Hạ Trường Ca là một cái nhát như chuột cẩu đạo lưu người thành thật tu chân giả, tu hành 23 năm liền một con gà đều không có giết qua.
Hắn bình thường cả đời bởi vì sát vách đạo hữu ra ngoài tìm kiếm cơ duyên bị giết chết về sau, khẩn cầu Hạ Trường Ca giúp đỡ chiếu cố thê nữ của hắn sau phát sinh biến hóa...
Chính mình hàng xóm đạo hữu thê tử...
Làm sao có thể đẹp như vậy!
Lý Thắng, ngoại hiệu Thiết Ngưu, là một cô nhi được thợ rèn trong tiểu sơn thôn nhận nuôi. Cả đời hắn chỉ có một ước mơ: vung lên cây chùy lớn nhất, nặng nhất trên đời. Trong một lần cơ duyên xảo hợp, hắn cứu được một đệ tử Kiếm Tông, từ đó được đưa vào môn phái lấy kiếm tu xưng bá thiên hạ — Kiếm Tông.
Một lần kiểm trắc thiên phú, kết quả chấn động cổ kim: trời sinh Kiếm Tâm Thông Minh, Kiếm Đạo Thánh Thai vạn cổ không một.
Toàn tông chấn động, tông chủ mừng như điên, vô số trưởng lão tranh nhau thu đồ. Thế nhưng, trước những bộ thần kiếm bí tịch mà người người tha thiết mơ ước, Lý Thắng lại lộ vẻ ghét bỏ:
“Thứ này nhẹ hều, quá mềm yếu! Ta chỉ thích cái chùy, một chùy nện xuống là xong hết!”
Từ đó, Kiếm Tông xuất hiện một cảnh tượng chưa từng có: người được coi là tương lai của kiếm đạo, mỗi ngày lại vác theo cây chùy sắt nặng tám trăm cân, dùng vô thượng kiếm lý… để nghiên cứu xem làm sao vung chùy cho tròn tay hơn, nện cho chuẩn hơn.
Tông chủ nổi giận:
“Nghịch đồ! Ngươi đem 《Thái Thượng Vô Cực Kiếm Điển》 ra luyện chùy pháp sao?!”
Trưởng lão tức đến phát run:
“Hắn… hắn lại dùng chùy để thi triển kiếm pháp! Danh tiếng Kiếm Tông mất sạch rồi!”
Từ đó về sau, thiên kiêu đẹp nhất Kiếm Tông vác đại chùy quét ngang bốn phương, chùy pháp thông thần, nhất lực phá vạn pháp. Khi ngàn vạn địch nhân kéo đến, tất cả đều cho rằng Kiếm Tông sắp diệt vong,
Lý Thắng vung mạnh đại chùy, một chùy đánh ra, kiếm khí tung hoành ba vạn dặm. Hắn nhếch miệng cười:
“Ai nói kiếm tu thì nhất định phải dùng kiếm?”
Tác giả: Cô Nụ nhà nông
Thể loại: Xuyên Không, Đô Thị
Giới thiệu:
Tư Lan vì sao em muốn gả cho tôi?"
"Là bởi vì không phải là anh thì không được, em với anh chính là vừa gặp đã yêu."
"Nhớ lấy lời này của em, đừng để ngày tôi phát hiện ra em còn mục đích khác."
"Nếu em còn mục đích khác anh sẽ làm gì?"
"Súng trong tay tôi chưa từng lệch quỹ đạo."
"Vậy em sẽ khiến trái tim anh lệch quỹ đạo trước."
Khi hai linh hồn cùng tồn tại trong một thân xác, ai mới là kẻ chi phối cuộc chơi. Là em nhưng lại chẳng phải em, là yêu nhưng lại
chẳng phải yêu. Làm sao để nhận biết nhau giữa nhân gian khói lửa, trong vũng lầy của quyền lực, giữa lý tưởng và tình yêu, ánh
sáng và tăm tối. Ai đưa tay, ai nắm ai buông, ai mới là kẻ bước qua lằn ranh giới.
Đợi ngày xuân khi mai vàng nở rộ anh sẽ biết đâu mới chính là em.
Huyết nguyệt giáng lâm, kỷ nguyên sinh tồn toàn dân chính thức bắt đầu.
Triệu Trái xuyên không đến đây, thành công thức tỉnh thiên phú: "Ta Muốn Tất Cả!"
Lựa chọn thiên phú? Ta muốn tất cả!
Vòng quay rút thưởng? Ta muốn tất cả!
Phần thưởng nhiệm vụ? Ta muốn tất cả!
Thu hoạch kinh nghiệm? Ta muốn tất cả!
Tài nguyên vật tư? Ta gom sạch sành sanh!
Cần đọc xuyên suốt nhiều chương mới thấy hay - đừng vì đoạn đầu chưa liên kết mà bỏ dở "đây không phải mì ăn liền" mà có thể đọc là hiểu luôn
Ba ngàn năm trước, Thiên Ma giáng lâm.
Tiên nhân xuất thủ, đại chiến kinh thiên, cuối cùng thắng mà xua đuổi. Thiên Ma bị ép rời khỏi nhân gian, song thiên địa cũng vì thế mà biến động, linh khí dần suy kiệt, tiên nhân biến mất. Thiên Ma ngược lại hóa thành “thần minh”, một lần nữa thẩm thấu nhân gian…
Hơn một trăm sáu mươi năm trước, thần vật giáng lâm.
Màu mỡ Xích Mạt cao nguyên, chiến vô bất thắng Bàn Long cổ thành, tất cả đều hóa thành cát bụi vàng hoang.
Hiện tại ta, giáng lâm!
Truy tìm manh mối tiên nhân lưu lại, xoay chuyển số mệnh đã định, giải khai chân tướng Tiên – Ma…
Mà tất cả khởi nguyên, đều bắt đầu từ việc trở lại Bàn Long cổ thành, để thân chứng những gợn sóng bi tráng của lịch sử!
Tên Hán Việt: Thần thật là yếu đuối (臣好柔弱啊) - Mã Hộ Tử Quân (马户子君)
Tên Khác: Nịnh thần tựa đóa kiều hoa
Văn án
Một năm mà mọi người đều sẽ ghi khắc, một năm mà tất cả những đấu đá, bè cánh của gian thần, quyền thần Ninh Sâm đều tan rã, năm
Thừa Hóa thứ 15.
Đó là lúc gã bị bắn chết ngay Kim Loan Điện, một Tả Tướng vô cùng trẻ tuổi, tay nắm quyền to kia, vốn có thể dốc sức tận trung với
triều đình, thế mà lại là kẻ mưu mô thâm độc, một kẻ ác độc vô cùng, hại chết bao trung lương.
Khi gã gục xuống, đế vương Lý Vô Đình lúc bấy giờ đang đứng trước đại điện và nhìn Ninh Sâm như thể đang nhìn một loài sâu bọ.
Buổi tối sau khi Ninh Sâm chết, Lý Vô Đình trùng sinh trở về ngày đầu lên ngôi. Đời trước hắn tin lầm gian thần nên đã gây họa cho
cả triều đình; lần này, hắn quyết tâm phải nhanh tay diệt trừ tất cả những mối tai họa ngầm từ khi còn trong trứng nước.
***
Ninh Như Thâm xuyên không từ hiện đại về đúng năm Thừa Hóa thứ nhất, ngay lúc tân đế vừa mới lên ngôi.
Trên triều đình, Ninh Như Thâm nhìn thấy vị đế vương vừa mới an tọa nay đang bước từng bước xuống dưới rồi dừng ngay trước mặt
mình, hai mắt hắn đằng đằng sát khí.
Ninh Như Thâm vừa mới xuyên không:...Ủa chuyện gì vậy?
Bàn tay lướt trong không khí vang lên âm thanh đầy sắc bén. Thấy phát đánh ấy sắp rơi xuống người mình, Ninh Như Thâm bỗng nhiên
ngã huỵch xuống đất dưới con mắt của tất cả mọi người trên triều! Mặt mày trắng trẻo như màu tuyết, khóe mắt nhuốm sắc đỏ ửng,
giống y như một đóa hoa trắng tinh khôi đầy yếu ớt đang run rẩy trong gió.
Chúng thần sợ hãi cất tiếng hô: Bệ hạ tha mạng!
Lý Vô Đình còn chưa kịp chạm tay vào người ta:???
Ninh Như Thâm quệt dòng lệ ở khóe mắt: Thần yếu đuối quá à, huhu.
Lý Vô Đình: Hay cho một tên nịnh thần, ha ha 🙂
***
Sau đó Lý Vô Đình dần dần nhận ra rằng: Đóa hoa này không những tươi tắn mà nhụy hoa còn khá là ngọt.
Đế vương công mặt lạnh dễ mềm lòng x Thừa tướng thụ ngoài trắng trong đen
Tác giả gỡ mìn:
🌷 1v1, cường cường, không ngược, ngọt từ đầu đến cuối, nhẹ nhàng hề hước dở hơi.
🌷 Bối cảnh hư cấu, hiện đại xuyên về cổ đại, rất nhiều thiết lập riêng, xin đừng đối chiếu với lịch sử.
🌷 Thụ là ngụy bạch liên hoa, viết là đóa hoa xinh đẹp, đọc là hoa ăn thịt người.
Giả heo ăn thịt hổ, vặt lông hổ, bóp mông hổ (?).
🌷 Nguyên chủ chính là gian thần, không có hiểu lầm gì ở đây cả.
Thụ và nguyên chủ là hai người khác nhau, công thụ hai kiếp đều là tình đầu của nhau.
【 xuyên qua thành Nữ Đế bên người nhân vật phản diện về sau, ta quyết định đi đến quyền lực đỉnh phong 】
Ăn cơm nhà nước Triệu Đô An đối đãi quyền lực cẩn thận chặt chẽ, như giẫm trên băng mỏng, sau khi xuyên việt lại trở thành tùy ý lộng quyền Nữ Đế tọa hạ tiểu bạch kiểm.
Không kịp mừng rỡ, liền bởi vì thả đi quốc tặc, đứng trước họa sát thân.
Cùng đường mạt lộ phía dưới, vốn định thổi bên gối gió, hướng Nữ Đế cầu tình, lại phát hiện mình cái này "Trai lơ" là giả.
Càng hỏng bét chính là, bởi vì có tiếng xấu, cả triều văn võ đều muốn vạch tội hắn; giang hồ chính nghĩa chi sĩ muốn diệt trừ hắn cho thống khoái; võ phu, phật đạo thuật sĩ đều lấy hắn lấy làm hổ thẹn.
Triệu Đô An người tê dại.
Đã đều muốn để hắn c·hết, vì cầu sống trong chỗ c·hết, hắn cũng cũng chỉ phải không làm người...
Tẩy trắng lên bờ, từ bán đồng liêu bắt đầu.
Từ đó, Đại Ngu vương triều có thêm một cái Nữ Đế tọa hạ đệ nhất chó săn.
Nhiều năm về sau, tuyết lớn khắp kinh thành.
Trên cổng thành, Đại Ngu Nữ Đế Từ Trinh Quan khe khẽ thở dài: "Nói xong làm bộ đạo lữ, làm sao thành thật nữa nha..."
Thiên hạ này, kẻ nào đang cầm cờ, kẻ nào đang kẹt trong ván cờ?
Ngòi đao bút múa lượn thảo hai chữ trung nghĩa, ngoảnh mặt lại đã hóa phường nghịch tặc.
Trên điện Kim Loan ca múa triền miên, một nửa giang sơn sớm đọa cảnh điêu tàn.
Kẻ nào vinh hoa phong vương bái tướng, kẻ nào bi phẫn "đổi con cho nhau ăn"?
Mãn triều mũ đỏ áo tía thao thao bàn chuyện xã tắc, lại chẳng một ai thấu tỏ tiếng khóc than của muôn dân.
Cuối tháng bảy năm 1368, đỏ thẫm giáng từ trên bầu trời xuống.Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Quỷ Bí Chi Chủ 2: Túc Mệnh Chi Hoàn (Dịch)!
"Đệ tử Lê Uyên, bái cầu thương thiên thụ lục!"
...
Tác phẩm đã xong 《 chư giới đệ nhất nhân 》《 chư thiên hình chiếu 》《 đại đạo kỷ 》
***
Vietsub: "Đệ tử Lê Uyên, cầu trời ban hack!"
[1] Chưởng Binh Lục: nhận exp/skill của binh khí.
[2] Chưởng Âm Lục: nhận tình báo.
Dịch: Nhật Chái Dọ
Biên: Mì Cay Khum
Địa quật xâm lấn, võ đạo khởi dậy.
Nhân vật nhỏ bé cũng có hoài bão to lớn, đứng lên chiến đấu để sinh tồn, chiến đấu để bảo vệ người khác.
Hãy cùng theo chân câu chuyện của nhân vật nhỏ bé tên Phương Bình, xem cậu ta từng bước từng bước leo lên cao, cứu giúp thế giới như thế nào nhé!
Từng xuyên đến hàng ngàn thế giới, trải qua hàng ngàn kiếp người, mỗi lần xuyên không, thứ duy nhất hắn còn được giữ lại là kí ức và kinh nghiệm.
Một con người sau khi trải qua đủ loại ngũ vị tạp trần như hắn từ lâu đã lựa chọn cuộc sống điệu thấp, dùng kinh nghiệm các đời trước của mình cẩu đến vô địch ở mỗi kiếp.
Cho đến kiếp này, hắn xuyên vào thân xác một vị vương gia tuổi quá trung tuần chuẩn bị tạo phản...
Vậy thì xin lỗi nguyên chủ nhé, với sự điệu thấp của mình ta mới lười tạo phản.
Cứ tưởng có thể yên ổn mặc kệ sự đời, cẩu đến vô địch thì các phiền toái không ngừng ập tới. Đầu tiên là thằng con trai trưởng của hắn bị người ta gài cho híp dâm ái nữ nhà tể tướng...
Vương Học Châu đang trên đường tiến tới đỉnh cao nhân sinh thì bất ngờ xuyên không. Tin tốt là kiếp này phụ mẫu ân ái, huynh đệ tỷ muội hòa thuận. Tin xấu là cả nhà phải thắt lưng buộc bụng để cung phụng đại bá đọc sách, trong nhà chỉ còn bốn bức tường trống trơn, cơm ăn không no, áo mặc chẳng đủ.
Thế nhưng, còn chưa đến lượt hắn hất bàn bỏ cuộc, cha mẹ đã là người đi trước một bước. Mẹ ruột nói: “Học đường cũng đâu phải do một mình đại ca mở, dựa vào cái gì nhà người ta được đi học, còn con chúng ta thì không?” Cha ruột thì ai oán hát: “Ta không người thương ~ ta không nhân ái ~ ta là rau xanh trong đất ~”
Vương Học Châu chỉ biết nghiêm túc nói: “A gia, chờ con thi đậu Tú Tài, đến lúc đó nhà mình còn phải thêm riêng một tờ trong gia phả, ngài chính là niềm tự hào của thôn ta đó!”
Nhìn một nhà ba người vừa khóc lóc om sòm, vừa mạnh mồm lại giỏi vẽ bánh vẽ, Vương Lão Đầu cuối cùng cũng lau mặt, gian nan gật đầu đồng ý để Vương Học Châu đi học. Đã vậy, thì để Đại Bằng một lần thuận gió bay cao, như diều gặp gió bay thẳng chín vạn dặm! Thắt chặt dây an toàn nào, hắn muốn đưa cha mẹ mình bay lên trời cao!
Khương Tuệ là một thiếu nữ đáng yêu, nhưng không hiểu sao Trì Yếm lại luôn làm mặt lạnh với, thái độ lạnh nhạt và ngạo mạn
Em trai của anh ta giải thích là vì lúc bé, anh ấy chịu khổ quá nhiều, tính cách trở nên như vậy.
Năm 1997
Lúc này...
Khương Tuệ chín tuổi, là một cô bé ngốc manh đáng yêu, được cha yêu thương như trân bảo.
Trì Yếm mười hai tuổi, là một cậu bé lãnh đạm âm trầm, một đứa nhóc không cha không mẹ.
Khương Tuệ cơm áo không cần lo, mỗi tháng còn có tiền tiêu vặt để xài.
Trì Yếm vì đói mà đau dạ dày, lại bị buộc quỳ trên đất.
Khương Tuệ do thân thể yếu ớt mà ngã.
Trì Yếm chịu đựng những đòn hiểm đánh lại vẫn ngoan cường như không có việc gì.
Khương Tuệ thở dài, anh đúng là quá thảm, quá khổ rồi.
Cô biết Trì Yếm trong tương lai là một đại nhân vật không tầm thường, nhưng cô lại không muốn chạy tới ôm đùi một chút nào.
Nhưng Khương Tuệ lại không biết, cô vẫn luôn là tiểu nữ thần trong lòng Trì Yếm.
Nghe nói Khương Tuệ năm mười sáu tuổi chính là ánh trăng sáng chói trong lòng các thiếu niên của đại viện.
Cũng nghe nói Trì Yếm rất chán ghét Khương Tuệ.
Một đêm trung thu nào đó, Trì Yếm khàn cả giọng kêu: “Tuệ Tuệ.”
Khương Tuệ hoài nghi chính mình nghe lầm, thật cẩn thận hỏi lại: “Anh gọi em sao? Muốn chúc em bình an?”
Trăng thanh gió mắt, đêm tối khô ráo.
Sau một lúc lâu, Trì Yếm nhắm mắt: “Ừm, Tuệ Tuệ bình an.”
Phong Hàng Lãng là bị ác mộng đánh thức.
Cơn ác mộng này đã đeo bám hắn suốt ba tháng.
Ánh lửa cao ngút trời, xen lẫn tiếng thủy tinh không chịu được áp lực mà nổ tung thành từng mảnh.
Trong không khí tràn ngập mùi khói gay mũi, có vật dụng bằng gỗ, có dây cáp điện bằng cao su, thậm chí còn có con người!
Phải có một người ở lại giữ mở cánh cửa để chạy trốn.
“Bang, mau dẫn Hàng Lãng đi! Đừng để ý đến tôi, còn không đi, ba người chúng ta sẽ bị vây chết ở chỗ này, mau đi đi!”
“Hàng Lãng, nhớ lời anh: chỉ cần em còn sống, anh cũng sẽ sống!”
Chuyện đã từ ba tháng trước, nhưng lại như rành rành ngay trước mắt.
Phong Hàng Lãng, người đàn ông nắm trong tay hơn phân nửa mạch kinh tế của Thân Thành.
Có vô số tiền bạc và quyền thế, nhưng không thể đổi lại sức khỏe của anh trai Phong Lập Hân!
Nam nhân từ từ khép lại con ngươi tràn đầy cừu hận, đem tròng mắt chứa hận ý ngăn cách với thế giới ồn ào náo nhiệt bên ngoài,
đồng thời mang giấc mộng kia, lần nữa khảm sâu vào vị trí sâu thẳm nhất trong tâm hồn.
Hàng Lãng khoác áo ngủ, nhanh nhẹn ra khỏi phòng.
Một đoạn hàng lang dài u ám, khiến màn đêm đen thẳm càng trở nên quỷ dị. Đến trước cánh cửa đóng chặt, hắn dừng lại.
Cửa mở từ bên trong, vị bác sĩ độ tuổi trung niên bước ra. Cùng với sự xuất hiện của ông là mùi thuốc khử trùng nồng đậm nhức mũi.
“Anh ấy ngủ rồi sao?” Hàng Lãng thấp giọng hỏi.
“Tôi vừa lau người cho đại thiếu gia, mùi thuốc khử trùng trong phòng còn rất nồng. Nhị thiếu gia, người dị ứng với thuốc này, tạm
thời vẫn là không nên vào…”
“Không chết được!” Hàng Lãng hừ lạnh, bước vào căn phòng lạnh lẽo gai người.
Trong căn phòng nửa tối nửa sáng, mơ hồ có thể thấy một cơ thể nằm trên giường.
Phong Hàng Lãng đi thẳng tới bên người trên giường, chậm rãi ngồi xuống, thận trọng đem bàn tay của người kia giữ chặt trong hai
bàn tay mình.
Đó là một bàn tay đầy sẹo, lại bị cháy hết các thớ cơ. Không sao nắm lấy, cũng không thể mở ra.
Từ bàn tay cứng ngắc ấy hướng lên là một gương mặt bị lửa lớn hủy hoại hoàn toàn. Trên da chằng chịt các vết sẹo, cơ hồ khiến ngũ
quan của người nọ trở nên vặn vẹo, vẻ ngoài anh tuấn ngày nào nay bị tàn phá đến không ra hình dạng.
Rõ ràng là một gương mặt vô cùng đáng sợ, nhưng trong mắt Phong Hàng Lãng, lại vẫn ưu tú, yêu thương như ngày nào.
Người đàn ông nằm trên giường tên Phong Lập Hân, là anh trai của Phong Hàng Lãng. Là người anh trai vì hắn mà hi sinh tính mạng
mình.
Trời cao hẳn là thương hại Phong Lập Hân. Anh được đội cứu hộ cứu về một mạng. Nhưng giờ chỉ còn là một thân thể hư hại hoàn toàn!
“Hãng Lãng… có phải gặp ác mộng không?” Dây thanh quản của Phong Lập Hân đã bị lửa thiêu hỏng, nói từng chữ đều không rõ, nhưng
Hãng Lãng lại có thể nghe hiểu rõ ràng.
“Không phải.” Hàng Lãng nắm chặt lấy bàn tay chằng chịt thớ cơ kia. “Em chỉ muốn anh ở với em một lúc thôi.”
Phong Lập Hân rõ ràng ý thức được: Càng là lúc sinh ly tử biệt, tình anh em lại càng không thể dứt bỏ.
Càng như vậy, Phong Lập Hân càng lo lắng: Thời gian của mình không còn nhiều, nếu một ngày kia mình ra đi, em trai Hàng Lãng sẽ
vĩnh viễn sống trong thù hận không sao kiềm chế nổi, hắn sẽ để cừu hận cắn nuốt chính mình!
Cho nên trước khi chết, Phong Lập Hân phải tìm cho em trai một người phụ nữ!
Lâm Vũ xuyên qua Đại La thế giới, thức tỉnh Đại Đạo Chi Thụ, nhưng tinh luyện vạn vật chúng sinh kinh diễm quá khứ, ký kết đạo quả!
Nhìn một chút công pháp cơ bản « Hành Khí Quyết », tinh luyện « Hành Khí Quyết » sáng lập người Tam Bảo Tiên Tôn, vì thương sinh mở pháp đạo chi kinh diễm quá khứ!
Ký kết 【 Đốn Ngộ Đạo Quả 】, phàm là tu hành, thời thời khắc khắc ở vào đốn ngộ trạng thái!
Nhìn một chút "Tàn Kiếm Phù Đồ", tinh luyện Phù Đồ Kiếm Chủ nhất kiếm tây lai, giết sạch Yêu Thần ba trăm vạn chi kinh diễm quá khứ!
Ký kết 【 Kiếm Chi Đạo Quả 】, phàm là kiếm đạo, nâng trái ngược một vạn, nhà ngươi giữ nhà kiếm đạo, nhìn một chút chính là ta rồi!
Càng làm Lâm Vũ khiếp sợ là. . . Không chỉ công pháp, Tiên Khí, thậm chí cả trận pháp, đan dược, tiên sơn, cấm địa đều như thế có thể!
"Cái gì? Thượng cổ tiên sơn Ngọc Kinh, ẩn chứa lập tức thành tiên chi pháp, đến nay không người hiểu thấu đáo?"
"Minh Hà cuồn cuộn, ẩn tàng Lục Đạo Luân Hồi chi bí?"
"Tới tới tới, mau để cho ta nhìn một chút!" . . .
Kể từ đó, một vị cường hãn không nói đạo lý, để vô số thượng cổ tiên nhân đều vì đó hít thở không thông kinh khủng tồn tại ra đời!
Bạn đang đọc truyện Các Người Nghĩ Sao của tác giả Biệt Ý Hạ. Phải biết rằng, thường ngày hắn mang một bộ dạng tinh anh lạnh lẽo
không trả lời người khác, vì sao khi nhìn tôi lại giơ ra nụ cười ngốc nghếch cùng gương mặt ửng hồng như suối xuân.
Sau khi nghiêm túc tra hỏi, tôi phát hiện ra rằng bạch nguyệt quang trong lòng hắn chính là tôi.
Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Vợ Mình Mình Nuôi [https://truyenfull.com/vo-minh-minh-nuoi.31986/] hay Trường
[https://truyenfull.com/truong-an-thai-binh.32206/]A [https://truyenfull.com/truong-an-thai-binh.32206/]n Thái Bình
[https://truyenfull.com/truong-an-thai-binh.32206/].