"Năm đồng tiền vàng! Louis, tận năm đồng tiền vàng lận đấy! Chúng ta cũng nhận thử đi!"
Thiếu nữ tóc xanh rõ ràng đã bị số tiền thưởng khổng lồ làm mờ mắt. Cô nàng còn chẳng thèm để ý xem người trên bức chân dung là ai đã vội vàng kéo vạt áo Louis.
Louis vừa định giải thích thân phận của người mất tích thì cả Hiệp hội đã sôi sục cả lên.
Bất kể là đám mạo hiểm giả đang xem bảng ủy thác hay mấy gã rảnh rỗi đang ngồi chém gió ở khu ăn uống, tất cả đều ùa tới trước mặt người đàn ông trung niên béo ú kia như ong vỡ tổ.
"Tôi tôi tôi! Tôi nhận ủy thác này!"
"Ông chú ơi, tôi người của Hiệp hội đạo tặc đây, khoản tìm người này tôi rành lắm."
"Đạo tặc quèn thì tính là gì, tôi là học đồ pháp sư đây. Ủy thác cỡ này phải giao cho pháp sư chúng tôi xử lý mới đúng."
Chỉ trong chớp mắt, người đàn ông trung niên béo ú đã bị đám đông nhấn chìm.
Phản ứng của nhóm ba người Louis rõ ràng không thể đọ lại đám cáo già kỳ cựu, lúc này vẫn đang ngơ ngác đứng tại chỗ.
Dana sốt ruột ra mặt, ánh mắt đảo liên tục tìm kẽ hở trong đám đông để chen vào, chỉ tiếc là chẳng có lấy một chỗ trống.
Nora nãy giờ không nói tiếng nào, nhưng lại âm thầm moi từ trong áo choàng ra một quả "lựu đạn" làm bằng bàn tay người, ướm ướm định ném thẳng vào đám đông.
Này này! Thiếu nữ ơi, suy nghĩ của cô nguy hiểm quá đấy!
Làm thế là phải ngồi tù đấy nhé!
Louis vội vàng ấn tay cô nàng tử linh pháp sư giấu lại vào áo choàng, hạ giọng bảo:
"Từ từ đã, chúng ta không cần tranh giành với đám cáo già kia đâu. Bọn mình nắm trong tay thông tin mà họ không biết, cứ bình tĩnh quan sát tình hình xem sao."
"Thông tin mà họ không biết á?"
Dana ngơ ngác.
Louis chỉ tay vào bức chân dung vẫn chưa bị đám đông che khuất, hai cô nàng đồng đội lúc này mới vỡ lẽ.
Nhận ra người mất tích chính là cậu thiếu niên vô tri mà họ gặp mấy hôm trước, Dana vừa bực vừa buồn cười.
Đúng là "lời khuyên chân thành chẳng cản nổi kẻ tìm chết", chắc chắn là nói loại người này đây.
Dù một cậu thiếu niên ngoan ngoãn mất tích ngoài hoang dã quả thực có chút thương tâm, nhưng phần thưởng mà ông bố trọc phú của cậu ta đưa ra lại quá đỗi hấp dẫn.
Năm đồng tiền vàng! Đổi ra là năm trăm đồng bạc, tận năm mươi nghìn đồng xu đồng đấy!
Số tiền này bằng nửa giá một cuốn bí điển chức nghiệp rồi. Thậm chí có thể mua liền một lúc hai ba món đồ đắt nhất trong cửa hàng trang bị lão Charlie!
Giữa lúc Dana đang ngổn ngang suy nghĩ, cuối cùng trong đám đông cũng có một kẻ tinh ranh hỏi trúng trọng tâm.
"Thưa ông, ông có thể cung cấp chút thông tin về con trai mình được không?"
"Ví dụ như tên, tuổi, chiều cao, rồi cậu ta mất tích ở đâu? Mất tích vào thời gian nào?"
Câu hỏi vừa dứt, đám mạo hiểm giả trong Hiệp hội dần im lặng, vểnh tai lên nghe ngóng lời gã trọc phú trung niên. Đây đều là những manh mối then chốt để tìm người.
Người đàn ông trung niên vội vàng đáp:
"Con trai tôi tên là Remy Carter, năm nay mới mười lăm tuổi. Nó là một chàng trai rất xuất sắc, cao hơn tôi nửa cái đầu."
"Năm ngày trước, nó bảo muốn hùn vốn mở cửa hàng làm ăn với bạn. Tôi đã đưa cho nó một khoản tiền, kết quả là đến tận bây giờ nó vẫn chưa về nhà lấy một lần!"
Nói đến đây, người đàn ông trung niên bụng phệ đau khổ rơi nước mắt:"Tôi chỉ có mỗi đứa con trai này, đúng một đứa duy nhất thôi! Thằng bé ngây thơ như thế, chắc chắn là bị kẻ xấu lừa rồi!"
"Giờ tôi thà rằng nó bị bắt cóc, đòi tiền chuộc cũng được, tôi chỉ cần Remy của tôi còn sống thôi."
Lời khóc lóc thảm thiết của ông Carter chẳng hề khơi dậy chút lòng thương xót nào từ đám mạo hiểm giả.
Một giọng nói lạnh lùng cất lên hỏi:
"Ông Carter, giả sử... tôi nói là giả sử nhé, nếu con trai ông không may gặp nạn, mà chúng tôi tìm thấy xác cậu ta, thì tiền thưởng có được trả đủ không?"
Nghe vậy, mặt người đàn ông trung niên lập tức lộ rõ vẻ tức giận, nhưng cuối cùng ông ta vẫn cố kìm nén lại.
Ông ta khựng lại một chút, nghiến răng nói:
"Để lũ mạt hạng các người dốc sức cứu con trai tôi, tôi hứa, nếu tìm thấy xác nó, năm đồng tiền vàng không thiếu một xu. Còn nếu các người cứu được nó về nguyên lặn, tôi sẽ trả gấp đôi tiền thưởng."
Lời này vừa thốt ra, cả sảnh đường lại càng thêm sôi sục.
Đúng lúc này, cô tiếp tân Liv cuối cùng cũng chen được vào vòng trong, nói với người đàn ông trung niên:
"Ông Carter, tôi nghĩ ủy thác tìm người của ông có thể phát hành dưới dạng lệnh treo thưởng. Nếu ông đồng ý, tôi tin các mạo hiểm giả có mặt ở đây đều sẽ dốc sức tìm kiếm cậu Remy."
"Còn về phần hoa hồng, chúng tôi sẽ có nhân viên chuyên trách bàn bạc chi tiết với ông, xin mời ông qua phòng tiếp khách."
Dưới sự thuyết phục của Liv, ông Carter đồng ý phát hành ủy thác dưới dạng treo thưởng. Vô số mạo hiểm giả lập tức ùa ra ngoài, chớp mắt một cái, bên trong Hiệp hội đã trở nên trống trải, vắng tanh.
Bức chân dung của Remy Carter cũng được nhân viên mang đi sao chép để gửi đến các chi nhánh khác.
Louis cũng lên tiếng:
"Chúng ta cũng mau xuất phát thôi, tin tức về khoản tiền thưởng kếch xù này chắc chẳng mấy chốc sẽ truyền đến các chi nhánh khác đấy."
"Nếu chẳng may truyền đến chi nhánh nơi tiểu đội Xích Hồ nhận nhiệm vụ lúc trước, có khi sẽ có kẻ nắm được thông tin giống như chúng ta."
Nói thật lòng, tâm trạng của Louis lúc này đang rất tốt.
Bởi vì khả năng cao là Remy đã làm cái việc mà rất nhiều thiếu niên nổi loạn tuổi dậy thì hay làm — lừa dối cha mẹ.
Muốn làm mạo hiểm giả nhưng bố mẹ không cho thì phải làm sao?
Rất đơn giản, giả vờ xin tiền bố mẹ mở cửa hàng kinh doanh, có tiền rồi thì sắm một đống trang bị xịn sò, âm thầm đăng ký thân phận mạo hiểm giả, rồi ung dung ra ngoài phiêu lưu là xong chứ gì?
Ông Carter rõ ràng đã bị con trai mình dắt mũi, kéo theo cả đám mạo hiểm giả khác cũng bị đánh lạc hướng.
Tìm kiếm một thiếu niên đi buôn mất tích trong thành thì chắc chắn là mò kim đáy bể, nhưng nếu ra ngoài thành tìm một thiếu niên nhiệt huyết vừa mới trở thành mạo hiểm giả, cơ hội tìm thấy lại cực kỳ cao.
Chưa kể bọn họ còn tiêu diệt sạch sẽ tiểu đội Xích Hồ, trên người bốn kẻ đó chắc chắn có mang theo tài liệu liên quan đến ủy thác này.
"Nora, quần áo của bốn tên tiểu đội Xích Hồ cô chưa vứt đi đấy chứ?"
Louis quay sang hỏi cô nàng tử linh pháp sư.
Nora đưa tay kéo kéo chiếc mũ trùm đầu, đáp:
"Anh muốn tìm tài liệu ủy thác đúng không? Lúc xử lý xác bọn chúng tôi có liếc qua và nhớ được địa điểm ủy thác rồi, chúng ta có thể xuất phát ngay bây giờ."
Ngừng một chút, giọng Nora hơi cao lên đầy ẩn ý:
"Hơn nữa, báo cho mọi người một tin tốt nhé. Dựa theo tài liệu ủy thác, cái tên mà cậu thiếu niên kia đăng ký ở Hiệp hội mạo hiểm giả không phải là Remy Carter, mà là Mirey."
"Cho nên dù tin tức treo thưởng có truyền đến chi nhánh nơi tiểu đội Xích Hồ nhận ủy thác đi chăng nữa, bọn họ muốn xác định được thân phận của Remy cũng phải tốn khối thời gian.""Trong cuộc đua tìm người này, chúng ta đang chiếm ưu thế tuyệt đối."
Louis: "..."
Cảm ơn vì đã tự đâm đầu vào chỗ chết nhé, cậu nhóc.
Không chần chừ thêm nữa, sau khi nắm được địa điểm làm nhiệm vụ cụ thể của tiểu đội Xích Hồ, tiểu đội Cống Ngầm lập tức xuất phát, gấp rút tiến ra ngoài thành.
Địa điểm thực hiện ủy thác của tiểu đội Xích Hồ và Remy là núi Miêu Nhãn, cách Hắc Nham thành năm mươi dặm. Môi trường trên núi rất thích hợp cho nhiều loại thảo dược sinh trưởng.
Tuy không phải là thảo dược quý hiếm gì, nhưng đó lại là nguồn sống của vài ngôi làng dưới chân núi.
Cách đây không lâu, trên núi Miêu Nhãn bỗng xuất hiện một con ma vật dạng gấu khổng lồ. Những người hái thuốc từng chạm trán nó đều đã bị giết sạch. Nhân chứng duy nhất trốn thoát được về làng cũng chỉ kịp thoi thóp mô tả vài đặc điểm của con ma vật rồi chết vì vết thương quá nặng.
Nhiệm vụ ủy thác của tiểu đội Xích Hồ chính là tiêu diệt con ma gấu đó.
