Logo
Chương 74: Đột phá! Thiên địa Chân Cương (2)

Giọng nói của tên truyền chỉ thái giám vang lên bên tai.

Trần Hạo khom người đáp lời.

"Bẩm công công, đã kiểm kê thỏa đáng, vài ngày nữa sẽ đưa đến Tư Lễ Giám, thỉnh thánh hoàng ngự lãm."

Khi nói chuyện, hắn cố ý đè ép nội lực xuống.

Nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự cộng minh của chân khí khi dây thanh quản rung động, thanh âm so với ngày thường trong trẻo hơn vài phần.

Thế nhưng khi ngước mắt lên, hắn chợt nhận ra một tia bất thường.

Bóng dáng tên truyền chỉ thái giám kia vừa khuất sau cánh cửa điện.

Một bóng hình mảnh mai đã như quỷ mị lướt đến ngay trước mặt Trần Hạo.

"Trần chưởng ty đêm qua ngủ có ngon giấc không?"

"Hóa ra là Ngọc Kỳ cô cô."

Trần Hạo gác bút lên bút sơn, đầu ngón tay vô thức vuốt ve mép tấu chiết.

"Nhờ hồng phúc của cô cô, cũng coi như an ổn."

Ngọc Kỳ khẽ cười một tiếng, liên bộ khẽ dời, bước tới trước bàn hắn đánh giá vệt mực loang lổ kia.

"Trần chưởng ty đang phê duyệt danh sách cống phẩm sao? Chỉ là vệt mực này... xem ra ngài có vẻ tâm thần bất định nhỉ."

Lòng Trần Hạo chùng xuống, vô thức liếc mắt nhìn về phía đầu giường.

Nơi đó đang giấu Hàn Mẫu kiếm, nếu đối phương muốn ra tay.

Nhân lúc bất ngờ, hắn nhất định sẽ khiến nàng ta phải trả một cái giá thật đắt.

"Làm phiền Ngọc Kỳ cô cô phải bận lòng rồi,"

Hắn rũ mắt che giấu tia kinh ngạc tận sâu đáy mắt, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh.

"Sự vụ Lĩnh Nam ty tuy bề bộn, nhưng tại hạ ngủ vẫn rất an ổn."

"An ổn ư?"

Ngọc Kỳ bỗng nhiên bật cười, tiếng cười trong trẻo như băng vụn va vào mâm ngọc."Nhưng sao ta nghe đồn, đêm qua có kẻ nấp trên cây bách ở Quan Đông Cống Phẩm ty, xem được một màn kịch hay nhỉ?"

Chữ cuối cùng vừa dứt, thân ảnh nàng chợt lóe lên.

Đầu ngón tay mang theo chưởng phong lăng lệ đâm thẳng vào ngực Trần Hạo!

Chưởng pháp này cực kỳ âm nhu xảo quyệt, đầu ngón tay vương chút sắc xanh đen nhạt, rõ ràng đã tẩm kịch độc.

Trần Hạo đã sớm phòng bị, Phi Nhứ Thanh Yên công lập tức vận chuyển đến cực hạn!

Thân hình hắn tựa như tơ liễu bị cuồng phong cuốn đi, hóa thành làn khói xanh, cứ thế lướt sang phải ba thước, suýt soát tránh được đòn chí mạng.

Chưởng phong sượt qua vạt áo, luồng khí kình cuốn theo vậy mà lại để lại mấy vết cào mờ nhạt trên nền gạch vàng.

"Thân pháp nhanh lắm!"

Đáy mắt Ngọc Kỳ lóe lên tia kinh ngạc.

Nàng vốn biết Trần Hạo có chút công phu thô thiển, nhưng chẳng thể ngờ hắn lại luyện Phi Nhứ Thanh Yên công đến cảnh giới nhường này.

Chưa đợi Trần Hạo đứng vững.

Mũi chân nàng tiếp tục điểm nhẹ xuống đất, thân hình xoay tít như con quay.

Song chưởng liên tục vỗ ra, chưởng ảnh tầng tầng lớp lớp, phong tỏa toàn bộ đường lui của Trần Hạo.

Vóc dáng nàng bỗng chốc cao lớn hẳn lên, tựa như Kim Cương trợn mắt, ngay cả làn da vốn dĩ trắng nõn cũng phủ lên một tầng kim quang.

"Nạp mạng đi!"

Một chưởng giáng xuống, vang dội âm thanh như kim loại va đập.

Trần Hạo khẽ quát một tiếng, bộ pháp dưới chân biến ảo khôn lường.

Thoắt thì như tơ liễu bay xuyên sảnh đường, luồn lách qua cơn mưa chưởng dày đặc.

Thoắt lại như khói xanh vờn quanh xà nhà, tránh né đòn hiểm ngay trong gang tấc.

"Chỉ biết trốn thôi sao?"

Công thế của Ngọc Kỳ càng thêm hung mãnh, nàng đột nhiên biến chưởng thành quyền, quyền phong mang theo kình lực cương mãnh nện thẳng vào ngực Trần Hạo.

Cả người nàng lại đột ngột cao lớn thêm một đoạn.

Đây chính là công phu Tây Vực kim cương thân.

Cú đấm này vậy mà lại ẩn chứa tiếng vang của kim thạch.

Trần Hạo không dám đỡ tay đôi, bộ pháp dưới chân liên tục biến hóa.

Phi Nhứ Thanh Yên, vô cùng nhẹ nhàng.

Lúc thì như khói xanh lượn lờ, lúc lại như tơ liễu tung bay, luôn có thể né được chưởng ảnh ngay trong gang tấc.

Hắn biết rõ công lực của Ngọc Kỳ vượt xa mình, nếu không phải vừa đột phá đến tam lưu trung kỳ, e là giờ phút này đã sớm trúng chiêu.

"Chỉ biết trốn thôi sao?"

Chưởng phong của Ngọc Kỳ càng thêm lăng lệ, nàng đột ngột biến chưởng thành trảo, móng tay dài ra nửa tấc, vồ thẳng vào mặt Trần Hạo!

Một trảo này thế trầm lực mạnh, mang theo cả tiếng xé gió sắc nhọn.

Trong mắt Trần Hạo lóe lên tia hàn quang, không thèm né tránh nữa.

Hắn hít sâu một hơi, chân khí màu xanh vàng của Đồng Tử công trong đan điền lập tức tuôn tràn khắp toàn thân.

Chân khí rót thẳng vào kim ti nhuyễn vị giáp, lập tức làm dựng đứng vô số chiếc gai bạc dài ba tấc.

Trông hắn lúc này chẳng khác nào một con nhím bọc thép.

"Keng!"

Khoảnh khắc quyền giáp va chạm, âm thanh kim thạch chói tai ầm ầm bộc phát.

Ngọc Kỳ chỉ cảm thấy một luồng cự lực truyền dội lại từ nắm đấm, chấn động đến mức cánh tay tê rần.

Điều khiến nàng kinh hãi hơn là, lòng bàn tay lại truyền đến một cơn đau nhói.

Mấy chiếc gai nhọn đã đâm rách da thịt nàng, vết thương nhanh chóng chuyển sang màu đen kịt!

"Có độc!"

"Ám khí thật thâm độc."

Ngọc Kỳ vừa kinh hãi vừa tức giận, vội vàng rút nắm đấm lùi lại.

Nhìn lại mới phát hiện, Trần Hạo vậy mà không mảy may sứt mẻ.

Sự kinh hãi trong lòng nàng lại tăng thêm vài phần.

Mà lúc này, kịch độc 'túy tiên độc' của Đào Hoa đảo tẩm trên kim ti nhuyễn vị giáp đã theo huyết mạch lan tràn vào trong cơ thể nàng.

Khiến nửa thân người nàng bắt đầu trở nên tê cứng.

Chính là lúc này!

Trần Hạo chớp lấy cơ hội thoáng qua này, lộn nhào một vòng về phía sau, mạnh mẽ rút thanh tử mẫu kiếm giấu trên giường ra!Thanh kiếm này mang tên Hàn Giao.

Khoảnh khắc thân kiếm vừa lộ, hàn khí tức thì tỏa ra mịt mù.

Tử kiếm ẩn phía sau mẫu kiếm thoắt cái như linh xà xuất động, uốn lượn xoay quanh mẫu kiếm, phát ra tiếng kiếm reo "ong ong".

"Tử mẫu kiếm!"

Sắc mặt Ngọc Kỳ kịch biến, vội vàng xoay người muốn bỏ chạy.

"Ở lại đây!"

Thân hình Trần Hạo lao đi như điện, Phi Nhứ Thanh Yên bộ được thi triển đến cực hạn, trong nháy mắt đã đuổi kịp Ngọc Kỳ.

Mẫu kiếm đâm thẳng vào hậu tâm, còn tử kiếm lại chém xéo vào cổ nàng.

Hai luồng kiếm quang như lưu tinh cản nguyệt, phong tỏa hoàn toàn mọi đường lui.

Ngọc Kỳ cắn răng quay người, song chưởng đồng thời vỗ ra.

Lòng bàn tay hiện lên một tầng kim quang nhạt, nàng vậy mà thà liều mạng để độc phát cũng muốn đón đỡ một kiếm này.

"Phập!"

Thế nhưng, độ sắc bén của thanh kiếm này lại vượt xa tưởng tượng.

Ngay khoảnh khắc hai bên va chạm,

mẫu kiếm đã đâm xuyên qua lòng bàn tay nàng.

Ngọc Kỳ đau đớn rên lên một tiếng, động tác hoàn toàn cứng đờ.

Cổ tay Trần Hạo rung lên, mẫu kiếm tiếp tục lao tới, đâm thẳng vào ngực Ngọc Kỳ.

Trong khi đó, tử kiếm lại vạch ra một đường vòng cung quỷ dị, công kích thẳng vào hạ bàn của nàng.

Lúc này Ngọc Kỳ đã bị độc tố xâm nhập, thân pháp chậm đi nửa nhịp, trong lúc luống cuống chỉ đành nhấc chân lên gạt đỡ.

Hàn quang chợt lóe.

"Phốc!"

Ngay khoảnh khắc mẫu kiếm kìm hãm đối phương,

tử kiếm đột nhiên bay lên, thừa cơ lao tới, vậy mà lại đâm xuyên qua bụng dưới của nàng một cách chuẩn xác.

Ngọc Kỳ cúi đầu nhìn lỗ máu trên bụng, trong mắt tràn ngập vẻ khó tin.

Nàng mấp máy môi, dường như muốn nói điều gì đó.

Nhưng cuối cùng lại chỉ phun ra một ngụm máu đen, thân thể mềm nhũn ngã gục xuống.

Trần Hạo nhanh chóng thu kiếm, vết máu trên tử mẫu kiếm lập tức tiêu tán dưới làn hàn quang, vẫn sáng bóng như mới.

Hắn nhìn Ngọc Kỳ đang nằm gục trên mặt đất.

Đôi mắt nàng vẫn còn trợn tròn.