Trần Hạo nghe vậy, trong lòng chợt giật thót.
Ba chữ "lão tổ tông" này, ở Thượng Cung Giám chính là chỗ dựa vững như bàn thạch.
Hắn đến Lĩnh Nam ty đã ba năm, nhưng mới chỉ nhìn thấy danh xưng "Thượng Cung Giám chưởng ấn" ký trên lễ đơn của cung yến.
Chứ chưa từng nghe nói vị lão tổ tông này công khai lộ diện.
Nghe đồn lão tuổi tác đã cao, từ hai mươi năm trước đã sống cảnh thâm cư giản xuất.
Ngày thường, ngay cả chưởng sự Thượng Cung Giám là Vương công công cũng khó lòng gặp mặt lão.
Mặc dù vậy.
Mọi quyền thu mua của Thượng Cung Giám, hay giấy phép thi công của Doanh Tạo ty.
Thảy đều xuất phát từ gian Tĩnh Tư viện hẻo lánh của lão.
"Vâng, tiểu nhân tuân mệnh."
Trần Hạo vội vàng chỉnh lại vạt áo, cẩn thận vuốt phẳng những nếp nhăn trên góc áo bào vải xanh.
Ngay cả chút mực chu sa dính trên đầu ngón tay cũng bị hắn vận chân khí rũ sạch sành sanh.
Dù vậy, hắn vẫn theo bản năng chùi nhẹ tay vào ống áo.
Bởi hắn biết cơ hội thoáng qua là mất.
Tuyệt đối không thể vì vẻ ngoài lôi thôi, không chú ý tiểu tiết mà mạo phạm quý nhân.
Sau khi Trần Hạo chỉnh tề trang phục.
Vương công công ưỡn cái bụng tròn vo đi trước dẫn đường.
Đai ngọc ngang hông bị đám mỡ thừa ních căng đến mức tưởng chừng sắp đứt phăng ra.
Bọn họ đi qua ba dãy hành lang, vòng qua một khoảng sân giếng trời trồng đầy trúc biếc.
Bức tường cung trước mắt bỗng trở nên loang lổ, góc tường bò đầy dây bích lệ xanh thẫm, đối lập hoàn toàn với lớp ngói lưu ly vàng rực.
"Đến rồi."
Vương công công hạ thấp giọng, bước chân cũng nhẹ đi mấy phần.
Trần Hạo ngẩng đầu nhìn, lúc này mới phát hiện trước mắt là một tiểu viện hết sức bình thường.
Trên cánh cửa sơn son, ngay cả vòng tay nắm bằng đồng cũng đã gỉ xanh. Trước cửa chỉ có hai tiểu thái giám áo xanh đứng gác, móc khóa bên hông lóe lên hàn quang.
Thấy hai người đi tới, hai gã tiểu thái giám kia không hề cất lời tra hỏi.
Chỉ khẽ gật đầu với Vương công công. Sau đó, hai người xoay người, đẩy cánh cửa gỗ dường như chưa từng có ai chạm vào kia ra.
Trần Hạo liếc mắt nhìn, bấy giờ mới thấy song cửa sổ gian nhà chính dán giấy Tuyên Thành đã sờn cũ.
Từ bên trong hắt ra ánh đèn vàng vọt, mơ hồ soi bóng một dáng người còng lưng đang ngồi bên cửa sổ, tay lần mò một chuỗi phật châu.
"Lão tổ tông, Trần chưởng ty của Lĩnh Nam ty đến rồi."
Vương công công dường như vô cùng sợ hãi lão thái giám này, trong giọng nói xen lẫn vài phần run rẩy khó nhận ra.
"Vào đi."
Trong phòng vọng ra một giọng nói già nua, the thé dị thường, nghe có chút giống nữ nhân.
Trần Hạo bước vào phòng, lúc này mới phát hiện người ngồi bên cửa sổ là một lão thái giám tóc bạc trắng.
Lão mặc bộ cung trang màu xanh xám sờn cũ, mép tay áo đã sờn rách lòi cả chỉ trắng.
Trong tay lão nắm chặt chuỗi tử đàn phật châu bóng nhẫy, số lượng hạt châu vậy mà lên tới hai mươi tư hạt.
Nhiều gần gấp đôi so với chuỗi hạt thông thường.
Điều khiến Trần Hạo kinh hãi nhất chính là đôi mắt của lão.
Dù hốc mắt lõm sâu giữa những nếp nhăn, mí mắt sụp xuống.
Nhưng khoảnh khắc lão ngước lên, ánh mắt sắc lẹm như kim thép tôi trong băng giá, đâm thẳng vào tận tâm can người đối diện.
Trần Hạo thậm chí có cảm giác, những toan tính vừa rồi ở Lĩnh Nam ty, hay những suy tư dọc đường đi tới đây, thảy đều bị đôi mắt này nhìn thấu tỏ.
"Ngươi chính là Tiểu Trần Tử mới tới của Lĩnh Nam ty đó sao?"
Lão thái giám khẽ vê một hạt phật châu trên đầu ngón tay.
"Tên tiểu thái giám đã đỡ được một quyền của Mặc Vô Thương tại Đoan Ngọ yến?"
"Nghe nói ngươi rất được hoàng hậu nương nương để mắt tới, có đúng vậy không?"Câu này thật không dễ trả lời.
Nếu đổi lại là một kẻ lăng đầu thanh, dĩ nhiên sẽ phải khiêm tốn cẩn trọng vài câu. Nhưng Trần Hạo nhìn ra được, lão thái giám này tuyệt đối không phải hạng người dễ đối phó.
Lúc này Tô hoàng hậu chính là lá bài tẩy của hắn, tốt nhất là có thể mượn oai hùm làm chỗ dựa.
Có như vậy, sau này mới không dễ bị kẻ khác ức hiếp.
Vì vậy, Trần Hạo dứt khoát đáp thẳng:
"Cách đây không lâu, hoàng hậu nương nương quả thực từng tiếp kiến nô tài."
Trần Hạo khom người sát đất, không dám ngẩng đầu, cũng không nói thêm lời nào khác, tránh để đối phương dò xét ra thêm thông tin.
Sau đó.
Trần Hạo cùng Vương công công bèn kể lại tường tận chuyện lệ chi kia.
Lão thái giám nghe xong không đáp ngay, mà trầm ngâm một lát mới chậm rãi lên tiếng:
"Hữu tướng muốn tranh công, ngươi muốn giành thể diện, đều không sai."
Lão bỗng bật cười, những nếp nhăn xô lại lộ ra vài phần giễu cợt.
"Nhưng lợi lộc trong chốn cung đình này, xưa nay chưa từng do tranh giành mà có, mà phải dựa vào tính toán."
"Ngươi đã tính qua chưa, nếu số lệ chi này do Thượng Cung Giám dâng lên, thánh hoàng sẽ nghĩ thế nào? Hữu tướng sẽ phản kích ra sao?"
Trần Hạo thầm rùng mình, đây chính là mấu chốt mà hắn chưa dám nghĩ sâu xa.
"Nô tài ngu muội, mong lão tổ tông chỉ điểm."
Thấy thái độ này của Trần Hạo, lão thái giám biết lời răn đe vừa rồi đã phát huy tác dụng, bèn ho khan vài tiếng rồi nói tiếp:
"Tuy nói vậy, nhưng việc hữu tướng phản kích cũng là điều khó tránh khỏi."
"Thế nhưng thể diện của nội giám chúng ta không phải do ai ban thưởng. Năm xưa thái tổ hoàng đế định ra lễ chế, Thượng Cung Giám nắm quyền mua sắm hậu cung, đó vốn dĩ là phận sự trong tay."
"Nay hữu tướng lại lộng quyền vượt phận, nhất quyết muốn cướp đi mối phú quý ngập trời này."
"Nếu chúng ta đến nửa lời cũng không dám nói, thì sau này bên trong bức tường cung này, e là chẳng còn ai coi nội giám ra gì nữa."
"Ta từng hầu hạ tiên đế, cho đến tận thánh hoàng đương kim, nên hiểu rõ nhất cái đạo lý không thể nhượng bộ này. Lùi một bước chẳng thấy trời cao biển rộng đâu, ngược lại chỉ khiến kẻ khác thấy mình nhu nhược dễ ức hiếp."
Lão đứng dậy, vóc dáng vậy mà lại thẳng tắp hơn hẳn tưởng tượng.
"Tiểu Lưu Tử, lập tức chuẩn bị đồ đạc, theo ta tới Tư Lễ Giám một chuyến, cùng nhau gây áp lực lên hữu tướng phủ. Tiểu Trần Tử chuẩn bị trước băng khối và ung hạp, đến lúc đó mang theo lệnh bài Lĩnh Nam ty, tới kinh giao băng giáo lấy quả."
Vương công công và Trần Hạo đưa mắt nhìn nhau, hai mắt chợt sáng rực.
"Tuân mệnh..."
"Hữu tướng muốn làm loạn, cứ để hắn làm loạn."
Ánh mắt lão thái giám lướt qua Trần Hạo.
"Ta muốn xem thử, hắn có dám nói Thượng Cung Giám chúng ta liên thủ cùng Tư Lễ Giám, tự xử lý việc nhà mình, thì cản trở gì đến ngoại đình của hắn."
Lão bước tới trước mặt Trần Hạo, ngón tay khô khốc gầy guộc khẽ đặt lên vai hắn.
"Tiểu tử ngươi, quả là một kẻ thông tuệ."
"Nhớ kỹ, số lệ chi này dâng lên, công lao là của Lĩnh Nam ty, cũng là của Thượng Cung Giám."
Nhưng nửa câu sau lão lại không nói ra.
Nếu như làm hỏng, đó dĩ nhiên là trách nhiệm của kẻ vận chuyển.
Nào có liên quan gì đến nội đình nữa.
Trần Hạo chỉ thấy bả vai trĩu nặng, vội vã ưỡn thẳng lưng, lớn tiếng đáp:
"Nô tài tuân mệnh!"
Khi rời khỏi Tĩnh Tư viện, trời đã chạng vạng tối.
Khuôn mặt mập mạp của Vương công công đỏ bừng hưng phấn, lão không ngừng vỗ vào cánh tay Trần Hạo:
"Khá lắm tiểu tử! Đã bao nhiêu năm rồi lão tổ tông mới đích thân ra quyết định, ngươi thật có phúc khí!"
Trần Hạo lại không nói gì.
Kể từ khoảnh khắc lão tổ tông đưa ra quyết định, cuộc đọ sức xoay quanh những quả lệ chi này......đã không còn là chuyện tranh công đơn giản nữa, mà là cuộc giác lực giữa nội giám và ngoại đình.
......
Cách kinh đô ba trăm dặm.
Nước sông vẩn đục bị mưa bão khuấy tung thành màu bùn đất.
Cuồng phong cuốn theo những hạt mưa to cỡ hạt đậu, đập mạnh vào cánh buồm, phát ra những tiếng "lốp bốp" giòn giã.
Lý Hữu Đức đứng trên mũi thuyền chao đảo, một tay giữ chặt chiếc sa mạo bị gió tạt lệch, tay kia bám chặt lấy mạn thuyền.
Hắn nhìn đám cố công đang ngâm mình trong làn nước ngập ngang hông, ra sức kéo từng chiếc hòm gỗ quấn đầy rong rêu lên bờ.
"Cẩn thận! Tất cả cẩn thận một chút cho ta!"
"Song tằng ông trong hòm mà vỡ, lệ chi sẽ nát bét hết!"
Những chiếc song tằng ông kia là do hồ thương Lĩnh Nam đặc chế, lớp giữa được chèn đầy băng tra và đồng du bố chống ẩm.
Hai trăm chùm lệ chi được chia ra, cất gọn vào năm mươi chiếc hòm gỗ.
Mỗi vò đều được bọc giấy mềm cẩn thận, chính tay hắn cùng đám cố công đã thức thâu đêm để phân loại.
Vì chuyến công sai này.
Bọn họ đã ba ngày ba đêm không chợp mắt, đi suốt từ Mai Châu qua Phúc Châu, vượt Tương Giang, rồi đến Tương Dương. Lại mời thêm lão thuyền công thạo nghề, tính toán chuẩn xác con nước thủy triều mới dám lên đường.
Nào ngờ, vừa mới thấy chút hy vọng tới được kinh đô, lại đụng ngay cái thời tiết quỷ quái này.
"Đại nhân! Mau nhìn lên bờ kìa!"
Một tên cố công đột nhiên chỉ tay về phía cánh rừng rậm ven bờ, giọng run lẩy bẩy.
Lý Hữu Đức nheo mắt nhìn sang.
Chỉ thấy xuyên qua màn mưa xối xả, mười mấy bóng đen lao ra, tay lăm lăm phác đao.
Chúng nhắm thẳng về phía những chiếc hòm gỗ vừa được khiêng lên bờ mà nhào tới!
Đáng sợ hơn là, từ phía thượng nguồn bỗng truyền đến những tiếng nổ ầm ầm vang dội.
Sườn đất vàng ven bờ bị mưa bão xối xả, đang cuốn theo dòng nê thạch lưu cuồn cuộn đổ ập xuống.
Mắt thấy sắp sửa nuốt chửng luôn bãi đất trống đang tạm chất hòm gỗ kia.
Thiên thời, địa lợi, nhân hòa.
Lúc này, cả ba yếu tố ấy đều chẳng chiếm được cái nào.
"Là bọn kiếp đạo!"
"Mục tiêu của chúng là lệ chi!"
......
Có người đã bắt đầu khóc thét lên, nhưng đám cố công này trong tay chỉ có biển đảm mộc côn.
Đứng trước những lưỡi đao sắc lẹm kia, căn bản không chịu nổi một đòn.
Lý Hữu Đức cuống cuồng đến mức toàn thân run rẩy.
Hắn vốn là một văn nhược thư sinh trói gà không chặt.
Lúc này lại chỉ đành lao tới, định lấy thân mình che chắn cho chiếc hòm gỗ gần nhất.
Hữu tướng vốn đã sớm sai người bày vài xe lệ chi thối ở kinh giao, tung tin ra ngoài rằng cống phẩm đã tới.
Mục đích là để dụ chính địch ra tay, mượn trò hồn thủy mạc ngư, nhằm giúp số lệ chi thật thừa cơ hỗn loạn tuồn vào trong thành.
Nhưng hắn ngàn vạn lần không ngờ tới, đối phương lại ra tay tàn độc đến vậy.
Dường như bọn chúng đã sớm nắm rõ thời gian lô lệ chi thật được đưa tới,
Nên mới mượn ngay dòng nê thạch lưu này để trực tiếp hạ thủ!
"Ngăn bọn chúng lại! Kẻ nào dám động vào lệ chi, ta sẽ báo quan bắt hết các ngươi!"
"Các ngươi có biết đây là đồ của ai không? Đây là cống phẩm đích thân thánh hoàng đương kim chỉ đích danh muốn có!"
Tiếng gào thét của Lý Hữu Đức chẳng mảy may có chút sức uy hiếp nào.
Một tên hắc y nhân đã vung đao chém phăng ổ khóa hòm gỗ.
Gỗ vụn bay tứ tung, vài quả lệ chi đỏ tươi lăn lóc ra ngoài, chớp mắt đã bị nước bùn nhuộm thành màu nâu đất.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Từ góc chéo bỗng xé gió lao ra vài đạo hôi ảnh!
Bọn họ di chuyển còn nhanh hơn cả hắc y nhân, thanh sắc đao phong trong tay lóe lên hàn quang lạnh lẽo.
Chỉ nghe vài tiếng "phập phập" trầm đục vang lên.
Ba tên hắc y nhân xông lên đầu tiên đã ôm cổ ngã gục xuống vũng bùn.
Máu tươi hòa cùng nước mưa chảy tuôn xuống sông, nhuộm đỏ cả một khoảng sóng đục ngầu.
Đám hắc y nhân còn lại giật nảy mình, chưa kịp phản ứng thì đã bị mấy đạo hôi ảnh kia quấn lấy.
Thân pháp của mấy đạo hôi ảnh này nhanh như quỷ mị, di chuyển thoăn thoắt giữa bãi bùn lầy.Mỗi nhát đoản đao vung lên hạ xuống đều đâm chuẩn xác vào khớp xương kẻ địch.
Chỉ trong chớp mắt, mười mấy tên hắc y nhân đã bị giải quyết gọn gàng.
Lý Hữu Đức trợn mắt há hốc mồm, chiếc quan mạo trong tay rơi "bộp" xuống vũng bùn.
Tên hôi ảnh nhân cầm đầu tháo mặt nạ, để lộ khuôn mặt đao ba kiểm, nước mưa men theo chiếc cằm góc cạnh của gã nhỏ giọt xuống.
Gã bước tới trước mặt Lý Hữu Đức, từ trên cao nhìn xuống vị tiểu lại toàn thân ướt sũng này.
"Lý đại sứ, bọn ta đến để giúp ngươi."
"Các... các ngươi là ai?"
Giọng Lý Hữu Đức vẫn còn run rẩy.
"Ngươi không cần biết."
......
