Logo
Chương 80: Thính Vũ Hiên chủ xếp hạng chín Địa Bảng (Hôm nay vạn chữ cầu đặt mua)

“Ngài là người cũ trong hậu cung, hiểu rõ quy củ nơi này nhất.”

“Lĩnh Nam ty tuy nhỏ bé không đáng chú ý, nhưng cũng là một viên gạch trong hệ thống nội giám.”

“Thánh hoàng hoa đản sắp tới, nội giám và ngoại đình vốn đã giương cung bạt kiếm, hài nhi lại đang chuẩn bị cống phẩm dâng lên thánh hoàng.”

“Nếu như lúc này xảy ra án mạng, nhất định sẽ lại dấy lên sóng gió.”

......

Viên gạch xanh dưới chân Triệu công công lại vỡ vụn thêm.

Trần Hạo dường như không hề hay biết, tiếp tục nói.

“Hơn nữa, hoàng hậu nương nương tháng trước từng triệu kiến hài nhi. Nếu ta đột ngột mất mạng, phía hoàng hậu tất nhiên sẽ tra hỏi.”

“Nếu thật sự truy cứu tới cùng, e là phía tả tướng đại nhân cũng khó lòng ăn nói.”

“Ngươi đang uy hiếp ta? Ngươi biết ta là người của tả tướng sao.”

Trong mắt hắn lóe lên tia lạnh lẽo.

Trần Hạo vội vàng quỳ xuống.

“Hài nhi không dám......”

“Hài nhi chỉ biết can cha vẫn luôn thu thập nhược điểm của hữu tướng.”

“Hài nhi thân ở Thượng Cung Giám, lại mang tu vi, sau này bất luận là để mắt tới việc mua sắm của Thượng Cung Giám, hay dò xét động tĩnh hữu tướng phủ, chung quy vẫn có thể phân ưu cùng lão nhân gia ngài.”

“Giữ lại mạng hài nhi, tính ra vẫn có lợi hơn là giết chết.”

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng giây lát, chỉ có ánh nến thỉnh thoảng nổ lách tách.

Triệu công công bỗng bật cười, tiếng cười kia chẳng rõ hỉ nộ.

“Khá cho hai chữ ‘có lợi’. Tiểu tử ngươi tuổi còn trẻ, vậy mà lại nhìn thấu đáo hơn cả những lão già sống hơn nửa đời người.”

Hắn bước tới trước án kỷ, cầm chiếc bút tẩy vừa bị chưởng phong chấn ra vết nứt mảnh trên bàn Trần Hạo lên.

“Vật này là đồ quan diêu tiền triều, vỡ đi thì thật đáng tiếc.”

“Cũng giống như bộ xương này của ngươi, đánh gãy rồi cũng uổng phí.”

Hắn nói đầy ẩn ý.

“Mặt mũi hoàng hậu, tạp gia đương nhiên phải nể. Phía tả tướng quả thực cũng cần dùng đến kẻ lanh lợi như ngươi.”

Trần Hạo dập đầu:

“Đa tạ can cha thương xót.”

“Đứng lên đi.”

Triệu công công vuốt lại ống tay áo, ngữ khí đã dịu đi nhiều.

“Chuyện Lý Hữu Đức ngươi không cần quản nữa, chỉ cần trông chừng thật kỹ lô lệ chi kia cho tạp gia là được.”

“Vâng, hài nhi đã rõ.”

Triệu công công bước ra đến cửa, lại ngoảnh đầu nhìn chiếc bút tẩy nứt nẻ trên án kỷ.

“Chức chưởng ty này ngươi làm không tệ, sổ sách Lĩnh Nam ty ghi chép rõ ràng, công phu cũng chẳng hề bỏ bê — cứ làm cho tốt, sau này không thiếu lợi lộc cho ngươi đâu.”

Tiếng bước chân dần khuất dưới hành lang.

Trần Hạo vẫn quỳ rạp trên mặt đất, mãi đến khi nghe thấy tiếng canh phu gõ nhịp canh tư ở đằng xa, mới bỗng chốc ngã bệt xuống.

Vạt áo sau lưng sớm đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Những lời vừa rồi, mỗi chữ thốt ra đều như giẫm trên lưỡi đao.

Hắn cược rằng Triệu công công tiếc mạng, sẽ không trực tiếp ra tay.

Cược rằng mặt mũi hoàng hậu có tác dụng, cược rằng tả tướng vẫn cần hắn làm quân cờ.

May thay, hắn đã cược thắng.

Ánh nến chập chờn soi bóng khuôn mặt nhợt nhạt của Trần Hạo, hắn nhìn đăm đăm chiếc bút tẩy đầy vết rạn nứt trên bàn.

Bỗng nhiên ôm ngực ho khan kịch liệt.

Thực lực Triệu công công vượt xa những đối thủ hắn từng gặp trước đây.

Sự trấn định gượng ép ban nãy đã tiêu tan, lúc này chỉ còn lại nỗi bàng hoàng sau kiếp nạn.

Hắn vịn vào án kỷ đứng dậy, chạm tay vào thanh hàn giao tử mẫu kiếm đã giấu kỹ.Thân kiếm lạnh lẽo áp sát vào lòng bàn tay mới khiến trái tim đang đập loạn nhịp thoáng bình tĩnh lại đôi chút.

"Quả nhiên vẫn cần phải có thực lực..."

Trần Hạo khẽ lẩm bẩm, đáy mắt lóe lên một tia sáng phức tạp.

Vừa rồi nếu Triệu công công thật sự muốn lấy mạng hắn.

Thì cho dù hắn có dùng tử mẫu kiếm để đánh lén cũng hoàn toàn vô dụng.

......

Khoảng thời gian này.

Bởi vì đại lễ thất tuần hoa đản của thánh hoàng sắp đến gần.

Kinh đô phong vân hội tụ.

Ống khói ngự thiện phòng từ giờ Dần đã bắt đầu nhả khói đặc.

Cột khói kia ban đầu có màu xanh xám, sặc sụa mùi than củi, đến giờ Ngọ liền chuyển sang màu trắng xóa.

Lẫn trong đó là hương vị tươi ngon của yến sào và vi cá, bay thẳng lên trời cao ba dặm, hun cho ngói lưu ly trên kim loan điện cũng trở nên bóng nhẫy.

Phụ trách đứng bếp là Vương đại trù, hắn để trần hai cánh tay, rưới thìa nước sốt bào ngư cuối cùng lên món điêu khắc "vạn lý giang sơn".

Miệng lẩm bẩm:

"Thánh hoàng mà nếm ra được độ lửa này, ta nhất định sẽ được thăng làm quản sự!"

Ánh nến bên trong thượng y cục còn cháy dai dẳng hơn cả khói bếp ngự thiện phòng.

Lão tú nương nhìn tiểu đồ đệ thở dài, đường kim mũi chỉ trong tay đan cài chằng chịt như mạng nhện.

"Hoa văn 'hải nhai' này phải trộn thêm Nam Hải trân châu phấn vào để thêu. Thánh hoàng đã dặn nhìn núi phải ra núi, nhìn biển phải ra biển, chỉ cần sai lệch một ly là phải đến hoán y cục giặt giẻ lau đấy."

Tiểu đồ đệ xoa xoa cổ tay tê rần, nhìn đống vải vụn chất cao như núi trên bàn.

Nàng bỗng cảm thấy thập nhị chương văn kia không phải được thêu trên gấm vóc, mà là đang thêu lên chính máu thịt của các nàng.

Còn sự náo nhiệt trước các quán trà trong kinh đô lại càng nồng đậm hơn cả hương trầm của tiệm tơ lụa.

Một gã đoản đả hán tử đập mạnh chiếc bát sứ thô xuống bàn.

"Các vị đã nghe nói gì chưa? Lần này đại lễ thất tuần hoa đản, thánh hoàng sẽ đại xá thiên hạ, ngay cả đám sơn tặc cướp quan ngân từ mười năm trước cũng được thả ra đấy!"

Một gã phương cân thư sinh lắc lư cái đầu:

"Thế thì nhằm nhò gì? Tây Vực chư quốc cống nạp dạ minh châu, nghe nói ban đêm có thể chiếu sáng cả ngự hoa viên rực rỡ như ban ngày kia kìa!"

Thuyết thư tiên sinh gõ "chát" một tiếng tỉnh mộc xuống bàn, nước bọt văng tung tóe:

"Chư vị có biết không! Nghe nói Phù Tang Thiên Hoàng đã đích thân đưa tới hai thuyền anh hoa, muốn trồng trong ngự hoa viên để tạo ra cảnh trí 'vạn quốc lai triều' đấy!"

Nhất thời tiếng nghị luận xôn xao, khắp kinh đô bàn tán vô cùng sôi nổi.

......

Cùng lúc đó, bên trong trực phòng của Lĩnh Nam ty.

Dưới ánh mặt trời chiếu rọi.

Kháp ti pháp lang phong hỏa tu di tọa tỏa ra thứ ánh sáng đỏ rực như máu.

Trần Hạo đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tiếng giáp sắt va chạm của cấm quân tuần tra vang lên dày đặc hơn ngày thường hai phần.

Số lượng mỗi đội cũng tăng từ năm người lên bảy người, ngay cả bội đao bên hông cũng được đổi thành đao mới mài sắc lẹm.

Đầu ngón tay hắn vô thức gõ nhẹ lên án kỷ.

Nghe nói dạo gần đây lâu chủ "Thính Vũ hiên" trên giang hồ đang tá túc tại "Nghênh Khách lâu".

Người này mặc trường bào màu nguyệt bạch, bên hông đeo một thanh vô sao cổ kiếm, lúc ghi danh vào sổ chỉ viết vỏn vẹn bốn chữ "Thính Vũ hiên chủ".

Vào canh ba, bộ khoái Lục Phiến Môn đi tuần đêm theo lệ thường.

Bị hắn lấy lý do "kiếm không gặp ưng khuyển triều đình" chặn ngay ngoài cửa, hai bên liền xảy ra cãi vã.

Vị Thính Vũ hiên chủ này chỉ dùng đầu ngón tay búng ra một luồng kiếm kình đã chấn nát yêu bài của Lục Phiến Môn, buông lại một câu:

"Hoàng quyền bất cập giang hồ tam xích kiếm", rồi thản nhiên tắt đèn đi ngủ.

Tin tức truyền về Lục Phiến Môn, nghe nói tổng bộ đầu Quách cự hiệp đã tức giận đến mức bóp nát cả chén trà:

"Thính Vũ hiên chủ xếp hạng chín trên địa bảng, quả nhiên cuồng ngạo."

Mà trên phố phường, các thuyết thư tiên sinh sớm đã đem sự tích của vị Thính Vũ hiên chủ này biên soạn thành thoại bản.

Ca ngợi hắn "nhất kiếm quang hàn thập cửu châu, đơn kỵ cảm xông đế vương đô"....khiến các trà khách vỗ bàn tán thưởng.

Lại có gã hán tử mặc áo đoản đả đang văng cả nước bọt, ra sức khoác lác:

"Nghe nói thánh hoàng muốn triệu hắn vào cung hiến nghệ, ban vàng phong tước đấy!"

......

Trong trực phòng của Lĩnh Nam ty, Trần Hạo dùng đầu ngón tay mân mê một viên Nam Hải trân châu, ánh ngọc lấp lánh phản chiếu vẻ trầm uất nơi đáy mắt hắn.

Thọ phan ngoài cửa sổ bị gió thổi tung, để lộ ra ánh sáng lạnh lẽo hắt lên từ giáp trụ của đội cấm quân tuần tra phía sau.

Tiểu Thạch Đầu bám vào song cửa sổ, vừa ra sức lau dọn bệ cửa, vừa líu lo báo cáo với Trần Hạo:

"Nghĩa phụ, nghe nói sáng nay vị Thính Vũ hiên chủ kia gọi một bát dương xuân diện, lại dùng kiếm sao để gắp ăn. Đám bộ khoái Lục Phiến Môn đang chằm chằm theo dõi ở quán trà đối diện đấy."

"Thế nhưng chẳng có lấy một kẻ nào dám chủ động tiến lên."

Lời này buông xuống chưa đầy nửa ngày.

Đã có tin tức truyền ra, Thính Vũ hiên chủ đang đấu kiếm với người ta tại Túy Tiên Lâu.

Nghe nói đối phương là cung phụng của hữu tướng phủ.

Kẻ đó sử dụng một thanh huyền thiết thanh long đao nặng một trăm bảy mươi cân, vậy mà lại bị hiên chủ dùng vô sao cổ kiếm chém đứt đôi thân đao.

Kiếm phong quét qua, chén rượu đầy bàn vẫn đứng vững tại chỗ, chỉ có rượu trong ly là bị chấn động đến mức chẳng còn lấy một giọt.

"Đứng thứ chín địa bảng, quả nhiên danh bất hư truyền..."

Trần Hạo cất chiếc hải liễu mộc chỉ hoàn vào lại cẩm hạp.

Tiếng nắp hộp đóng lại vang lên khe khẽ, tựa như đang đè nén những đợt sóng to gió lớn trong lòng hắn.

Hắn biết cao thủ giang hồ cỡ này tuyệt đối không vô duyên vô cớ xuất hiện ở kinh đô.

Đặc biệt là vào ngay trước thềm tiệc thọ của thánh hoàng, e rằng tất có mưu đồ.

Cái gọi là "hoàng quyền bất cập giang hồ tam xích kiếm", chẳng qua cũng chỉ là một câu cuồng ngôn mà thôi.

Mỗi tấc đất ở kinh đô này đều thấm đẫm máu tươi của hoàng quyền, đâu thể dung túng cho người giang hồ làm càn?

Kẻ dám nói hoàng quyền không bằng ba thước kiếm giang hồ, chẳng qua là vì chưa từng thấy qua bộ dạng của hoàng quyền khi nhuốm máu.

Điều càng khiến hắn kinh hãi hơn chính là tin tức nhận được vào sáng nay.

Nghe nói tối qua tả tướng phủ có một vị "quý khách" ghé thăm, trên rèm xe ngựa còn thêu mặc trúc văn của Thính Vũ hiên.

"Là tả tướng mời hắn tới, hay tự hắn tìm đến tận cửa?"

Đầu ngón tay Trần Hạo gõ nhẹ lên án kỷ, nhịp điệu dần dần trùng khớp với bước chân tuần tra của cấm quân.

Hắn bỗng nhiên nhớ tới ánh mắt của Triệu công công trước lúc rời đi.

Sự toan tính ẩn chứa trong đó, e rằng còn sắc bén hơn cả lưỡi kiếm của đám người giang hồ này.

Thế nhưng những chuyện này tạm thời đều không liên quan gì đến Trần Hạo.

Hắn thu lại luồng khí tức cuối cùng của Đồng Tử công, đầu ngón tay ấn nhẹ lên tiểu phúc.

Thanh kim sắc khí lưu của Đồng Tử công liền ngoan ngoãn chìm vào đan điền, lưu lại từng trận ấm áp.

"Cũng không biết Lâm thông phán ở Lĩnh Nam đã tìm được tin tức gì về Thiên Cương công chưa."

Trần Hạo thở ra một ngụm khí tức thanh kim sắc, cảm giác trì trệ khi vận chuyển chân khí trong cơ thể hoàn toàn tiêu tán.

Sau khi đột phá tam lưu trung kỳ.

Luồng chân khí cuồn cuộn này vận chuyển lại trơn tru hơn trước gấp mấy lần.

Môn Đồng Tử công này tuy khá thần kỳ, lại vô cùng phù hợp với thiên yêm chi thể của hắn.

Nhưng nói cho cùng thì cũng chỉ là một môn công pháp tinh phẩm mà thôi.

Chỉ khi kết hợp với Thiên Cương công, cộng thêm pháp môn tổng cương để trở thành "Thiên Cương Đồng Tử Công", thì mới có thể thăng cấp lên linh phẩm phẩm giai.

Từ đó phát huy hoàn toàn sức mạnh của thiên yêm chi thể này.

Thế nhưng dạo gần đây, cho dù đã tung ra rất nhiều tin đồn.

Vẫn chẳng có ai lấy ra được Thiên Cương công.

Nếu thật sự không được, đợi đến khi đạt tới tam lưu hậu kỳ, Đồng Tử công đại thành.

Thì phải bắt đầu từng bước chuyển đổi công pháp.

Không thể cứ cố chấp bám riết lấy một con đường được.

......

(Lời tác giả: Chưởng sự của Thượng Cung Giám là Vương công công chứ không phải Lưu công công, do sơ suất nên viết nhầm, ta đã sửa lại rồi.)