(thức ăn cho chó + đô thị sảng văn + tạo mộng + hệ thống) đại nhị học sinh Mục Phong đã thức tỉnh nằm mơ hệ thống, muốn làm cái gì mộng liền có thể làm cái gì mộng. Không làm xuân mộng nam nhân không phải nam nhân bình thường, thế là hắn liên tục một trăm ngày ở trong mơ cưỡng ép bích đông cực phẩm giáo hoa một trăm lần. Vốn cho rằng chỉ là đơn thuần làm mộng, có thể bích đông trăm lần về sau, cực phẩm giáo hoa lại tại giáo vận hội nghi thức khai mạc bên trên trước mặt mọi người cưỡng hôn hắn, cũng lão dùng các loại phương thức mạnh vẩy hắn.
"Đinh! Người trong mộng cưỡng hôn túc chủ, mộng cảnh ảnh hưởng hiện thực, ảnh hưởng trình độ bốn khỏa tinh, ban thưởng túc chủ mị lực +8, túc chủ nhưng từ trở xuống mấy hạng kỹ năng bên trong tự chủ lựa chọn một hạng tăng lên đến thần cấp. Bóng rổ, trù nghệ, chạy khốc. . ."
Trong Luận ngữ, Khổng Tử có nói: "nhân chi sinh dã trực, võng chi sinh dã, hạnh nhi miễn" (Lẽ sống là phải ngay thẳng, chẳng ngay
thẳng mà sống thì ấy là nhờ may mắn tránh khỏi tai họa mà thôi).
Nhân vật chính Tào Bằng trong truyện là một cảnh sát, sau khi phá án được vinh danh anh hùng, không ngờ kẻ phản bội trong vụ án đó
lại chính là bạn thân mình, rồi bị bắn chết. Hắn trọng sinh vào nhà họ Tào thời Tam Quốc. Thử hỏi, như Khổng Tử nói thì có nên
tiếp tục sống làm kẻ chính trực như kiếp trước rồi bị phản bội bởi kẻ thân, hay được trọng sinh vào thời loạn lạc là một may mắn
cần phải biết nắm giữ?
Giữa thời tam quốc với bao anh hùng hào kiệt, nhân sĩ mưu cao, tác giả khắc họa nhân vật Tào Bằng chỉ là một kẻ tầm thường: văn
không đặc biệt mà võ cũng không xuất chúng. Hắn không phải là một kẻ dũng mãnh vô địch vì đã có Lữ Bố, Triệu Vân, ai có thể hơn ;
hắn không phải là một kẻ thông minh xuất chúng mưu lược tài giỏi vì đã có Khổng Minh, Bàng Thống, ai có thể bằng ; cũng không phải
kẻ tham vọng lập bá nghiệp vì đã có Lưu Bị, Tào Tháo. Hắn chỉ có một điểm hơn bất kỳ ai thời ấy, một kẻ biết trước tất cả. Chính
nhờ cái hơn người đó mà hắn đã từng bước đưa bản thân mình ngoi lên vị trí cao trong thời đại loạn lạc đó.
« Chẳng ngay thẳng mà sống thì chỉ là vì may mắn tránh khỏi họa mà thôi »... Nhưng may mắn có thực sự chỉ là do trời, hay tất cả
đều trong sự tính toán tiên liệu của Tào Bằng ? Các bạn hãy cùng với nhóm dịch dõi theo từng bước chân của Tào Bằng trong thời đại
loạn lạc này nhé. Truyện được chấm với 9.3 điểm với 2824 người bình chọn trên quidian, luôn đứng trong top lịch sử quân sự.
Chuyển ngữ: Cực Phẩm.
Thể loại: #đam mỹ #thuần ái #hiện đại #cận đại #hài hước #chủ thụ #hào môn thế gia #thất niên chi dương #hoan hỉ oan gia #HE
Câu chuyện xảy ra khi cả hai vị tổng tài kết hôn đã 7 năm, đột nhiên ông chồng sợ vợ bị đụng xe hư đầu óc, câu chuyện này liền
biến thành câu chuyện về tổng tài thành thật + bá đạo mắc bệnh thần kinh…
Tóm tắt sơ sơ của người chuyển ngữ – Cực Phẩm:
Trương Thần Phi (công) và Tiêu Tê (thụ) sống trong xã hội đã hợp pháp hoá hôn nhân đồng tính. Trước đây, Trương Thần Phi luôn
thành thật rất sợ bà xã nhưng từ sau khi tông xe thì thần kinh có chập chập một chút. Vấn đề là trước khi tông xe thì ảnh đang
nghe đoạn giới thiệu của bộ tiểu thuyết nên ảnh lậm vào đó luôn. Bộ tiểu thuyết nói về bá đạo tổng tài cường ngạnh đoạt vợ cho nên
ảnh nghiễm nhiên nghĩ mình là bá đạo tổng tài còn vợ mình là người ảnh cướp về =]]]
Từ đó bao nhiêu chuyện dở khóc dở cười xảy ra…
~~~
Lục Dã Thiên Hạc là một trong những tác giả mình rất thích. Chị ấy là tác giả của những bộ khá có tiếng như Thê vi thượng, Quân vi
hạ, Tiên mãn cung đường, Hoàng thượng đừng quậy… Mình tình cờ biết được chị đang viết bộ này trong lúc đi kiếm phiên ngoại của
Chước Lộc, một bộ khác của chị, cũng hay lắm đó.
Lý do mình túm luôn bộ này là do đọc chương 1, xưng hô của Tiêu Tê với anh công là Trương đại điểu hay dịch sát là Trương chim bự
=]]]]]]]] Đọc thêm tiếp mới thấy bộ này hài cute không thể tả nên nhảy hố luôn ~
Kim bài biên tập đề cử:
Hai vị tổng tài kết hôn đã bảy năm, một lần tai nạn xe khiến cho tiểu công luôn sợ vợ bị tông hư đầu, từ nay về sau liền bước lên
con đường tổng tài bá đạo mắc bệnh thần kinh. Trong trí não lưu trữ đủ loại tiểu thuyết, những tiểu thuyết này trở thành kịch bản
biểu diễn mỗi ngày của tổng tài, tiểu kiều thê bất đắc dĩ phải ứng phó như thế nào đây? Tác giả dùng bút pháp hài hước thoải mái,
miêu tả một câu chuyện cứ tưởng chừng như hoang đường nhưng thật ra lại thâm tình vô bờ bến. Đoạn hài hước trải dày đặc từng
chương, giống như đang ngồi xem một cuộc biểu diễn tướng thanh, lúc nào cũng có những chi tiết khiến người đọc cười sặc sụa. Rất
ít khi gặp được một tiểu thuyết hài hay như thế này, bất kể là bây giờ có hài lòng hay là chưa hài lòng, nhưng lúc đọc xong chắc
chắn sẽ hài lòng.