừng mắt
nhỏ với Tạ Gia Nhiên.
"Cái gì?" Lương Túc Niên cảm thấy mình bị nóng đến váng đầu nên nghe nhầm rồi.
Cái tên xưa nay được xưng là không dính khói bụi trần gian, nhìn bạn cùng phòng như hắn một cái cũng như đang bố thí, sao lại nói
những lời này với hắn???
Tạ Gia Nhiên trầm mặc một lát.
Cậu dùng âm thanh bình tĩnh đều đều nói lại một lần, nỗ lực trấn tĩnh, còn có chút tự giận bản thân mình.
"Lương Túc Niên, cậu có thể ôm tôi một chút không?"
Thả thính người ta mà không biết, sủng người yêu, dương quang công X mắc bệnh sạch sẽ nặng, mỹ nhân lạnh lùng thụ
Họa này phúc chỗ dựa, phúc hề họa chỗ phục!
Đại nạn không chết, tiên duyên đột đến, đến Bát Hoang chấn thiên tháp, thần bí kim quy, đạp tiên lộ, tiên duyên không ngừng.
Một đường tiến lên, đạp biến tam giới vô địch thủ, tiếu ngạo Bát Hoang đàm kim cổ.
Các ngươi luyện kiếm, ta đem chính mình luyện thành kiếm người.
Các ngươi đùa giỡn lưu manh, ta so các ngươi càng vô lương.
Người khác trong mắt đích phế vật, nhưng là kiếm tu thiên tài, càng giai sát nhân, không hề áp lực.
Một cái hỗn loạn Tu Chân Giới, tạo nên một vị vô lương kiếm tiên, hàng tỉ kiếm tu, vì đó điên cuồng.
Ngàn năm về sau, chúng ta là lịch sử, vạn năm về sau, chúng ta là thần thoại.
__________________
"Vì cái gì, ngài muốn đem Âm Dương Ngũ Hành quyết bực này pháp quyết ở Nguyên Dương giới truyền bá ra?"
Không có linh căn cũng có thể tu tiên, dạng này công pháp đối với phàm nhân mà nói tuyệt đối nghịch thiên, nhưng đối với người cũng có linh căn tu chân giới đến nói, Âm Dương Ngũ Hành quyết so gân gà đều xấu hổ.
Cũng liền một ít để ý người thân hậu đại tu sĩ, bọn họ không có linh căn hậu đại, sẽ bởi vậy đạt được một cái cơ hội tiến vào thế giới của tu sĩ, mà không phải lưu tại phàm nhân quốc gia vinh hoa một đời.
Bọn họ chỉ cho là đây là nguồn gốc từ Tiên giới kỳ pháp.
"Cho tất cả mọi người một cái cơ hội, không tốt sao."
...
"Giống như gốc kia cỏ dại." Bạch Mặc chỉ hướng hơn ngàn mét bên ngoài, mấy vị Hóa Thần tu sĩ cũng theo lấy thần niệm nhìn đến đối phương chỗ chỉ cỏ dại.
"Ở dưới ánh mặt trời nảy mầm sinh trưởng."
". . . ?"
Bạch Mặc nói một nửa mà nói, nghe đến bọn họ như lọt vào trong sương mù.
"Cỏ dại ở dưới ánh mặt trời nảy mầm sinh trưởng, chẳng lẽ là bởi vì Mặt Trời có ý nghĩ gì sao?"
__________________
Converter: Huyền thoại đã trở lại. Cua đồng thì ta viết tiếp truyện mới (nhưng là phần tiếp của truyện cũ)
Tên truyện: Trời Sinh Thích Em
Tác giả: Dung Vô Tiên
Thể loại: nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, đô thị tình duyên, ngọt sủng, song hướng thầm mến, cửu biệt trùng phùng, HE
Độ dài: 61 chương + 32 phiên ngoại
Editor: Selina
Văn án:
Bởi vì đủ loại trùng hợp, Kỷ Minh Nguyệt giải vây giúp em gái của đối tượng thầm mến thời cao trung, còn được cô em gái này xin
phương thức liên lạc.
Sau đó, Kỷ Minh Nguyệt nhận được tin nhắn của đối tượng thầm mến: “Cảm ơn em giúp đỡ em gái anh.”
Hôm sau lại nhận được tin nhắn: “Em gái anh nói muốn mời em ăn bữa cơm, có được không?”
Hôm sau nữa: “Em gái anh muốn cùng em đi dạo phố, có thể đến quấy rầy em không?”
Lại hôm sau nữa…
Lại thêm hôm sau nữa…
Lại thêm một ngày nọ, Tạ Vân Trì hỏi em gái nhà mình: “Em có nhớ chị Minh Nguyệt của em không?”
Em gái: “Không có, không phải hôm qua em mới uống trà chiều với chị Minh Nguyệt sao?”
Tạ Vân Trì gật gật đầu, tiện đà cầm lấy điện thoại, trịnh trọng nhắn tin cho Kỷ Minh Nguyệt: “Em gái anh nhớ em.”
Câu này còn có thể được hiểu là “Em gái anh nhớ em”, “Lời này là giả nhưng anh có em gái là thật”, “Chẳng qua là con bé cũng không
quan trọng lắm”, “Cho nên em bỏ qua hai chữ đầu tiên cũng không sao”.
Nhan Hạc Kính cảm giác chính mình cũng không thể hiểu được mình.
Sau đó, cô gặp Tông Dương, một mỹ nam, và cô thấy mình đã tìm được niềm vui của cuộc đời.
Lần đầu tiên, cô muốn hưởng lạc, không phải chịu trách nhiệm gì, lần đầu tiên, cô muốn ở bên một người đàn ông, không phải vì tình cảm, vì rung động, vì yêu đương bắt đầu.
Nhưng A Dương rất đặc biệt, cậu ấy ít nói và độc lập, Nhan Hạc Kính muốn trở thành một viên đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng ấy, nhìn cậu ấy vì mình mà dao động. Nhan Hạc Kính đã nhìn thấu bản thân, hóa ra mình cũng có thể rung động như thế.
Sau này, A Dương cũng trở thành người xa lạ, một vị khách qua đường. Hai năm xa cách, Nhan Hạc Kinh quay trở lại hòn đảo và nhận được một câu hỏi "Tìm em khó đến vậy sao?"
Mà Tông Dương chỉ nghĩ bản thân mình là một vũng nước bẩn, Nhan Hạc Kính bước vào là làm vấy bẩn chính mình.
Tình nhân trở thành người yêu, gương vỡ lại lành, câu chuyện tình yêu với nhịp điệu chậm.
Vượt cấp khiêu chiến? Lâm trận đột phá? Không
Những này nào có nghiền ép địch nhân đến đến thống khoái.
Đây là một bản hệ thống xuyên việt lưu chính xác mở ra phương thức.
Tại vạn giới làm ruộng, làm vạn giới tông chủ.
PS: Hok thấy tag biến thân nhỉ?
Bách yêu phổ 3 (Full)
Tác giả: Sa La Song Thọ
Dịch: Bà Yuan (Mơ)
Tiếp tục hành trình đi tìm "Bách Yêu Phổ" của ba người Quỷ Y Đào Yêu, tiểu hòa thượng Ma Nha và xà yêu Liễu Công Tử....
Ở quyển hai, đám người Đào Yêu đã đến kinh thành, sau đó quyết định dừng chân tại đó. Bởi vì cuộc sống quá nghèo túng nên đám
người Đào Yêu phải đi làm công cho Ti Phủ, nơi mà trong truyền thuyết đồn rằng "Diêm Vương đoạn sinh tử, Ti Phủ giải thị phi", và
trở thành một phần của Ti Phủ. Bắt đầu đầu từ một tiểu yêu quái không mời mà đến nhất quyết bắt Ti Cuồng Lan phải ra mặt giúp đỡ,
đám người Đào Yêu hợp tác với hai huynh đệ Ti Gia, Bảo vệ chính nghĩa, trừ gian diệt ác, hàng phục yêu ma. Họ trị bệnh cho những
yêu quái yêu đuối mà lương thiện, cũng giải quyết những khó khăn của những con người xung quanh, chứng kiến vô số câu chuyện niềm
vui nước mắt của chúng, có ly biệt có sầu đau, có ai oán cùng có dịu dàng. Mà trong quá trình ở chung với những người của Ti Phủ,
trái tim thiếu nữ của Đào Yêu lại rung động rồi! Xem ra tiểu cô nương không bận tâm bất cứ thứ gì trên đời cũng đã bắt đầu trở nên
nghiêm túc...
Bạn đang đọc truyện Nghìn Kiếp Nguyện Yêu Nàng của tác giả Hoa Liễm Ngọc. Buổi tối vắng vẻ, Sở Vĩ Vĩ nhảy lên cửa sổ ngồi ngắm
cảnh đẹp bên ngoài!
Một cơn gió mạnh thổi bay tóc cô, cô đưa tay vuốt mái tóc rối tung của mình vào nếp.
Nhậm Tề Tề xuất hiện trước mặt cô, anh đứng nhìn cô dịu dàng.
Sở Vĩ Vĩ không thèm trả lời Nhậm Tề Tề!
Sao vậy? Em giận anh chuyện gì?
Sở Vĩ Vĩ chu mỏ "sao lâu rồi anh không xuất hiện?"
Anh bận...
Anh bận chuyện gì chứ?
Nhậm Tề Tề ngồi bên cạnh cô "anh có rất nhiều việc phải làm!"
Bạn đang đọc truyện [Bhtt] Đế Sư của tác giả Khuynh Phong Phủ Trúc. Lý Quý Hâm cả đời này hối hận nhất chính là đã dùng thanh đoản
kiếm nát của mình, gỡ hoàng bảng chiêu nữ phó của cô công chúa ngốc kia, sau đó bước lên con đường tranh sủng gian khổ.
Vừa phải tàn sát bốn phương tám hướng, còn phải tranh thủ ngọt ngào với người yêu, lại không quên rải đường cho người khác.