Hắn cất lệnh bài vào ngực áo, soi gương đồng chỉnh lại vạt áo, sau đó bước ra ngoài.
Hoàng thất võ khố nằm ở góc tây bắc hoàng thành, nằm kề cấm quân doanh phòng.
Người bình thường đừng nói là đến gần, dẫu chỉ đứng lấp ló cách đó nửa dặm cũng sẽ bị tra hỏi.
Trần Hạo vừa bước đến trước cửa võ khố đã bị hai tên phi giáp thị vệ bắt chéo giáo cản lại, giáp sắt va vào nhau phát ra tiếng động trầm đục.
"Dừng bước! Nơi này là cấm địa!"
Trần Hạo không nói tiếng nào, chỉ lấy lệnh bài từ trong ngực áo ra.
Hai tên thị vệ vừa thấy long văn trên lệnh bài, đồng tử chợt co rụt lại, "xoảng" một tiếng quỳ một gối xuống đất, mũi giáo chạm đất làm văng lên lớp bụi mỏng.
"Bái kiến đại nhân!"
"Mời đại nhân vào trong."
......
Trần Hạo gật đầu. Xuyên qua ba lớp cửa sắt, cảnh tượng bên trong võ khố bỗng chốc mở ra trước mắt.
Vô số giá binh khí kéo dài đến tận nơi sâu thẳm tối tăm, từng hàng đao thương kiếm kích tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo dưới ngọn nến treo tường, trong không khí thoang thoảng mùi rỉ sắt và dầu trẩu.
Thủ khố lão thái giám nhìn thấy tấm lệnh bài, đôi mắt đục ngầu chợt sáng lên.
"Hóa ra là Trần chưởng ty, hồng nhân trước mặt hoàng hậu nương nương."
"Lần này ta tới đây là phụng mệnh hoàng hậu nương nương, đến lấy vài món đồ."
Xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán.
"Nghe nói dạo trước hắn từng đỡ đao cho hoàng hậu, được ân sủng không ít, chắc là hoàng hậu đã ban cho tấm võ khố lệnh bài này rồi."
"Binh khí giáp trụ trong hoàng thất võ khố này đều là cực phẩm hiếm có trong thiên hạ, vị chưởng ty này quả là may mắn!"
......
Giọng điệu mang đậm vẻ chua loét ghen tị.
"Chúng ta canh giữ ở đây ba năm, cũng chưa từng thấy ai dựa vào cái danh chưởng ty mà bước vào được."
Trần Hạo không dừng bước, khóe mắt liếc thấy hai tiểu thái giám đang lau chùi binh khí ghé tai nhau thì thầm to nhỏ về phía mình.
Thủ khố lão thái giám hiển nhiên đã nghe quen những lời bàn tán này, lão khẽ ho một tiếng.
"Đi làm việc hết đi! Chốn võ khố, há lại dung cho các ngươi ồn ào?"
Tiếng xì xào im bặt. Thế nhưng những ánh mắt như có như không kia vẫn tựa kim châm châm chọc vào lưng Trần Hạo.
"Chưởng ty chớ để trong lòng."
Lão thái giám dẫn hắn đi sâu vào bên trong, hạ giọng thật thấp.
"Đám người này quanh năm canh giữ võ khố, thấy ai cũng cảm thấy mới lạ. Ngài là người đầu tiên bước vào đây bằng thân phận chưởng ty, bọn họ khó tránh khỏi lắm lời."
Trần Hạo nhàn nhạt "ừ" một tiếng, ánh mắt dừng lại ở một dãy binh khí đang phủ lụa đỏ.
Tấm lụa đỏ kia thêu chỉ vàng, nhìn qua đã biết không phải phàm phẩm, chắc hẳn là đồ dùng dành cho hoàng thất tông thân.
"Đó là lang nha bổng do Thổ Phồn tiến cống vào năm ngoái, nặng sáu trăm tám mươi cân, ngày thường cũng chỉ có Trấn quốc công mới múa nổi."
"Người rèn nên cây bổng này là truyền nhân đời cuối của Thiên Công tông lừng lẫy nhất Thổ Phồn. Kẻ đó đã hao phí ba mươi năm tâm huyết, dùng Cửu Chuyển Lưu Kim pháp kết hợp với Tây Vực hàn thiết mà đúc thành."
Mỗi lần rèn đập lại dùng sữa bò yak trộn lẫn bơ yak để tôi lửa, cứ lặp đi lặp lại chín lần như thế, khiến cho bên trong thân bổng ẩn hiện chín luồng kim ty lưu chuyển.
Vừa tăng thêm độ dẻo dai, lại vừa khiến cho việc phân bổ trọng lượng ẩn chứa huyền cơ.
Tuyệt diệu nhất chính là ba mươi sáu chiếc lang nha thứ trên đầu bổng, được luyện hóa từ răng nanh của ba mươi sáu con tuyết sơn thương lang.
Cây bổng này đã được truyền qua bảy đời trong Thổ Phồn vương thất, mỗi một đời chủ nhân đều là tuyệt thế mãnh tướng có thể độc đương nhất diện.
Chủ nhân đời thứ ba từng nhờ cây bổng này mà liên tiếp đánh bại bảy vị đại tướng Trung Nguyên trong trận chiến Lang Cư Tư.
Chủ nhân đời thứ sáu từng chinh phục vô số quốc gia Tây Vực, vết nứt sâu ba tấc trên thân bổng chính là do năm xưa va chạm trực diện với Tây Vực thần binh "Tử Kim thần luân" để lại.Trần Hạo liếc mắt nhìn, hàng đinh sắt dày đặc kia quả thực có thể dễ dàng xé rách giáp trụ và da thịt kẻ địch.
Cộng thêm sức nặng sáu trăm tám mươi cân, một khi đánh trúng mục tiêu, bất luận là người hay ngựa thì cũng phải chịu trọng thương.
Trần Hạo gật đầu, ánh mắt lướt nhanh qua giá binh khí.
Thứ hắn cần không phải là đao kiếm tầm thường——
Cửu Âm Bạch Cốt trảo cần phải thi triển cận chiến, dùng binh khí dài ngược lại càng thêm vướng víu.
"Ở đây có món binh khí nào thích hợp để thi triển trảo công không?"
Lão thái giám dẫn hắn đi tới trước dãy giá để binh khí ở tận cùng bên trong.
"Nơi này toàn là những món đồ kỳ môn dị dạng, ngài thử xem có món nào vừa ý không."
Ánh mắt Trần Hạo dừng lại trên một chiếc huyền thiết chỉ sáo.
Chỉ sáo mỏng như cánh ve, mặt trong khắc hoa văn chống trượt chi chít, đầu ngón tay khảm gai nhọn dài nửa tấc, dưới ánh sáng tỏa ra sắc đen lạnh lẽo.
"Đây là..."
"Huyền thiết thấu cốt trảo, là kiệt tác của một vị đại sư đúc kiếm triều trước. Đầu trảo làm từ dị thiết, chuyên dùng để phá nội gia hộ thể chân khí."
Lão thái giám lên tiếng giải thích.
"Chỉ là thứ này quá mức âm độc, nhiều năm qua chẳng có ai dám dùng."
Trần Hạo cầm lấy chỉ sáo đeo thử vào năm ngón tay phải, kích cỡ vậy mà lại vừa vặn, không sai lệch một ly.
Hắn thử co ngón tay lại thành hình móng vuốt, gai nhọn xé rách không khí phát ra tiếng rít khẽ, lờ mờ sinh ra sự cộng hưởng với chân khí trong cơ thể hắn.
Món đồ này, quả thực giống như được đo ni đóng giày cho Cửu Âm Bạch Cốt trảo vậy.
Đầu ngón tay hắn miết nhẹ vào mặt trong chỉ sáo, chạm trúng một điểm gồ lên, nghĩ thầm chắc hẳn là chốt cơ quan.
Bên trong còn có thể giấu thêm tụ tiễn, phi hoàng thạch cùng các loại ám khí khác.
Đặt món đồ này xuống,
ánh mắt Trần Hạo lướt qua một hàng ám khí bày bên cạnh huyền thiết thấu cốt trảo,
rồi lại quét qua quả lưu tinh chùy quấn xích sắt nằm lăn lóc trong góc, đôi chân mày vẫn luôn nhíu chặt.
Những món lợi khí giang hồ này tuy bá đạo, nhưng lại thiếu đi vài phần nội liễm.
Ở chốn thâm cung này, binh khí quá mức phô trương rất khó bề sử dụng.
Thứ hắn cần là một món vũ khí phòng thân.
Hắn men theo giá binh khí, chậm rãi bước tới khu vực để giáp trụ.
Ánh nến trên tường hắt lên giáp trụ, soi bóng từng lớp vảy giáp lạnh lẽo, cứng rắn.
Chợt, một vệt sáng màu ám kim lướt qua khóe mắt hắn, tựa như một áng mây mềm mại ẩn mình giữa rừng sắt thép.
Đó là một chiếc nhuyễn vị giáp.
Từng phiến giáp nhỏ nhắn như vảy cá, mỗi phiến chỉ to cỡ móng tay, được xâu chuỗi lại bằng sợi tơ màu ám kim, viền mép thêu hoa văn hình mây chi chít.
Chạm tay vào có cảm giác trơn nhẵn như tơ lụa, hoàn toàn không mang vẻ nặng nề, thô ráp của các loại giáp trụ thông thường.
"Chiếc nhuyễn vị giáp này quả thực rất đặc biệt."
Trần Hạo đưa tay nhấc chiếc giáp lên, trọng lượng vậy mà chẳng nặng hơn bộ thanh bố bào trên người hắn là bao.
Khi mở chiếc giáp ra, có thể thấy rõ mặt trong được lót một lớp lông cáo trắng như tuyết, đường kim mũi chỉ tinh tế đến mức gần như không tìm thấy một đầu chỉ thừa nào.
Lão thái giám canh giữ võ khố ghé sát lại gần, nếp nhăn trên mặt xô lại vào nhau, cười nói:
"Chưởng sự thật tinh mắt. Chiếc giáp này được dệt từ ô kim ti trộn lẫn với sơn tằm ti, giáp phiến là những mảnh mỏng được đúc từ Tây Vực hàn thiết nấu chảy. Đao kiếm thông thường đừng nói là đâm thủng, ngay cả rạch một đường cũng không nổi."
Ô kim ti gặp cứng thì mềm, có thể hóa giải đến tám phần ngoại lực; còn sơn tằm ti gặp sắc thì cứng, đủ sức chống đỡ cả thần binh lợi khí.
Năm xưa trên giang hồ từng có một vị nữ hiệp họ Hoàng mặc chiếc giáp này, bị kẻ xấu dùng chủy thủ đâm lén.
Lưỡi dao vừa chạm vào thân giáp đã mẻ quằn lưỡi, bản thân tên đó ngược lại còn bị lực phản chấn làm cho tê dại cả hổ khẩu.
Điểm tuyệt diệu nhất là bên trong giáp có giấu sẵn ba ngàn cây độc châm, mỗi cây đều mỏng manh như lông trâu, lại được tẩm qua túy tiên độc đặc trưng của Đào Hoa đảo, nhìn bề ngoài thì có vẻ mềm mại vô hại.
Thế nhưng một khi chịu lực ép bóp, chúng sẽ lập tức bắn ra. Kẻ bị đâm trúng nhẹ thì toàn thân tê liệt, nặng thì mất mạng ngay tại chỗ."Điểm tuyệt diệu nhất chính là lớp lót lông cáo này, mùa đông mặc không lạnh, mùa hè cũng chẳng hề bức bối. Dù mặc nó nhảy xuống biển hay luồn lách hang sâu cũng không mảy may vướng víu, thậm chí còn thoải mái hơn cả cẩm bào do Thượng Cung Giám may."
Đầu ngón tay Trần Hạo lướt qua từng mảnh giáp phiến, bỗng nhiên hắn gập ngón tay búng nhẹ một cái. Giáp phiến lập tức phát ra tiếng ngân thanh thúy, vậy mà lại ẩn chứa một luồng lực phản chấn nhè nhẹ.
Đây chính là dấu hiệu cho thấy bên trong ẩn chứa sức dẻo dai. Nhuyễn giáp tầm thường chỉ cản được độn khí, nhưng bộ giáp trụ này e rằng ngay cả chân khí của cao thủ cũng có thể hóa giải được vài phần.
"Quả thực là một món đồ tốt."
Lão thái giám đứng bên cạnh chép miệng:
"Năm xưa, tiểu quốc Tây Vực dốc toàn lực cả nước mới tiến cống được ba bộ. Hoàng thượng ban thưởng cho Trấn quốc công một bộ, ban cho Triệu tướng quân trấn giữ biên quan một bộ, bộ cuối cùng còn lại được khóa kín ở nơi này."
