Trên đường rời thành, nhóm ba người Louis cố tình né tránh những mạo hiểm giả từng chạm mặt ở Hiệp hội, phòng hờ bọn họ nhận ra điểm bất thường rồi lén lút bám theo.
Nhờ khả năng cảm nhận nhạy bén, họ ra khỏi thành trót lọt, nhanh chóng tiến thẳng về phía núi Miêu Nhãn.
Thời tiết hôm nay hơi âm u, không khí tuy chẳng mấy mát mẻ nhưng vẫn đỡ hơn chán so với việc phải phơi mình dưới cái nắng gay gắt.
Nhờ vậy, cô nàng Pháp sư Tử linh cũng không còn ủ rũ như lần trước, tốc độ đi đường chẳng hề kém cạnh hai người Louis và Dana - những học đồ thuộc hệ chiến binh.
Có lẽ cô nàng đang bị phần thưởng năm, thậm chí là mười đồng tiền vàng kích thích chăng?
Rời thành được hai mươi dặm, tiểu đội Cống Ngầm rẽ khỏi trục đường chính, đi vào con đường mòn dẫn lên núi Miêu Nhãn. Từ đây, đường sá bắt đầu trở nên chật hẹp và khó đi.
Mặt đường lởm chởm toàn sỏi đá, xe bò hay xe ngựa đều khó lòng qua lại.
May mà cả ba người trong đội đều là chuẩn chức nghiệp giả, tốc độ đi đường chỉ hơi chậm lại một chút chứ không tốn quá nhiều sức.
Cuối cùng, sau một buổi sáng lặn lội, họ đã đứng trước một ngọn núi lớn có hình dáng giống hệt con ốc mắt mèo, toàn bộ được bao phủ bởi thảm thực vật xanh tươi.
Dưới chân núi khói bếp lượn lờ, vài ngôi làng nhỏ nằm san sát nối liền thành một dải.
Louis đứng trên sườn dốc, đưa mắt nhìn xuống những ngôi làng này một lượt, ước chừng tổng dân số ở đây bèo nhất cũng phải ba đến năm trăm người.
Nếu thuận lợi, chuyến này không chỉ kiếm được một khoản tiền thưởng kếch xù, mà còn có thể đẩy tiến độ của nhiệm vụ chuyển chức "Vĩ nghiệp cứu rỗi một nghìn nhân loại" lên trên 50%.
Phải công nhận, tuy lòng dạ bọn tiểu đội Xích Hồ hơi đen tối, nhưng mắt chọn ủy thác cũng ra gì phết.
Ba người không vội lên núi Miêu Nhãn ngay mà dạo quanh làng để dò hỏi tin tức.
Sau một hồi lân la, họ nhanh chóng biết được từ miệng một bà lão rằng: Vài ngày trước có một thiếu niên tóc vàng từng đến đây, khăng khăng đòi một mình hoàn thành ủy thác. Dân làng khuyên can thế nào cũng không được, sau đó thì chẳng thấy cậu ta xuống núi nữa.
Thiếu niên tóc vàng đó trăm phần trăm là Remy.
Nghe bà lão kể, tin tức này đã được báo về Hiệp hội mạo hiểm giả, ủy thác thảo phạt ma gấu cũng được đăng lại, chỉ là hiện tại vẫn chưa thấy ai nhận nhiệm vụ này.
Xem ra, nhóm ba người Louis quả thực là những người đầu tiên đến tìm Remy.
Dưới sự chỉ dẫn của bà lão, họ men theo con đường mà Remy từng đi để lên núi.
Họ không thuê người dẫn đường, bởi phạm vi hoạt động của ma gấu vốn không cố định, có mang theo cũng bằng thừa.
Đi dọc theo lối mòn do những người hái thuốc tạo ra, Louis thở dài nói: "Tôi nghĩ chắc Remy chết thật rồi."
Dana lặng lẽ gật đầu.
Cô cũng từng gặp nạn ngoài dã ngoại nên thừa hiểu một người đơn độc lại mang thương tích trên mình sẽ gặp nguy hiểm đến mức nào giữa chốn rừng sâu núi lớn.
Nếu ngày đó cô không cắn răng gượng về tới Hắc Nham thành, e là đã sớm bỏ mạng giữa môi trường hoang dã khắc nghiệt, hoặc dưới móng vuốt của ma vật rồi.
Remy mất tích bên ngoài nhiều ngày như vậy, đến cả ngôi làng dưới chân núi cũng chưa từng quay lại, hy vọng sống sót quả thực vô cùng mong manh.
Ba người vừa đi vừa quan sát xung quanh. Chẳng bao lâu sau, ba vết cào dữ tợn trên một thân cây lớn ven đường đã thu hút sự chú ý của họ.
Bước tới trước vết cào, Louis quan sát kỹ độ sâu của nó, phát hiện nó lún sâu tới bốn, năm phân, lực sát thương khá là đáng kinh ngạc."Có vết máu khô ở đây này."
Nora chỉ tay xuống đất ngay cạnh vết cào. Giữa đám lá khô héo úa lốm đốm vài giọt máu đỏ nâu, trông có vẻ là máu người.
"Nhìn độ mới của vết máu, chắc là để lại từ bốn, năm ngày trước, khớp với thời gian Remy lên núi đấy."
Nora phân tích với phong thái của một dân chuyên.
"Đã có manh mối rồi thì chúng ta cứ lần theo mùi mà bám theo thôi."
"Lần theo mùi á?"
Louis ngó nghiêng xung quanh.
Hắn thầm nghĩ tiểu đội Cống Ngầm làm quái gì nuôi chó nghiệp vụ đâu.
Nora lẳng lặng móc từ trong áo choàng ra một cái mũi to đùng màu xanh lá.
Ai nhìn vào cũng nhận ra ngay, đây là mũi của một con Goblin nào đó.
Nora giải thích: "Khứu giác của Goblin rất nhạy, chả kém gì chó đâu. Tớ đã chế nó thành vật phẩm đeo một lần rồi."
"Đeo vào xong, trong vòng một tiếng người dùng sẽ có khứu giác của Goblin. Tuy hiệu quả có giảm chút đỉnh so với hàng thật nhưng cũng đủ xài."
Louis bỗng thấy nể phục sát đất.
Bảo sao người ta cứ nói pháp sư là cái nghề đòi hỏi trí tuệ và tri thức.
Chiến đấu chỉ là một phần thực lực thôi, điểm mấu chốt kéo giãn khoảng cách giữa họ và đám chiến sĩ "chân lấm tay bùn" chính là khả năng nghiên cứu khoa học đấy.
Cô nàng tử linh pháp sư này, không lẽ tên đầy đủ của cậu là Nora-emon hả?
"Louis, cậu đeo đi."
Nora gí cái mũi Goblin ra trước mặt Louis.
Louis hơi ngớ người:
"Sao lại là tớ?"
Nora đáp tỉnh bơ: "Vì tớ không thích đeo."
Chê xấu chứ gì nữa.
Tưởng tượng cảnh mình gắn cái mũi xanh lè này lên mặt rồi biến hình thành "dũng sĩ Goblin" trong chớp mắt, Louis cũng thấy ớn cái thứ này.
Hắn quay sang nhìn Dana.
Thiếu nữ tóc xanh lam khéo léo quay mặt đi chỗ khác, giả vờ ngắm mấy chiếc lá đang rụng lả tả từ trên cây xuống.
Chiếc lá này... trông đúng là rất "lá" đấy.
Thôi được rồi, ai bảo hắn là đội trưởng cơ chứ.
Louis thở dài, đành bất lực nhận lấy cái mũi Goblin to tướng kia rồi ụp lên mũi mình.
Cơ mà hiệu quả của cái thứ này đúng là đỉnh thật. Trừ việc có mùi chất bảo quản thoang thoảng ra thì hắn cảm nhận rõ mồn một khứu giác của mình đã nhạy bén hơn hẳn.
Mùi máu tanh trên bãi cỏ xộc thẳng vào mũi, hắn còn đánh hơi thấy mùi tương tự ở tít đằng xa — may mà mấy ngày nay trời không mưa, nếu không manh mối trôi sạch hết rồi.
Hắn đi trước dẫn đường. Dọc đường, cả nhóm liên tục phát hiện thêm nhiều vết máu, những mảnh giáp da rách nát, vài mẩu vải nhuốm máu và mấy thứ linh tinh khác.
Cuối cùng, Louis tìm thấy một vệt kéo lê cực kỳ rõ ràng.
Dựa vào những dấu chân ma gấu khổng lồ lún sâu xuống đất, cộng thêm lượng máu lớn và vài dấu vết giãy giụa trên đường bị kéo lê, có vẻ cậu thiếu niên nhiệt huyết kia đã bị con ma gấu lôi đi khi vẫn còn sống nhăn.
Kiếp trước Louis từng nghe cư dân mạng đồn rằng loài gấu có thói quen ăn tươi nuốt sống con mồi, chẳng biết ma vật họ gấu ở dị giới này có tập tính giống vậy không nữa.
Hy vọng là không.
Tháo cái mũi Goblin ra, ba người Louis men theo vệt kéo lê tiếp tục lần mò tới trước.
Nửa tiếng sau, họ nhìn thấy một hang động hình thành từ khe hở giữa các vách đá. Cửa hang tối om, chực chờ nuốt chửng bất cứ ai bước vào.
"Đây chắc là hang ổ của con ma gấu kia rồi, không biết giờ nó đang lảng vảng bên ngoài hay đã về tổ nữa."
Dana khẽ lẩm bẩm.
Nora chỉ tay về phía bãi cỏ thưa thớt cạnh cửa hang:
"Hai người nhìn đằng kia kìa."
Cả hai ngoảnh đầu nhìn theo, đồng tử lập tức co rụt lại.Trên bãi cỏ hoang vu, một thi thể bị xé nát bươm đang nằm lặng lẽ ở đó.
Bộ giáp da bền chắc, bóng loáng giờ đã vỡ vụn, dính chặt lấy mớ nội tạng bầy hầy. Miếng giáp vai kim loại sáng loáng kẹt cứng trên bả vai rách nát của cái xác, bề mặt lõm sâu xuống, hằn rõ một vết vuốt cào đáng sợ.
Bên cạnh thi thể là thanh kiếm và cây pháp trượng dính đầy cáu bẩn. Đôi bàn tay từng nắm chặt chúng giờ buông thõng, lớp da bên ngoài khô khốc, nứt nẻ.
Còn phần đầu của cái xác thì đã không cánh mà bay.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là Remy.
Cậu ta chết rồi.
— Thế là rốt cuộc chỉ nhận được năm đồng tiền vàng thôi sao?
Louis thầm thở dài.
Quả nhiên... ngoài đời thực, mấy thiếu niên nhiệt huyết không giống như nhân vật chính trong manga, bị đánh gục lại bật dậy, mạng lớn đến mức muốn chết cũng chẳng xong.
Vẫn cứ phải biết "rén" một chút thì mới sống thọ được.
Ngay lúc Louis còn đang cảm thán, từ trong hang đá tối om đột nhiên vang lên những tiếng bước chân nặng nề.
Cả ba lập tức cảnh giác.
Có vẻ con ma gấu kia đã phát hiện ra họ.
Nora không chút do dự rút khẩu súng trường hài cốt ra, nhắm thẳng vào cửa hang.
Nhưng đúng lúc này, một chuyện kỳ quái đã xảy ra.
Nhãn cầu đóng vai trò kính ngắm đột nhiên run lên bần bật đầy bất an. Đồng tử của nó không ngừng co giãn, bộc lộ sự sợ hãi hệt như con người.
Cuối cùng, giữa cơn run rẩy ngày một dữ dội, nhãn cầu kia "bùm" một tiếng nổ tung, bắn ra một bãi dịch nhầy nhụa ghê tởm.
Biến cố bất ngờ này khiến bàn tay đang cầm súng của Nora cũng khẽ run lên.
Cô khẽ nói:
— Tớ nghĩ... chúng ta nên chạy thôi.
Louis và Dana giật thót mình.
Chạy ư?
Chẳng lẽ họ không đánh lại kẻ địch?
Dù vậy, họ cực kỳ tin tưởng vào phán đoán của Nora nên lập tức căng cơ chuẩn bị rút lui. Có điều, mọi chuyện đã muộn.
Một con gấu khổng lồ với bộ lông màu nâu xám lết ra từ trong hang. Nhìn thể hình kia, e là nó phải nặng tới hơn một tấn.
Nhưng đó chưa phải là điều đáng kinh ngạc nhất.
Điều thực sự đáng sợ là trên người con gấu khổng lồ này chi chít những vết thối rữa. Hơn nữa, cái đầu gấu của nó đã biến mất, thay vào đó là... đầu của một thiếu niên.
Đúng vậy, đầu của một thiếu niên tóc vàng đang cắm chặt trên chiếc cổ hộ pháp của con gấu.
Ngũ quan trên chiếc đầu người đó vặn vẹo đến dị dạng. Hai thứ trông như sừng dê đâm xuyên qua hai bên thái dương, gần như muốn làm nổ tung hộp sọ của cậu ta.
Cảnh tượng này không chỉ khiến người ta "tụt san" trầm trọng, mà Louis còn cảm nhận rõ ràng một luồng áp lực đe dọa mãnh liệt tỏa ra từ kẻ địch.
Cảm giác đe dọa kiểu này, hắn mới chỉ từng thấy ở những nhà nghề nghiệp siêu phàm thực thụ.
— Con gấu này... bị ma hóa rồi.
Tiếng lẩm bẩm của Nora vang lên.
