"Dì Anna! Dì ấy... sao dì ấy lại..."
Nhận ra biến cố vừa xảy ra phía sau, Jimmy sững sờ, lẩm bẩm:
"Rõ ràng chú ấy vẫn luôn mong dì trở về, tại sao đã được cứu rồi mà dì ấy lại..."
Đối mặt với câu hỏi đầy thắc mắc của Jimmy, Louis không nói gì. Hắn chỉ thở dài, rút con dao găm trên người người phụ nữ ra, rồi quay sang xin Nora một cái bao tải.
Trong lúc đưa thi thể người phụ nữ tên Anna này vào bao, Louis không tránh khỏi việc nhặt được thuộc tính trên người cô.
[Hệ thống thông báo: Nhặt thuộc tính từ xác 'Dân làng', nhận được 15 điểm làm vườn.]
Lại thêm một kỹ năng sinh hoạt vô dụng nữa.
Đôi khi, Louis thật sự cảm thấy cái "bàn tay vàng" của mình chẳng biết đọc bầu không khí gì cả, tình cảnh thế này rồi mà vẫn rớt ra thuộc tính cho được.
Về lựa chọn của Anna, Louis tuy tiếc nuối nhưng không phải không hiểu được.
Một người phụ nữ bị lũ Goblin bắt đi mấy ngày trời, dù có sống sót trở về làng thì chắc chắn cũng phải chịu đựng những ánh mắt dị nghị cùng lời ra tiếng vào.
Nếu tình cảm của người chồng không đủ vững vàng, có lẽ hai người cũng sớm đường ai nấy đi.
Chỉ cần nghĩ đến kết cục đó, những người có tâm lý yếu đuối có lẽ đã đánh mất dũng khí để tiếp tục sống.
Nhưng dù hiểu cho lựa chọn của cô, Louis vẫn không hề muốn chứng kiến cảnh tượng này.
Suốt quãng đường sau đó, hắn cùng Dana và Nora luôn để mắt tới tất cả những người phụ nữ được giải cứu, cho đến tận khi đưa họ về tới đầu làng.
Lúc này tầm sáu giờ chiều, trời đã dịu mát hơn. Gần như toàn bộ người dân làng Billy đều tập trung ở đầu làng để ngóng họ trở về.
Người nhà và bạn bè của Anne cùng những phụ nữ bị bắt khác đều kích động ùa tới. Họ vội vàng khoác những lớp áo dày lên người các cô rồi dìu vào trong làng.
Chỉ có một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, dắt theo hai đứa nhỏ đến nhận cái xác được bọc trong bao tải, rồi lặng lẽ rời đi.
Cảnh tượng này đã làm vơi đi niềm vui chiến thắng của tiểu đội Louis, tâm trạng của dân làng cũng chùng xuống.
Dù vậy, trưởng làng vẫn rất nhiệt tình tiếp đón họ, mời cả nhóm đến nhà nghỉ lại một đêm, sáng mai hẵng về Hắc Nham thành.
Trời sắp tối, Louis nghĩ giờ mà lên đường thì cũng chẳng đi nhờ được xe ngựa của dân làng, đi đêm lại không an toàn, thế nên hắn quyết định nán lại làng một đêm.
Tại nhà trưởng làng, vợ ông bưng một rổ dưa chuột đã ngâm nước giếng mát lạnh cả buổi chiều đặt xuống trước mặt Nora.
"Trời trở lạnh rồi, ăn cái này lạnh bụng lắm, tôi không ăn đâu."
Nora kéo chặt chiếc áo choàng trên người, tỉnh bơ nói:
"Mọi người đem đi xào đi, tôi muốn ăn đồ nóng cơ."
Louis cạn lời, liếc nhìn cô nàng tử linh pháp sư một cái.
Nora à, đã có ai từng nói với cô rằng cô là một người cực kỳ khó chiều chưa vậy?
Trưởng làng đã chuẩn bị sẵn hai phòng, còn đun nước tắm cho họ.
Ăn tối xong, Louis ngâm mình trong bồn tắm một lát rồi đi ngủ. Trong suốt khoảng thời gian đó, chẳng có bất kỳ "tiết mục bổ mắt" nào xảy ra cả.
Tuy nhiên theo suy đoán của hắn, Dana và Nora chắc là đang đi tắm chung.
Chẳng biết sau khi Dana nhìn thấy dung nhan thật của Nora thì sẽ có cảm tưởng gì, liệu hai thiếu nữ vốn khắc khẩu này có thể trở nên thân thiết hơn chút nào không.Sáng sớm hôm sau.
Vừa ngủ dậy, Louis đã cảm nhận rõ ràng độ dung hợp giữa bí điển dũng giả và bản thân tăng lên đáng kể.
Tổng thể độ dung hợp đã đạt mức khoảng 13% đến gần 14%.
Louis rất vui. Điều này chứng minh suy đoán của hắn là chính xác: đại nghiệp giải cứu một nghìn người hoàn toàn có thể thực hiện thông qua các nhiệm vụ ủy thác của Hiệp hội mạo hiểm giả.
Tiếp theo, hắn chỉ cần làm theo tuần tự, giải cứu từng ngôi làng một là có thể dung hợp hoàn toàn với bí điển dũng giả.
Ngoài việc hơi tốn thời gian ra thì bước này chẳng còn chút khó khăn nào nữa.
Thế nên, bài toán khó nhất của hắn hiện tại chỉ còn là làm sao để năm thuộc tính bất kỳ đều đạt 10 điểm.
Muốn giải quyết vấn đề này, ngoài việc đi lùng xác của các chức nghiệp giả để sờ ra thì dường như chẳng còn cách nào khác... Đâu thể nào chỉ dựa vào việc tự rèn luyện được.
Ăn sáng xong ở nhà trưởng làng, cả nhóm lấy thêm nước sạch rồi đi ra đầu làng.
Hôm nay vừa hay có người trong làng chuẩn bị lên Hắc Nham thành giao hàng, có thể cho họ đi nhờ một đoạn.
Trên chiếc xe bò đã chất hơn nửa xe hàng, Jimmy đứng cạnh chủ xe, vui vẻ vẫy tay với ba người Louis.
"Các vị mạo hiểm giả, lại gặp nhau rồi."
"Jimmy? Cậu không ở nhà chơi với cô bạn gái nhỏ của mình, sao lại đòi theo bọn này lên Hắc Nham thành thế?"
Louis trêu một câu.
Jimmy cười ngây ngô sán lại gần, gãi đầu nói:
"Anh Louis, em chỉ muốn vào thành mở mang tầm mắt thôi. Nghe nói Hắc Nham thành là thành phố của mạo hiểm giả, nên em muốn xem thử Hiệp hội mạo hiểm giả ở đó có hoành tráng lắm không."
Louis cười đáp: "Thực ra cũng bình thường, hoành tráng thì không đến mức, nhưng số lượng chi nhánh của hiệp hội thì đúng là nhiều thật..."
Nói được một nửa, hắn như chợt nhận ra điều gì bèn hỏi:
"Nhóc con, đừng bảo là cậu muốn làm mạo hiểm giả đấy nhé?"
"Ơ, không được ạ?"
Thấy sắc mặt Louis có vẻ là lạ, Jimmy nói năng cũng dè dặt hơn vài phần. Tay chân cậu nhóc không để không, bắt đầu phụ Nora khuân mấy cái bao tải lên xe.
Louis bất lực lắc đầu. Chẳng lẽ màn thể hiện của ba người bọn họ đã gieo vào đầu Jimmy ảo tưởng tốt đẹp nào đó rồi sao?
Đang định khuyên thằng nhóc này đừng dấn thân vào con đường không lối thoát, hắn bỗng nghe Jimmy tò mò hỏi:
"Ủa? Đồ trong mấy cái bao tải này nặng thật đấy, lại còn tận bốn bao. May mà trên xe bò chừa sẵn chỗ đủ rộng, không thì chẳng xếp vừa."
"Chị Nora, trong mấy bao này đựng gì thế ạ?"
Đáp lại câu hỏi của Jimmy, Nora bình thản trả lời:
"Không có gì, bốn cái xác mạo hiểm giả thôi."
Sắc mặt Jimmy lập tức cứng đờ.
Cậu nhóc cười gượng, rất muốn hỏi xem Nora có đang đùa hay không.
Nhưng khi nhớ lại cái bao tải đựng xác dì Anna hôm qua cũng giống y hệt bốn cái bao tải trước mắt này, câu hỏi kia rốt cuộc lại nuốt ngược vào trong.
Dana cũng bồi thêm một câu:
"Cạnh tranh giữa các mạo hiểm giả tàn khốc lắm đấy nhé. Một khi đã ra khỏi phạm vi quản lý của hiệp hội thì sống chết mặc bay, chẳng ai quan tâm đâu. Có chết cũng chẳng được bảo hiểm hay có tiền tuất gì sất."
Jimmy: "..."
Chỉ bằng dăm ba câu, hai cô gái đã thành công dập tắt mộng làm mạo hiểm giả của Jimmy, khiến cậu nhóc ủ rũ suốt cả quãng đường.
Chuyến đi đến Hắc Nham thành diễn ra rất suôn sẻ, họ vào thành ngay trước buổi trưa. Sau khi chia tay người làng Billy, cả nhóm đi thẳng tới chi nhánh Hiệp hội mạo hiểm giả quen thuộc."Chào anh Louis, cô Dana, cô Nora, mừng mọi người bình an trở về."
Cô tiếp tân tóc đỏ Liv mỉm cười nói.
Louis cũng chào lại người quen cũ này. Hắn nhận ra hôm nay Liv có vẻ đặc biệt vui vẻ, cười híp cả mắt.
"Liv này, có chuyện gì vui thế?"
Louis trêu.
Cô tiếp tân chớp chớp mắt, ngạc nhiên hỏi lại:
"Lộ rõ thế cơ ạ?"
Cô nàng hơi ngượng ngùng cúi đầu:
"Vâng, đúng là có chuyện rất đáng mừng. Nhưng đây là bí mật nhỏ của em, xin lỗi chưa thể kể cho mọi người nghe được. Chắc một thời gian nữa mọi người sẽ biết thôi."
Louis hơi tò mò, nhưng người ta đã không muốn nói thì hắn cũng chỉ "ồ" một tiếng rồi không gặng hỏi thêm.
Hắn đưa tờ giấy xác nhận hoàn thành ủy thác có chữ ký của trưởng làng cho Liv. Cô nhanh chóng đẩy hai mươi đồng bạc cùng ba viên ma tinh màu đen hình thoi to bằng ngón tay cái, tỏa ra ánh sáng sâu thẳm đến trước mặt ba người.
Nhận được tiền thưởng, ba người nhanh chóng chia nhau ngay tại quầy.
Ma tinh thì dĩ nhiên mỗi người một viên. Tuy Louis chẳng có nhu cầu gì với thứ này, nhưng người ngoài đâu biết thanh mana của hắn đã đạt giới hạn tối đa, không nhận khéo lại khiến người ta sinh nghi.
Hai mươi đồng bạc thì hơi khó chia đều. Sau một hồi bàn bạc, mỗi người lấy sáu đồng, hai đồng dư ra được đưa vào quỹ chung của tiểu đội, dùng để đi ăn liên hoan hoặc mua sắm trang bị (ví dụ như bao tải).
Dù sao thì mấy cái bao tải chống nước đặc chế của Nora cũng khá đắt đỏ.
