"Đế tử Thương Minh kim thiền thoát xác" tặng Siêu xe x1.
"Đế tử Thương Minh kim thiền thoát xác": Tôi có chuyện này thắc mắc, hôm kia bạn gái bảo "bà dì" của cô ấy đi rồi, bảo tôi qua chơi với cô ấy.
"Chuyện này khó nói lắm. Nếu là 'bà dì' kia thì là chuyện tốt, nhưng nếu là 'bà dì' nọ thì lại chẳng phải chuyện tốt đẹp gì."
Lâm Nhàn lắc đầu, chỉ đọc chữ thế này thì rất khó đoán xem là phiên bản "bà dì" nào.
Vốn dĩ tôi đang hiểu, sao Anh chàng buông xuôi giải thích xong tôi lại lú luôn thế này?
Có gì đâu mà phải thắc mắc nhỉ, cứ đến tận nhà xem là biết ngay chứ gì.
"Đế tử Thương Minh kim thiền thoát xác": Cô ấy chỉ có một người dì ruột thôi! Lúc đó tôi nghe xong buồn lắm, thế là gửi luôn cái vòng hoa đến nhà cô ấy.
"Người anh em, lòng tốt của ông thì tôi ghi nhận, nhưng làm thế hơi vội vàng rồi."
Lâm Nhàn nhận ra gã cư dân mạng này rất thật thà.
"Đế tử Thương Minh kim thiền thoát xác": Lúc tôi qua đó, ai ngờ bị cả nhà cô ấy đánh đuổi ra ngoài, đến tận bây giờ cô ấy vẫn không thèm ngó ngàng gì đến tôi!
"Đế tử Thương Minh kim thiền thoát xác": Đến giờ tôi vẫn không hiểu nổi, chỉ vì tôi không mang giỏ hoa quả đến thôi sao?
"Cũng có thể không phải do giỏ hoa quả đâu, có khi là do ông đặt vòng hoa hơi bé đấy."
Lâm Nhàn ngửa người ra sofa, cạn lời chẳng biết phải trả lời thế nào nữa.
Gửi thẳng vòng hoa viếng luôn mới chịu, pha xử lý này đúng chuẩn thẳng nam trong sách giáo khoa rồi (/đầu chó)
Cả nhà cô ấy đánh ông không oan chút nào... Tiện thể hỏi một câu, câu đối trên vòng hoa ông viết gì thế?
...]
Lâm Nhàn bình tâm lại một chút, ngồi thẳng dậy.
"Người anh em đừng hoang mang, để tôi phân tích cho ông nghe, ông tự đối chiếu với tình hình thực tế của mình nhé."
"Giả sử, 'bà dì' mà cô ấy nói là người thật. Vậy thì 'đi rồi' chia làm hai trường hợp: Thứ nhất, qua thăm cháu xong rồi về nhà; thứ hai, người đó qua đời rồi!"
"Còn nếu 'bà dì' cô ấy nói là 'tới tháng', thì lại chia làm ba trường hợp—"
"Thứ nhất, bây giờ cô ấy ăn uống vui chơi thoải mái rồi, muốn ông dẫn đi xõa; thứ hai, cô ấy muốn 'vỗ tay vì tình yêu' rồi; thứ ba, chỉ là thuận miệng nói ra thôi."
"Ông tự ngẫm xem thuộc trường hợp nào, rồi tìm cách giải quyết là được."
Hắn nói một tràng dài, vì không rõ tình hình cụ thể nên cũng chẳng dám khuyên bừa.
"Đế tử Thương Minh kim thiền thoát xác": Ồ, ra là thế!
"Ngày mai mặt trời lại mọc, hãy quên chuyện hôm qua đi! Cố lên!"
Hắn cổ vũ gã một câu, sau đó ngắt kết nối.
[Điểm tối đa đọc hiểu còn chưa đủ đâu, phải cộng thêm điểm, một câu nói mà phân tích ra tận năm trường hợp...
Coi như cũng nhìn rõ gia đình đằng gái rồi, ông bạn cân nhắc cho kỹ đi, lỡ mà cưới nhau thật, sau này làm sai chuyện gì khéo lại bị ăn đòn tiếp!
...]Chém gió với cư dân mạng một lúc, hàng cũng bán hòm hòm rồi, Lâm Nhàn tắt livestream chuẩn bị đi ngủ.
Nằm xuống giường, Lâm Nhàn nhắm mắt lại, mở Hệ thống.
【Ký chủ】: Lâm Nhàn
【Tuổi】: 30
【Điểm Hưu trí】: 2460
【Thu hoạch hôm nay】:
【Đánh Đấu Địa Chủ 106 phút, Điểm kỹ năng bài +20】
【Đi dạo 246 phút, Điểm thể lực +15】
【Đấu khẩu 118 phút, Điểm tài ăn nói +10】
【...】
Nhìn thu hoạch hôm nay, khóe miệng Lâm Nhàn khẽ nhếch lên, đúng là một ngày trọn vẹn.
Trên bảng hot search giải trí tối nay, chương trình lại chiếm sóng không ít vị trí.
Lục Minh Triết bắt con viết cảm nhận sau khi xem
Thần Thần bán kem với EQ cực cao
Lâm Nhàn bịt mắt ném bowling trúng hết sạch
Anh chàng buông xuôi trượt cát tông sầm vào con trai
Đệ nhất chốt đơn ngược đời
...
Còn một vài từ khóa xếp hạng thấp hơn chút cũng liên quan đến chương trình.
Chụp ảnh check-in khu du lịch giới hạn 30 giây
Người phụ nữ vu khống bé trai 7 tuổi quấy rối
Bắt con viết bài cảm nhận 400 chữ
Cụ già giả bệnh lại bị cháy nắng
Đồng Đồng lần đầu giành hạng hai
...
Mấy gia đình khác đã chìm vào giấc ngủ, bên ngoài cũng ngày một yên tĩnh.
Sáng sớm hôm sau.
Chưa đến tám giờ.
Thần Thần dụi mắt bò dậy, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ hơi vàng vọt, âm u, không được trong xanh như mọi ngày.
"Bố ơi, sao trời trông như đỏ lừ thế kia?"
Thần Thần nhíu mày lay bố dậy: "Không phải bố con mình ngủ quên đến tận chiều rồi chứ?"
"Sáng sớm ra con lầm bầm cái gì đấy?"
Lâm Nhàn uể oải ngồi dậy, nhìn về hướng tây mà con trai nói.
Đường chân trời hắt lên một màu đỏ sẫm đầy điềm gở, như thể bị thứ gì đó bẩn thỉu nhuộm màu.
"Ban đầu, người ta cứ ngỡ đây chỉ là một trận bão cát bình thường..."
Lâm Nhàn đổi sang tông giọng phát thanh viên chêm vào một câu, nghe cứ như đang đọc truyện audio.
"Hả? Bão cát á?"
Thần Thần há hốc mồm, cậu nhóc mới chỉ nghe thấy từ này trên tivi: "Thế lần này không phải bão cát bình thường hả bố?"
"Không hề bình thường, đây là một trận bão cát mà bố con mình sắp được tự thân trải nghiệm đấy."
Lâm Nhàn ngáp ngắn ngáp dài đứng dậy, thấy MC đang nhắn tin gọi trong nhóm chat.
"MC": Chào buổi sáng các bố và các bé!
"MC": Thời tiết hôm nay có chút thay đổi, phía tây có vẻ đang nổi bão cát, mọi người cứ đi ăn sáng trước, tám giờ rưỡi tập trung tại nhà hàng nhé...
Lâm Nhàn nhắn lại "Đã nhận" vào nhóm, rồi đi đánh răng rửa mặt.
Tám giờ rưỡi.
Mọi người tập trung tại nhà hàng ăn sáng.
Gió bên ngoài rõ ràng đã giật mạnh hơn, cuốn theo những hạt cát mịn đập vào cửa sổ, phát ra tiếng "lào xào" khe khẽ.
"Nhìn đằng kia kìa!"
Vân Hạo là người đầu tiên phát hiện ra điểm bất thường, cậu nhóc chỉ tay về phía tây.
Chỉ thấy trên đường chân trời xa xa, một "bức tường đất" khổng lồ đang từ từ dựng lên, nối liền trời đất.
Nó cuồn cuộn, gầm rú điên cuồng, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi, tựa như một con quái thú đáng sợ đang ập đến.
[Vãi chưởng! Kia là bão cát á? Quy mô này đáng sợ quá đi mất! Trông cứ như ngày tận thế ấy!
Trời đất ơi, nhìn qua màn hình thôi cũng thấy ngột ngạt rồi, mong các bé không sao!
...]
"Mọi người cứ ăn sáng đi đã, thời tiết thay đổi thất thường quá, chúng ta tạm thời không ra ngoài nữa."
MC nhìn ra ngoài một lát rồi quyết định tạm hủy kế hoạch hoạt động ngoài trời.
Đồng Đồng nhìn thế giới vàng khè u ám bên ngoài, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ căng thẳng.
Bối Bối nhíu mày, có cảm giác như ngửi thấy cả mùi đất cát ngai ngái trong không khí.
"Không ra ngoài xem thử được hả bố?"
Thần Thần nhìn thấy đã ghiền, muốn chạy ra ngoài tự mình trải nghiệm thử.
"Lát nữa gió thổi con bay lên trời luôn bây giờ, ra ăn cơm đi!"
Lâm Nhàn gõ nhẹ lên đầu Thần Thần một cái, dập tắt ngay cái ý nghĩ viển vông của cậu con trai.
Chỉ trong lúc mọi người ngồi ăn cơm, cảnh tượng ngoài cửa sổ đã hoàn toàn thay đổi.
Bên ngoài trời đất vàng khè một màu, cuồng phong gầm rú nghe mà rợn tóc gáy.
Cát bụi và những viên đá nhỏ bị gió lốc cuốn theo, liên tục đập vào cửa kính và tường nhà, phát ra những tiếng "lộp bộp" như pháo rang, nghe mà thót tim.
Mọi người ngồi sau tấm kính lớn, vừa căng thẳng vừa tò mò quan sát tình hình bên ngoài.
"Mọi người đừng sợ, kính không vỡ được đâu, bão sẽ qua nhanh thôi."
Hướng dẫn viên mỉm cười an ủi, giúp mấy đứa trẻ bớt sợ hơn.
"Tầm nhìn xa dưới 50 mét, tốc độ gió ước tính vượt quá 15 mét trên giây rồi..."
Vân Hạo đẩy gọng kính, chăm chú nhìn ra ngoài.
"Đỉnh quá đi mất! Trông cứ như ngày tận thế ấy!"
Thần Thần há hốc mồm, cảnh tượng này hoành tráng y hệt như đang quay phim vậy.
"Gió mạnh cuốn cát bụi trên mặt đất lên không trung sẽ tạo thành bão cát."
"Sức tàn phá của nó rất lớn, vừa gây ô nhiễm môi trường, dẫn đến các bệnh về đường hô hấp, vừa phá hủy ruộng vườn, nhà cửa, lại còn làm thoái hóa đất đai nữa..."
Hướng dẫn viên đứng cạnh tranh thủ phổ biến kiến thức: "Cây sa sa hôm qua chúng ta trồng chính là để ngăn chặn bão cát đấy..."
[Đậu xanh! Kinh phí kỹ xảo này cháy khét lẹt luôn! Bão cát phiên bản đời thực của "Interstellar" đây rồi! Đáng sợ quá!
Không phải nó cuốn sạch cát ở sa mạc qua đây luôn đấy chứ? Cao dã man, phim bom tấn cũng chưa chắc quay ra được cái cảm giác này!
[...]
Trận bão cát dữ dội này càn quét hơn nửa tiếng đồng hồ mới bắt đầu suy yếu dần.
Bên ngoài dần dần đã có người đi lại, sức gió cũng giảm đi rất nhiều.
Sau khi hội ý khẩn cấp, ê-kíp chương trình cũng đưa ra thông báo mới nhất.
"Chiều nay có thể sẽ có thêm một đợt bão cát nữa. Để đảm bảo an toàn, chúng tôi quyết định kết thúc buổi ghi hình sớm hơn dự kiến và lập tức lên đường trở về!"
MC dõng dạc tuyên bố: "Đồng thời, 'chiến dịch đổi con' chính thức bắt đầu từ bây giờ!"
Nhân viên chương trình nhanh chóng lái bốn chiếc SUV màu đen giống hệt nhau đến, đỗ thành một hàng ngay ngắn.
"Bây giờ, xin mời bốn bé chọn chiếc xe mình muốn đi trước! Các ông bố vui lòng tránh mặt một lát nhé!"
MC chỉ vào mấy chiếc xe bên ngoài: "Những chiếc xe này sẽ đi theo các lộ trình khác nhau, đã lên xe là không được đổi ý đâu đấy!"
Các ông bố được mời trở lại vào trong nhà, hoàn toàn không nhìn thấy lựa chọn của các con, lát nữa chỉ có thể chọn mù mà thôi.
