Có lẽ linh hồn kia đã không thể nghe được giọng nói của nó nữa, nhưng một khi đã hứa, thì nhất định phải hoàn thành.
Xách theo hai chiếc rương hành lý chuẩn bị rời khỏi căn nhà, lúc đi ngang qua phòng khách, X-1347 chợt nhìn thấy một tia sáng yếu ớt phản chiếu từ trong lớp bụi bặm.
Ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ, hắt lên một mảnh kính vỡ nào đó rồi phản chiếu lại.
Dừng bước, nó nhặt một khung ảnh lên từ đống tro tàn. Lớp kính bên ngoài đã chằng chịt vết nứt, nhưng may mắn là bức ảnh bên trong vẫn còn nguyên vẹn.

