Logo
Chương 234: Bắt đầu rồi! Tiết mục mở hộp mù!

Bốn đứa trẻ đứng ở cửa, nhìn bốn chiếc SUV màu đen xếp thành một hàng ngang bên ngoài, đến cả hướng bánh xe cũng chuẩn xác không lệch một li.

Bối Bối chu mỏ, săm soi đánh giá: "Sao cái nào cũng giống nhau thế? Con muốn đi xe màu hồng cơ!"

"Lần này xe được chuẩn bị giống nhau hết con ạ. Sau khi con lên xe, sẽ có một ông bố ngẫu nhiên bước lên cùng. Lúc nào về nhà, con có thể tìm xe màu hồng sau nhé."

MC đứng cạnh điều phối chương trình.

Thần Thần xoa cằm, đôi mắt đảo liên hồi: "Không biết ông già nhà mình sẽ lên chiếc nào nhỉ?"

Vân Hạo và Đồng Đồng khẽ cau mày, rõ ràng cũng chưa biết phải chọn thế nào.

【Tiết mục đổi con đến rồi! Tôi cá là tổ chương trình chắc chắn có sắp xếp ngầm, không đời nào để bọn trẻ về lại nhà mình đâu】

【Bối Bối: Xe riêng của bổn công chúa là phải thật khác biệt!】

【Xe nào cũng giống hệt nhau thế này thì Vân Hạo cũng khó chọn rồi, nhìn mãi chẳng ra manh mối gì】

【Vẫn cứ phải là Thần Thần, việc đầu tiên là loại trừ chiếc xe mà Anh chàng buông xuôi sẽ lên, đấu trí đấu dũng từ xa với ông bô luôn】

【...】

Đứng thêm một lát.

"Con muốn chiếc đầu tiên! Số một mới là tốt nhất!"

Bối Bối sải bước, dứt khoát đi thẳng về phía chiếc xe đầu tiên.

Đồng Đồng vốn cũng vừa nhích nửa bước về phía chiếc xe đó liền lập tức rụt chân lại, cúi đầu mím môi, giả vờ như mình chưa từng định chọn nó.

"Vậy tớ chọn chiếc thứ hai, trùng với thứ hạng của nhà tớ."

Vân Hạo tìm được chút lý do, bèn đi về phía chiếc xe thứ hai.

"Em Đồng Đồng, em muốn lên chiếc nào?"

Thần Thần nhìn Đồng Đồng, cậu bé thì lên chiếc nào cũng được.

"Em... em không biết nữa, anh Thần Thần cứ lên trước đi ạ."

Đồng Đồng lắc đầu, cô bé xưa nay vốn không thích tranh giành với người khác.

"Anh thì sao cũng được, chiếc này em có lên không?"

Thần Thần chỉ vào chiếc xe gần nhất, kéo cửa sau ra: "Em không lên thì anh lên nhé."

Đồng Đồng lắc đầu, chủ động đi về phía chiếc xe trống còn lại.

Bốn đứa trẻ lần lượt lên xe, động cơ nối tiếp nhau khởi động. Bốn chiếc xe hệt như bốn con bọ cánh cứng màu đen, từ từ lăn bánh rời đi.

【Vãi thật, còn phải chạy đi lượn một vòng nữa à? Thế này thì đố ai biết ai đang ở xe nào!】

【Đồng Đồng đúng là chả biết tranh giành gì cả, nên cho sang nhà Lục Minh Triết để bơm thêm tí máu chiến xem có tác dụng không】

【Cảm giác đổi một lần chưa đã thèm, hóng tuần sau đổi tiếp, tốt nhất là cho trải nghiệm lần lượt từng nhà xem nhà nào hợp nhất】

【Bên này xong xuôi cả rồi, giờ chỉ hóng các ông bố lên sàn thôi】

【...】

Trong phòng nghỉ.

Ba ông bố còn lại đang ngồi trên sofa nghỉ ngơi, đầu óc vẫn đang mải suy tính xem nên chọn thế nào, không biết mình sẽ dắt đứa trẻ nào về nhà.

Các bà mẹ ở nhà cũng đã nhận được thông báo của tổ chương trình từ hôm qua, phòng ốc đều dọn dẹp xong xuôi, chỉ chờ bọn trẻ về.

Tại phòng livestream thứ tư.

Lâm Nhàn cứ như người vô sự, rảnh rỗi là lại mở livestream lên chém gió với cư dân mạng.

"Môi Linh đảo sau" tặng Khinh khí cầu x1

"Môi Linh đảo sau": Anh chàng buông xuôi ơi, tôi thấy ba ông bố kia ai nấy đều bồn chồn lắm, sao anh chẳng có vẻ gì là phấn khích hay căng thẳng thế?

"Đổi một đứa trẻ mang về thì có gì mà phấn khích? Có phải đổi v... ờ... đổi sếp đâu, cuộc sống vẫn vậy mà."

Lâm Nhàn vội vàng "phanh gấp", suýt chút nữa thì vạ miệng.

【Nói điêu, ông nằm ườn ở nhà thì đào đâu ra sếp, ông định nói là... đổi vợ đúng không?】【Có phải ông định nói là đổi vợ không? Ông làm gì có vợ, thế này chẳng phải là lời to rồi sao! Nghĩ hay thế!】

【Hahaha! Anh chàng buông xuôi tự tin về con trai ghê, thằng bé đến nhà ai mà chẳng sống khỏe.】

【Khó sống nhất chắc là Bối Bối với Đồng Đồng thôi, một đứa thì khó chiều, một đứa thì hiền khô dễ bắt nạt.】

【...】

"Người dùng 75461705" tặng Trực thăng x1

"Người dùng 75461705": Anh chàng buông xuôi ơi, dạo này tôi làm gì cũng hỏng bét, cảm thấy bản thân ngày càng vô dụng, phải làm sao đây?

"Khuyên người anh em đừng ru rú ở nhà nữa, nên ra ngoài đi dạo nhiều vào, cứ tìm đường lớn mà đi."

Lâm Nhàn chỉ tay ra ngoài.

"Người dùng 75461705": Có phải anh sợ tôi bị trầm cảm, muốn tôi học cách mở lòng, bước ra ngoài để khám phá thế giới không?

"Không phải. Cậu ra đường lớn thì sẽ thành 'hành nhân' (người đi đường). Mà đã là 'hành' (được) rồi thì đâu cần phải thấy mình 'bất hành' (không được) nữa!"

Lâm Nhàn lắc đầu giải thích.

"Người dùng 75461705": Hiểu rồi, tôi ra đường làm 'hành nhân' đây!

【Ông bạn này nảy số nhanh thật, nãy tôi còn chưa hiểu ý ổng là gì.】

【Đi ra đường cũng được, nhưng nhớ đi vào làn cho người đi bộ nhé, không thì chẳng thành 'hành nhân' mà thành 'cố nhân' đấy!】

【Tôi đang ngồi chồm hổm trên vỉa hè xem livestream đây, tự nhiên thấy cả người tự tin hẳn lên.】

【Không hổ danh là hề chúa số một cõi mạng, 'hành nhân' đỉnh thật sự, Mercedes thấy cũng phải nhường đường!】

【...】

Tiễn bọn trẻ đi xong, MC đi thẳng đến phòng nghỉ, gọi cả bốn ông bố ra ngoài.

"Được rồi, các bé đều đã lên xe. Các bố ơi, chúng ta cũng chuẩn bị xuất phát thôi! Ai chọn trước đây?"

MC nhìn bốn người trước mặt, lên tiếng hỏi.

Mấy ông bố đưa mắt nhìn nhau, bầu không khí có chút khó tả. Chọn trước hay chọn sau thì cũng thế cả, đằng nào chẳng là mở hộp mù.

"Mọi người thu dọn đồ đạc cá nhân trước đi ạ, món nào không mang theo được thì tổ chương trình sẽ gửi bưu điện sau. Lát nữa lên xe là đưa thẳng mọi người ra sân bay hoặc ga tàu cao tốc luôn."

MC dặn dò thêm: "Trên xe là bé nào thì mọi người đưa bé đó về nhà nhé!"

Lục Minh Triết đẩy gọng kính, trầm ngâm nói: "Xác suất như nhau cả, ai trước ai sau cũng vậy thôi."

Vương Tăng Dân xoa xoa tay, vẻ mặt hơi căng thẳng, dường như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Lâm Nhàn thì hoàn toàn đứng ngoài sự im lặng ngắn ngủi này. Hắn đang nằm ườn trên sofa, ngón tay lướt màn hình điện thoại thoăn thoắt.

"Vậy tôi đi trước nhé, cũng đến lúc phải về rồi."

Kim Phú Xuyên thấy không ai nhúc nhích liền đứng ra: "Ai mà đón trúng Bối Bối nhà tôi thì xin hãy bao dung cho cháu nó một chút nhé."

"Yên tâm đi sếp Kim, livestream toàn bộ quá trình nên không ai dám làm bậy đâu. Có điều mọi người không được xem livestream của con mình đâu đấy nhé."

MC nửa đùa nửa thật nói: "Vậy thì cứ theo thứ tự gia đình mà làm thôi. Chúc mọi người thượng lộ bình an!"

Kim Phú Xuyên gật đầu, xốc lại chiếc ba lô trên vai: "Được, vậy tôi đi trước đây."

【Bắt đầu rồi, bắt đầu rồi! Tiết mục mở hộp mù! Người đầu tiên sẽ là ai đây?】

【Sếp Kim đúng là cưng con gái thật, lúc đi còn phải dặn dò thêm một câu. Bối Bối mà đến nhà ai thì nhà đó xác định đau đầu!】

【Sao tôi cứ có cảm giác sếp Kim vừa liếc anh chàng buông xuôi một cái nhỉ, chắc chủ yếu là không yên tâm giao con cho ổng đúng không?】

【Hy vọng sếp Kim đón được Thần Thần về, từ nông thôn phất lên ở biệt thự sang trọng, nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi!】

【Tôi cá một gói tăm cay là Đồng Đồng! Cô bé ngoan ngoãn thế này nên được đi hưởng phúc chút đi, ít nhất là được ăn ngon một bữa.】【...】

Kim Phú Xuyên đeo khẩu trang bước ra khỏi cổng, vẫn cảm nhận được mùi cát bụi lẩn khuất trong không khí.

Một chiếc SUV màu đen chạy tới, kính xe dán phim tối màu, không nhìn rõ được bên trong.

"Vậy tôi lên xe đây!"

Xác nhận xong xuôi với nhân viên chương trình ở cổng, Kim Phú Xuyên liền mở cửa sau rồi bước lên xe.

Vừa ngước lên, hắn đã thấy ở góc sát cửa sổ bên kia, một bóng dáng nhỏ thó đang cố hết sức co rúm lại, hệt như hận không thể chìm nghỉm luôn vào ghế.

Đó chính là Vương Tĩnh Đồng của nhà số ba.

Kim Phú Xuyên đóng cửa lại, chiếc xe liền lăn bánh.

Thấy người lên xe không phải bố mình, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đồng Đồng lộ rõ vẻ căng thẳng và lúng túng vì bất ngờ. Cô bé ra sức nép về phía ngược lại, chỉ sợ chiếm mất chỗ.

"Cháu... cháu chào chú Kim..."

Đồng Đồng rụt rè nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả mếu, giọng lí nhí như muỗi kêu.

Kim Phú Xuyên gật đầu, không ngờ lại đón trúng cô bé ít nói, trông có vẻ khép kín này.

"Đồng Đồng đấy à, chào cháu."

Kim Phú Xuyên nhanh chóng điều chỉnh lại nét mặt, cố gắng tỏ ra hiền hòa dễ gần, lịch sự chào lại một câu.