Logo

Bảng xếp hạng yêu thích

Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi
Bạn đang đọc truyện Tổng Tài Daddy, Mami Lại Trốn Rồi của tác giả Ninh Hải. Bị người nhà hãm hại, nhận tội thay vào tù, Diệp Như Hề trở thành tội nhân của cả thế giới bị người người chửi mắng như một con chuột hôi hám. Sinh con trong tù, cốt nhục chia cắt, con gái mẹ kế bắt con đi, thế thân cô trở thành vị hôn thê của Tạ tổng. Sáu năm vào tù, Diệp Như Hề hận, hận không thể ăn tươi nuốt sống. Sau khi ra tù, cô phát hiện ra con trai của Tạ tổng và con gái của mình rất giống nhau…. Trong mắt người ngoài không hiểu phong tình, Tạ tổng lạnh lùng cực hạn tuyên bố với truyền thông rằng anh sẽ từ hôn, đem cô gái thần bí đẩy vào góc tường, Như Hề vùng vẫy “Tạ tổng, xin tự trọng!” Khoé môi của Tạ tổng từ từ nhếch lên, âm thanh trầm thấp “Ngoan, lần này không tìm sai người nữa rồi” Một trai một gái, cặp song sinh dễ thương….
Ninh Hải411 chương
Vương Phi Dựa Bàn Tay Vàng Cười Lui Tình Địch
Truyện Vương Phi Dựa Bàn Tay Vàng Cười Lui Tình Địch của tác giả Nhàn Thính Phong Ngâm kể về Đích nữ Mộc Vân Cẩm, tiểu thư phủ Thừa tướng, bị vướng vào âm mưu, thế nên trở thành Vương phi của Thần vương. Thời điểm gả vào Vương phủ, đồng thời còn có hai trắc phi, cả hai đều xinh đẹp diễm lệ,lòng dạ thâm sâu. Mộc Vân Cẩm thấy hôn sự này thật buồn cười. Cầu thánh chỉ tứ hôn??? Cuối cùng lại chọn ngày nàng vào Vương phủ mà nạp trắc phi??? Đại hôn chưa được bao lâu, hưu thư xuất hiện hai tờ, một tờ hưu thê, một tờ hưu phu. Hai người đã cùng nhau ước định từ nay về sau không ai phiền ai, Mộc Vân Cẩm ở vương phủ sống thật ung dung tự tại, cuộc sống ở ngoài phủ càng thêm đặc sắc. Cũng từ đó, Mộc Vân Cẩm không thông cầm kỳ thi họa bỗng dưng sở hữu một kĩ năng, đó là những gì nàng vẽ đều sẽ trở thành sự thật, nàng có thể vẽ tranh để thao túng vận mệnh của người khác, nhưng có lúc linh có lúc không, chỉ là kĩ năng vẽ của nàng cực kì vụng về, thí dụ như vẽ hổ nhưng nhìn ra chó, vì vậy đã gây ra không ít chuyện khiến người khác phải dở khóc dở cười. Mộc Vân Cẩm thầm nghĩ chỉ cần sống an nhàn, ung dung tự tại qua ngày là được, thế nhưng âm mưu quỷ kế trùng điệp, sát khí tứ phía, hắc thủ sau màn rốt cuộc cũng gắt gao quấn quanh cổ nàng. Nàng sẽ chết đi một lần nữa hay là ra sức đánh một trận, vì bản thân giành giật chút hi vọng sống sót? Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Trong Phim Ngoài Đời hoặc Đừng Trông Mặt Mà Bắt Hình Dong
52 chương
Chỉ Cần Xuyên Sách Vận May Sẽ Tới
Tác giả: Mộc Tư Lan Thể loại: Cổ Đại, Trọng Sinh, Đam Mỹ Giới thiệu: Ngu Vĩnh An thừa nhận bản thân là kẻ xui xẻo nhất trên thế giới này. Người khác mất ít nhất vài năm theo đuổi ước mơ còn suốt 10 năm vẫn dậm chân tại chỗ. Người khác cùng người yêu thề non hẹn biển, nguyện nắm tay nhau đến già còn hắn cùng người yêu bị lừa đến tán gia bại sản cuối cùng chia tay nhau trong lừa dối. Người khác ra đường chim hót hoa nở, cuộc sống tràn đầy màu sắc còn hắn vừa bước ra đường đếm sơ qua cũng hơn 3 lần tai nạn mỗi ngày. Ngay cả khi chết cũng là một cái lý do hết sức ngớ ngẩn. Đến khi xuyên qua lại xuyên trúng cuốn tiểu thuyết hắc ám mà hắn ghét nhất. Nhưng không ngờ cũng chính từ khi xuyên qua vận may của hắn không ngừng thăng tiến, không chỉ đánh bại nữ chính mà còn đưa dàn nam phụ về tay.
81 chương
Mành Chỉ Đỏ
Bạn đang đọc truyện Mành Chỉ Đỏ của tác giả Tửu Ca Hoan Ái. Năm xưa chàng đã buộc vào tay người con gái ấy một sợi chỉ đỏ, thề nguyền rằng suốt đời suốt kiếp ở bên, mãi mãi không chia lìa. Chàng còn từng hứa sẽ tự tay dùng những sợi chỉ ấy may cho nàng một bộ giá y lộng lẫy, để nàng trở thành tân nương đẹp nhất trong lòng chàng. Nhưng tấm áo ấy nay đã nơi đâu, hay chỉ còn chút vải vụn của những đêm vương vấn mối tơ lòng? “Uyển Nhi, mùa Xuân đến, ta sẽ dắt nàng đi ngắm xuân hoa thu nguyệt. Khi Hạ về, ta sẽ cùng nàng cưỡi lên khoái mã Tiểu Hồng, lăn lộn trên khắp vùng bình nguyên rộng lớn. Rồi Thu sang, đôi ta sẽ cùng dạo chơi trên cầu Ô Thước, thả đèn hoa đăng, lặng ngắm những vì tinh tú tỏa sáng trên bầu trời Phong Hoa Tuyết Nguyệt thành. Đêm đông buốt giá, ta và nàng sẽ trở về đỉnh Tuyết Vân Sơn, cùng ủ một vò Vạn Mộng túy, chôn dưới gốc bồ liễu ngoài cửa viện Nghinh Uyên. Nàng muốn đi đâu, muốn làm gì, ta sẽ đều theo nàng. Chỉ mong cầu rằng nàng không bỏ lại ta bơ vơ lạc lõng giữa chốn hồng trần cô quạnh.” “Ta trước giờ chưa từng phụ nàng, tất cả những điều ta làm, đều là vì nàng, hơn tất cả, là vì trái tim một lòng một dạ si mê người con gái quan trọng nhất đời ta.” “Thiếp không còn là Uyển Nhi của chàng, chàng cũng chẳng còn là Lục lang của thiếp. Duyên đôi ta đã cạn, hà tất phải níu giữ để làm khổ đời nhau. Qua đêm nay, ân ái một đời, lời thề nguyền dưới trăng, mãi mãi không phụ bạc, hãy để lại sau lưng, chìm vào dĩ vãng. Ngày mai, khi mặt trời ló rạng lên cánh cung đen tuyền nơi Ám Hà Cung, hai ta sẽ là hai người xa lạ, dù có gặp nhau, cũng chẳng mảy may vướng bận.” “Lục lang, chàng không phụ thiếp, nhưng thiếp đã phụ chàng. Đoạn tình duyên kiếp này, thiếp đành phải nợ chàng mà thôi..."
39 chương
Dưới Trăng Vắng Bóng Người
Bạn đang đọc truyện Dưới Trăng Vắng Bóng Người của tác giả Dẫn Dục. Quân Doanh Thệ biết mình là một vị Hoàng đế, đồng nghĩa với việc cả đời này sẽ lẻ loi, hiu quạnh cho tới khi lìa đời… Nhưng một ngày nọ của tháng ba, tiết xuân ấm áp, hắn gặp một người khiến hắn nhớ mãi không quên, Người đó tướng mạo vô song, tên Tô Dẫn Nguyệt, người khiến trái tim hắn không còn là của chính mình. “Chỉ cần ngươi vui vẻ, ta lấy thân hầu hạ ngươi có đáng gì?” Hắn cười nhạt. Lúc đó, hắn cho là bọn hắn sẽ bên nhau cả đời. Nhưng hóa ra… Tất cả chỉ là giả dối. Là hắn ngu xuẩn phối diễn kế hoạch trả thù hoàn mỹ của y. Đáng buồn là, hắn lại hãm sâu trong đó, không thoát ra được. Hắn không hận, lại không nén được đau lòng…
45 chương
Phía Cuối Phồn Hoa
Bạn đang đọc truyện Phía Cuối Phồn Hoa của tác giả U Linh Nguyên Linh. Phồn hoa khiến ta đắm chìm, khiến ta lạc lối, cũng khiến ta trở nên thay đổi… Ta lạc lối vì những lời đường mật, ta mất phương hướng vì quên đi bản tâm… Khi phồn hoa không phủ trên người, phù phiếm không còn che trước mắt, chân tâm giả ý soi rõ dưới tà dương mênh mông, bằng dáng vẻ trần trụi xấu xí nhất của lòng người, nguyên sơ chân chất nhất của trái tim. Năm đó hoa rơi hữu ý, hiện tại, nước chảy có còn vô tình... Tình yêu là thứ khó lý giải nhất trên thế gian này, chỉ cần một ánh nhìn, lặng thầm dõi theo, bạn cũng có thể phải lòng một người. Không cần quá nhiều tiếp xúc, không cần người đó phải tốt với bạn, chỉ là sự ngưỡng mộ, từng chút từng chút tích lũy, không biết khi nào đã rung động, bất giác đã yêu sâu đậm.
11 chương
Vết Bớt Hoa Điền
Giới thiệu Tiểu Viện Nhi là một thiếu nữ từ nhỏ đã lớn lên trong tay đám buôn Ngựa Gầy (*), trải qua nhiều truân chuyên trắc trở, xém chút rơi vào chốn phong trần. m kém dương sai, vì trên trán có một vết bớt Hoa Điền, lại mang dung mạo giống hệt nữ nhi Tả Thừa tướng đương triều, nên bị đem ra làm thế thân, thay nàng ta gả cho Cửu Hoàng tử tính tình quái gở, phong lưu phóng đãng. Ngày đại hôn, Tiểu Viện sợ hãi lỡ xảy ra sai sót khiến thân phận bị bại lộ, sốc khăn trùm đầu toan bỏ trốn, lại vừa vặn phát hiện ra mình và Cửu hoàng tử vốn đã từng gặp mặt, chàng cũng sớm biết thân phận thật của nàng. Cho nên tình thế hiện tại chính là do chàng tương kế tựu kế, đánh cược đi một nước cờ đầy mạo hiểm, nhưng tất cả kỳ thực cũng chỉ vì muốn cầu tấm chân tình của giai nhân mà thôi. Hơn nữa tình độc trên người nàng, chỉ có thể “lấy thân chàng để giải”. Vị Cửu điện hạ vốn chẳng màng giang sơn cẩm tú, xem thường tranh quyền đoạt lợi, lại vì nàng mà hoành đao lập mã, tranh giành thiên hạ. - -------------- Chú thích: Ngựa gầy (*): Là một nghề ở thời Minh Trung Quốc. Trước bỏ vốn đem những bé gái có diện mạo đẹp trong gia đình nghèo khổ mua về tập trung tại một chỗ, dạy ca múa, đánh cờ, làm thơ vẽ tranh, sau khi lớn lên bán cho người giàu làm thiếp hoặc tửu lầu, nhà chứa kiếm lời. Bởi vì mấy bé gái này nhà nghèo gầy yếu, nên cái tên “Ngựa gầy” từ đó mà ra. Đây có thể coi là một thuật ngữ xúc phạm cực lớn với phụ nữ thời xưa. Những cô gái trẻ khi trở thành "ngựa gầy" sẽ bị bọn lái buôn tùy tiện hành hạ, làm nhục chẳng khác nào tra tấn một con ngựa gầy. Hoa Điền là một loại hoa văn trang trí dùng để trang điểm trên mặt của phụ nữ thời xưa. Vẽ Hoa Điền thường dùng 3 màu sắc chủ yếu là: đỏ, xanh và vàng, trong đó màu đỏ là màu được dùng phổ biến nhất. Những Hoa Điền phức tạp thì được tạo ra từ thiếp vàng, ngọc trai, xương cá, vảy cá, bánh hoa, dầu trà,... với hình dạng của nhiều loại hoa, trong đó hoa mai là phổ biến.
68 chương
Toàn Bộ Dựa Vào Diễn Xuất
Tác giả: Tiểu Ương Thể loại: Đô Thị, Ngôn Tình, Truyện Sủng Giới thiệu: Thẩm Hà và Thẩm Trĩ là cặp vợ chồng mẫu mực trong giới giải trí. Đặt hai người họ trên trời là Ngưu Lang Chức Nữ, đặt dưới đất chính là Hồng Quả Quả và Lục Phao Vừa đúng cái gọi là trời sinh một đôi, đắt sắp một cặp, ngày cả cái họ cũng giống nhau. *Hồng Quả Quả và Lục Phao Phao: hai MC của chương trình thiếu nhi. Người chồng Thẩm Hà là ông vua phòng vé, người vợ Thẩm Trĩ là người gánh rating của các bộ phim truyền hình. Hai người là diễn viên phái thực lực xuất thân từ bạn cùng khoa đại học. Cả giới giải trí đều biết tình cảm của hai vợ chồng bọn họ còn thuần khiết hơn cả sữa bò nguyên chất, thật hơn cả thịt quả thật*. *Thịt quả thật: trong quảng cáo đồ uống hoa quả thường có câu này. Ý chỉ nước uống không chỉ có vị hoa quả mà còn có cả thịt quả ở bên trong nữa. Mãi tới một buổi lễ trao giải nào đó, có phóng viên tận mắt nhìn thấy Thẩm Hà ấn Thẩm Trĩ lên tường, trước khi hôn xuống, hai vợ chồng cùng khoa chân múa tay với trợ lý cầm máy ảnh: “Chụp đẹp một chút, phải cho người ta cảm giác bị chụp trộm ấy! Chút nữa còn phải mua thông cáo đấy.” *Thông cáo: bài marketing
62 chương
Độc Chiếm Nàng
Văn án: Sáu năm trước, Nguyên Nhược cùng bạn gái cũ chia tay trong hòa bình. Bốn năm trước, bạn gái cũ qua đời ngoài ý muốn, cô gái nhỏ chưa thành niên Thẩm gia dầm mưa chạy tới cửa nói với cô: "Chị của tôi chết rồi, sau này tôi ở cùng với chị". Nguyên Nhược niệm tình cũ nên để Thẩm Đường ở lại. Thời gian thấm thoát trôi, Thẩm Đường trưởng thành trở nên xinh đẹp, eo hẹp chân thon, một số việc cũng dần dần thay đổi. Nguyên Nhược được bạn bè bên cạnh giới thiệu đối tượng, em ấy cũng không nói gì. Nhưng không quá hai ngày lúc cô muốn đi hẹn hò, Thẩm Đường đột nhiên đổ bệnh. Khi cô tham dự tiệc sinh nhật của đối tượng được làm mai, Thẩm Đường lại đột nhiên có việc nhờ cô giúp đỡ. Sau đó, chỉ cần cô đi gặp gỡ đối tượng là Thẩm Đường sẽ luôn có đủ các loại tình huống ngoài ý muốn xảy ra. 3 Lúc đầu Nguyên Nhược còn không có để ý cho đến một hôm cô ở trong bếp nấu cơm, người này bỗng nhiên từ phía sau ôm chặt lấy cô, dùng sức mà ôm, như là tựa ở bên tai, thấp giọng gọi cô. "Nguyên Nhược..." Hơi thở ấm áp như có như không mà thổi tới, mập mờ mà nguy hiểm. Nguyên Nhược lúc này mới nhận ra, cô tránh né. Cô ra vẻ nghiêm túc muốn em ấy buông ra. Thẩm Đường lại không buông tay mà ngược lại càng ôm chặt hơn, có chút càn rỡ mà nói: "Mấy ngày không gặp, nhớ chị". [Nghĩ về chị, muốn có chị]. Thục nữ dịu dàng x Cô gái nhỏ bề ngoài đáng yêu vô hại bên trong phúc hắc 1. Hai người ở chung với nhau một thời gian dài. 2. Cuốc sống hằng ngày, con đường truy thê của niên hạ tâm cơ 3. Hai người cách nhau 9 tuổi, thời gian bắt đầu viết là ở lúc nhân vật đã thành niên tức là khi Thẩm Đường hai mươi tuổi, Nguyên Nhược hai mươi chín tuổi. không liên quan đến đoạn thời gian Thẩm Đường chưa thành niên đến ở nhà Nguyên Nhược.
62 chương
Sau Khi Xuyên Thành Thông Phòng Ta Chạy Trốn
Văn án: Người đời đều biết lão nhân gia Tần vương phong lưu thành tính, tới già mới sinh được một nhi tử đặt tên là Lý Du, tướng mạo xinh đẹp, là vẻ đẹp không phân biệt nam nữ. Lý Du trời sinh thông tuệ, mười tám tuổi đỗ trạng nguyên được thánh nhân ưu ái, được vương phủ cưng chiều dưỡng thành tính tình kiêu căng, rất khó hầu hạ. Vào năm mười ba tuổi ấy, Lý Du học theo phụ thân nhà mình mua một nữ tử vào phủ làm thông phòng hầu hạ, tên là Ninh Anh, còn tìm ma ma trong cung dạy nàng kỹ xảo hầu người, dạy nàng lễ nghi, trà nghệ, viết chữ… Ninh Anh cực kì hiếu học, hoàn toàn dựa theo sở thích của Lý Du, mặc đồ trắng hắn thích, học pha trà hắn thích, làm món ăn hắn thích… Lý Du vô cùng hài lòng với thông phòng này, bình thường tiền bạc rủng rỉnh, thậm chí còn dung túng cho nàng ngồi lên đùi mình. Mãi đến một ngày nọ, thông phòng vẫn luôn an phận thủ thường, thành thật làm việc, bỗng nhiên quấn gói xiêm y bỏ hắn mà chạy. Mới đầu Lý Du cho rằng chỉ là món đồ chơi thôi, chạy thì chạy, tìm người khác thay thế là được. Nhưng sau đó hắn cứ không quen, mặc xiêm y gọi A Anh, pha trà cũng gọi A Anh, làm chuyện gì cũng gọi A Anh. Lý Du cảm thấy rất khó chịu. Về sau có một lần trong lúc đến Giang Nam làm việc, đồng liêu dẫn Lý Du đến phố mỹ thực dạo chơi, trong lúc vô tình tại tiệm ăn nhìn thấy một phụ nhân mặc quần la, cài trâm gỗ. Trên mặt phụ nhân kia có một vết bớt xấu xí, đang khoác lác chuyện riêng tư với tỳ nữ của mình. Phụ nhân nói trong mệnh mình có chữ ‘sát’, đã khắc chết ba nam nhân, chỉ có chủ nhân đầu tiên là tốt, trời sinh anh tuấn, mỗi tháng cho hai lạng bạc tiêu sài, thường xuyên thưởng nàng trang sức, vải vóc may quần áo, hơn nữa còn chủ động làm ấm ổ cho nàng. Tỳ nữ kia đương nhiên không tin. Lý Du nhìn phụ nhân nọ dùng đôi bàn tay khéo léo mà hắn dạy để sống vui vẻ qua ngày, trong lòng chua xót không thôi. Không ngờ sau một thời gian lăn lộn, hắn đã biến thành món đồ chơi tự dâng tới tận cửa! # Ta bị thông phòng coi thành thông phòng # # Quý công tử người cao ngựa lớn, mắc bệnh tự kỷ cuồng sau khi bị đá bắt đầu hoài nghi nhân sinh # # Lịch sử tự tiến hóa thành thê nô # # Cảm ơn, xin đừng cúi thấp cái đầu cao quý của ngươi để yêu đương với thông phòng # 【 Nữ xuyên không lý trí thực tế  × Quý công tử bề ngoài kiêu ngạo nhưng bên trong sâu sắc dịu dàng】
61 chương
Học Bá Thích Ăn Kẹo
Bạn đang đọc truyện Học Bá Thích Ăn Kẹo của tác giả Trương Tiểu Tố. Cô buộc tóc đuôi ngựa, mặc trên người chiếc váy liền màu trắng, cũng có khi là chiếc váy voan màu hồng hoặc lam, mỗi bước chân đều vô cùng nhẹ nhàng, uyển chuyển. Lúc nào cũng mang theo con dao gọt trái cây bên người, đi trên con đường nửa sáng nửa tối. Có một ngày, cô lái chiếc xe mô tô, không cẩn thận đã đâm vào tim anh. Lục Ly: “Gió khẽ nổi, thổi mặt hồ lăn tăn.” Khương Đường: “Văn vở cái gì, nói tiếng người đi.” Lục Ly: “Anh yêu em.”
78 chương
Bản Tôn Không Giữ Khí Tiết Tuổi Già
Bạn đang đọc truyện Bản Tôn Không Giữ Khí Tiết Tuổi Già của tác giả Ca Tiểu Trúc. Khi cuộc đời không còn gì để làm, đơn giản là nằm yên một chỗ, mọi thứ cũng dễ dàng đạt được, vậy thì dần dần sinh hoạt cũng chẳng còn ý nghĩa, sự sống cũng trở nên vô vị, đơn điệu vô cùng. Tình huống của Khương Uyển chính là như vậy đó. Những người xuyên không khác dù có được bàn tay vàng thì cũng phải từ từ phấn đấu, làm từ thấp đến cao, còn nàng, nàng lại trực tiếp xuyên thành đệ nhất tiên môn lão tổ tông. Mỗi ngày không có việc gì làm, chỉ cần tiếp nhận sự thờ kính và thờ trọng của các đệ tử. Nhàm chán, nhàm chán. Vì thế Khương Uyển nhàm chán thu tiểu đồ đệ. Tiểu đồ đệ xinh đẹp nhu thuận, thiên phú dị bẩm, Khương Uyển mỗi ngày nuôi đồ đệ đều thập phần vui vẻ. Thẳng đến khi tiểu đồ đệ vô tình lộ ra đôi cánh lớn hoa lệ. Khương Uyển:... Xong đời, hình như vô tình nhặt được nhân vật BOSS phản diện trở về.
70 chương
Phu Nhân Để Cho Ta Canh Ba Chết
【 giới thiệu vắn tắt: Diêm Vương để cho ta canh năm sống, phu nhân lại làm cho ta canh ba chết. —— Thiên Vũ sáu năm, nửa đêm canh ba lúc, bầu trời bỗng nhiên rơi ra một trận hồng vũ, từ đây thế giới này trở nên quỷ dị. . . 】 (Đậu Nha xuất phẩm, tất nhiên thuộc tinh phẩm! )
Mỹ Nhân Xin Dừng Bước
Tác giả: Lão Thi Thể loại: Đô Thị, Ngôn Tình Giới thiệu: Nếu bạn là một độc giả yêu thích đọc truyện, thích những tác phẩm không nặng nề, nhẹ nhàng và đem lại tiếng cười giải trí, lại có thêm chút bá đạo phúc hắc, hãy đọc truyện Mỹ Nhân Xin Dừng Bước, một truyện mới được giới thiệu trên trang đọc online. Đây là một câu chuyện hài hước, dịu dàng, thoải mái với nhiều tình tiết thú vị sẽ mang đến cho bạn đọc những trận cười sảng khoái, mời mọi người theo dõi bộ truyện đô thị “Mỹ Nhân Xin Dừng Bước” của tác giả Lão Thi. Đại thiếu gia Triệu Cương Băng vất vả lắm mới có thể tốt nghiệp từ trường học Liệp Nhân siêu cấp, còn chưa kịp hưởng thụ cuộc sống mỹ hảo của thiếu gia nhà giàu thì liền nhận được mệnh lệnh của phụ thân. Đó là gì? Tán gái!!! Đối phương lại chính là vị hôn thê của bổn thiếu gia hắn? Cái này mà còn phải đi cua hay sao??? Ba ba của người ta là lão đại một hắc bang siêu cấp? Không được, hắn không thể nào bị quyền lợi làm cho khuất phục. Hay? Đối phương là một tuyệt thế mỹ nữ?... Nghe lời ba ba, Triệu Cương Băng đến một trường trung học và bắt đầu một công cuộc tán gái. Từ lúc này, cuộc sống của Triệu Cương Băng trở nên muôn màu muôn vẻ. Người xưa nói, hồng nhan thì hại nước hại dân, bây giờ thì bổn thiếu gia này lại “dạo chơi” bên đủ loại mỹ nữ, Triệu Cương Băng chẳng qua cũng chỉ là thay trời hành đạo mà thôi... Truyện tiếp diễn ra sao, phải chăng còn nhiều điều thú vị đang chờ đón, có hay không nên dè chừng trước những tình huống dở khóc dở cười này. Liệu những mỹ nữ này, liệu sự nghiệp chiếm trái tim của người đẹp có thành công, đọc truyện để tìm câu trả lời...
86 chương
Mê Muội
Editor: fallen2 Thể loai: Hiện đai, ngọt sủng Số chương: 88 chương + 3 ngoại truyện  Nội dung chính của truyện xoay quanh chuyện tình ngọt ngào đáng yêu của một mỹ nữ ngân hàng đầu tư Tần Thư, năm 23 tuổi gặp một người đàn ông toàn diện đàn áp cô. Tâm tư của cô cũng giống như tâm tư của những cô gái hiện đại yêu thích những chàng đẹp trai, suy nghĩ chín chắn có EQ cùng IQ cao. Hàn Phái: Em thích gì ở anh ta? Tần Thư trả lời rõ ràng: đẹp trai, trưởng thành hấp dẫn, EQ và IQ cao. Hàn Phái: Chỉ có ba điều này? Tần Thư gật đầu. Giọng Hàn Phái trầm thấp, từ tính: Nếu em thích người đàn ông như thế, anh đều có, còn cao hơn bất cứ kẻ nào. Tần Thư:…
92 chương
Yêu Đương Không Bằng Nuôi Cún
Bạn đang đọc truyện Yêu Đương Không Bằng Nuôi Cún của tác giả Giác Phỉ. Nhìn thấy một chiếc xe hơi hạng sang đỗ ngay cửa, Hứa Nặc nghĩ chắc là giám đốc nào đó đi mua hoa tặng vợ. Ai ngờ chàng giám đốc kia đứng ở bên đường suy tư 10 phút, sau đó giống như hạ quyết tâm, hít một hơi thật sâu, đi vào cửa hàng thú cưng của cô. Hứa Nặc vừa mừng lại lo, cô giới thiệu thú cưng và vật dụng đang bán một lượt. Cô giới thiệu đến mức miệng lưỡi khô khan, giám đốc bá đạo chỉ đáp lại một câu: “Hoàn cảnh ở đây không tệ, ngày mai tôi sẽ đến đây làm.” Hứa Nặc: Excuse me???
28 chương
Xuân Dã - Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm
Giới thiệu: Ta thay thế tỷ tỷ, gả cho quyền thần Cảnh Hành tội ác tày trời. Đích tỷ nhận hết mọi cưng chiều của cả nhà nhưng lại là người câm. Bởi vậy ta cũng phải giả vờ mình không nói được. Dung mạo hắn như được bao phủ bởi làn mưa phùn, mông lung giống sương mù, đôi môi mỏng của hắn luôn nhếch nhẹ lên nhìn qua hắn thật vô hại. Nhưng trong kinh thành không ai không biết thủ đoạn của hắn. Hai năm trước, Tây Nam quận Xương vương mang theo một nhóm tâm phúc lén tới kinh thành, có ý đồ ám sát tiểu hoàng đế, lúc đó mới vừa mười ba tuổi nhằm mưu quyền soán vị (cướp ngôi). Đáng tiếc là chưa kịp làm gì đã bị Cảnh Hành cho người vây bắt hết. Nghe nói trong ngục giam vang lên tiếng kêu thảm thiết kéo dài ba ngày ba đêm, sau khi xác của Xương vương được nâng ra, cả người đã không còn chỗ da thịt nào lành lặn nữa.. Đích tỷ của ta tên là Đường Thính Nguyệt, từ nhỏ đích tỷ đã được phụ thân và đích mẫu cưng chiều đến mức kiêu căng, tự mãn. Lúc đó nàng ta vẫn có thể nói chuyện như người bình thường, bắt gặp Cảnh Hành đi ngang qua xe ngựa của nàng ta, nàng ta liền ném một đồng xu xuống đất trước mặt hắn rồi bật cười khanh khách nói: “Nếu đã đi ăn xin thì nên hạ thấp tư thế của ngươi xuống. Ngươi dập đầu tạ ơn ta thì đồng tiền vừa ném xuống sẽ là của ngươi.” Đúng là rất kiêu ngạo nhưng lại ngu xuẩn. Với cái gương mặt kia của Cảnh Hành cho dù hắn có ăn mặc quần áo rách rưới đến đâu thì vẫn không thể che đi được vẻ quý khí. Nàng ta khó chịu với một tên ăn mày, vì nhìn thấy nàng mà không tự biết xấu hổ, nên nàng ta mặc sức nhục nhã hắn, cuối cùng kẻ phải gánh vác hậu quả lại là ta
12 chương
Đoàn Sủng Nữ Nhi Càng Là Thôn Thiên Đạo Thể, Vạn Giới Nổ Rồi
Đông Hoang đại lục, một tòa phàm nhân phủ đệ bên ngoài. "Phần này hôn ước, ta Thành Thân vương phủ, không lùi!" "Trấn Viễn tướng quân phủ, tuyệt không đồng ý từ hôn!" "Ta tể tướng phủ, vĩnh viễn không thoái hôn!" "Thanh Sơn kiếm tông, cũng không thoái hôn!" Bốn vị vị hôn thê cự tuyệt không thoái hôn, đến nhà bức bách. Một cái nhỏ bé thân hình đột nhiên từ trong đám người chạy ra đến, ôm lấy Tiêu Trần chân. "Phụ thân, ta rốt cuộc tìm được ngươi!"
96 chương
Truy Quang
Bạn đang đọc truyện Truy Quang của tác giả Tuế Kiến. Theo như mọi người nói, hồi còn học cấp ba, Chu Hề Tử đã từng điên cuồng yêu giáo tháo trường Thập Trung sát bên. Mà cô nghe đâu đó giáo thảo rất thích gấp sao, thế là cô dành cuối tuần để gấp 520 ngôi sao, để dành cho lúc bày tỏ tình cảm. Ai dè kế hoạch không thành, vì có người giữa chừng chen vào, ra tay trước cô. Điều Chu Hề Từ càng không thể ngờ là, người làm ra việc này lại là một chàng trai, hơn nữa chính là vị thanh mai trúc mã nhà cô. Lại có tin đồn, Trần Lâm Qua thích thầm cô nàng tiểu thanh mai của mình đã nhiều năm, nhưng vì sợ chậm trễ người ta mà anh vẫn luôn nhẫn nhịn không dám thổ lộ. Mãi đến một ngày nọ, anh bất ngờ biết được tiểu thanh mai nhà mình muốn đi tỏ tình với hot boy trường Thập Trung bên cạnh. Trần Lâm Qua chịu hết nổi, tranh thủ chớp lấy cơ hội "tỏ tình" với... giáo thảo trước cả tiểu thanh mai.
15 chương
Thanh Bình Không Vui
Tác giả: Ba Tức Thể loại: ngôn tình, cổ đại, truyện ngắn Số chương: 4 chương Editor: urimaymay Giới thiệu: Phò mã của ta là một người cực kỳ dịu dàng, chàng dịu dàng đến độ nha hoàn của ta bò lên tận giường chàng, phò mã cũng không nỡ trách cứ, thậm chí thấy nàng không mặc quần áo, sợ nàng bị cảm liền ôm nàng ngủ cả đêm. Chàng đối xử với ta cũng rất dịu dàng, biết ta sợ đau, đêm động phòng không dám chạm vào ta, mặc nguyên bộ quần áo nằm ngủ bên cạnh. Người dịu dàng như thế quả thực là nhân gian ít có, nếu không phải do phụ hoàng ta có một đôi hỏa nhãn kim tinh thì sao có thể tìm được chàng giữa biển người mênh mang cơ chứ. Gả cho chàng, đúng là phúc phần ta tích cóp ba đời mới có được. "Phò mã, trên cổ chàng có nhiều vết đỏ quá, là bị muỗi cắn phải không?" Ta dạo quanh phòng một vòng mới bắt đầu quở trách đám hạ nhân đang quỳ chỉnh tề trên mặt đất. "Nhìn đám người các ngươi xem, hầu hạ phò mã thế này à? Nên phạt!" Phò mã vội vàng che chở bọn họ: "Không phải đâu công chúa..." Ta biết chàng không đành lòng thấy hạ nhân bị trách cứ, nhưng sao có thể tiếp tục để như vậy được, cũng tại chàng quá mềm lòng nên bọn hạ nhân mới dám lười biếng như thế đấy. "Phò mã không cần nói nhiều nữa, đám hạ nhân này không biết hầu hạ chủ nhân thế nào thì phải dạy dỗ một trận mới được!"
4 chương
/338