Kể từ ngày đó, Khắc Lao Đức bắt đầu thay đổi. Mỗi ngày, hắn vẫn dốc hết toàn lực đi tìm thực phẩm, mang về nơi trú ẩn tạm bợ của hai huynh đệ.
Thế nhưng, đối mặt với một đệ đệ Da Nhĩ đang sinh lòng chán ghét thế gian, thái độ của hắn trở nên vô cùng cứng rắn, chẳng còn vẻ ôn hòa như trước.
“Ăn đi, mau ăn cho huynh, nuốt hết vào, một mẩu cũng không được chừa lại…”
Tìm được chút bột mì trong thị trấn bỏ hoang, nhưng lại chẳng còn sức để làm bánh, Khắc Lao Đức dứt khoát hòa bột với nước, nhào đại thành một cục bột thô sơ.

