Logo
Chương 83: Thanh phong làm mồi nhử, ai đang khơi mào chiến hỏa Chu - Nhung (Chương lớn tám ngàn chữ, cầu đặt mua) (1)

"Ngươi câm miệng cho ta!"

Vương công công tức giận toàn thân run lẩy bẩy, tua rua trên phất trần xoắn cả vào nhau.

"Đây là kinh đô! Không phải chốn biên quan để các ngươi làm càn!"

Lúc này lão mới hiểu ra tại sao Lễ bộ không chịu tiếp đón đám man tử này, mà lại đẩy cho Thượng Cung Giám ra mặt.

Hóa ra đám man tử này căn bản không hề có chút thành ý quy thuận nào.

Rõ ràng là kẻ bại trận đến đây cầu hòa, vậy mà vẫn dám ngông cuồng như thế.

Rõ ràng là rắp tâm bất lương.

Bọn chúng rành rành là đến để khiêu khích.

Trong lòng, Vương công công đã sớm lôi cả Lễ bộ từ trên xuống dưới, từ Thượng thư đến Thị lang, từ Thị lang đến thuộc viên ra mà chửi thầm một lượt.

Cốt Đô Hầu nghiêng đầu liếc xéo lão, đôi mắt xanh biếc tràn ngập vẻ giễu cợt.

"Sao nào? Làm được mà nói không được à?"

"Nam nhân Đại Chu các ngươi nếu có gan thì đã chẳng để nữ nhân phải đứng ra đỡ đao. Ồ đúng rồi, còn có cả lũ yêm nhân các ngươi nữa."

"Ngay cả nam nhân cũng làm không xong, giữ lại mạng sống cũng chỉ tốn cơm tốn gạo!"

"Phụt!"

Lưu công công phun mạnh ngụm trà trong miệng ra, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, lồng ngực phập phồng kịch liệt.

Hồi lâu vẫn không thốt nên lời.

Đám tùy tùng Cự Nhung càng cười rống lên đắc ý, có kẻ còn cố tình nhại lại cái giọng the thé của thái giám.

"Tạp gia là phế vật... Tạp gia không có trứng..."

"Hầu gia nếu có ý sỉ nhục Đại Chu ta, khơi mào chiến sự hai nước thì cứ việc nói thẳng, hà tất phải dùng dăm ba cái thủ đoạn hạ lưu này?"

"Chiến sự?"

Cốt Đô Hầu cười khẩy một tiếng, chộp lấy vò rượu trên bàn dốc thẳng vào miệng.

Dòng rượu men theo bộ râu quai nón chảy ròng ròng, thấm ướt cả tấm áo choàng da thú.

"Chỉ bằng lũ phế vật đến đao còn cầm không vững như các ngươi sao? Lần trước tại Nhạn Môn quan, nếu không phải các ngươi giở trò âm mưu quỷ kế, dũng sĩ tộc ta làm sao có thể tổn thất?"

"Ngươi ngậm máu phun người!"

"Năm xưa rõ ràng là các ngươi xé bỏ minh ước trước, cướp bóc bách tính vùng biên cương của chúng ta!"

"Cướp bóc? Đó là lấy lại những thứ vốn thuộc về chúng ta!"

Cốt Đô Hầu đứng bật dậy, vóc dáng cao lớn sừng sững gần như chạm tới cả xà nhà.

"Đại Chu các ngươi chiếm đồng cỏ của chúng ta, cướp trâu dê của chúng ta, bây giờ còn muốn chúng ta phải cúi đầu xưng thần..."

Bầu không khí trong chính sảnh thoáng chốc trở nên căng thẳng, giương cung bạt kiếm.

Trần Hạo đứng ở một bên, cũng nhận ra bầu không khí trong sảnh có chiều hướng bất thường.

Trong nháy mắt, hắn đã nhìn thấu được vấn đề mấu chốt ở đây.

Lễ bộ vốn thuộc quyền quản lý của hữu tướng, vậy mà lúc này bên phía Lễ bộ lại chẳng thấy lấy một bóng người.

Chẳng lẽ hữu tướng đang mượn cơ hội này để trả thù chuyện nội đình nẫng tay trên giành công dạo trước?

Ánh mắt hắn lướt qua Cốt Đô Hầu cùng đám tùy tùng phía sau.

Chợt chú ý tới gã râu quai nón vừa nãy vẽ bản đồ bố phòng trên xe ngựa.

Lúc này, gã đang lặng lẽ lùi dần về phía cửa, tay lăm lăm đặt trên đốc đao ngưu vĩ bên hông.

"Sao nào? Không dám động thủ à?"

Cốt Đô Hầu tiến lên một bước đầy khiêu khích, chóp mũi gần như chạm hẳn vào trán Vương công công.

"Hay phải nói là, cái thứ yêm nhân nhà ngươi ngay cả lá gan rút đao cũng chẳng có?"

Về phần Vương công công, lão cũng đã sớm phản ứng lại, dù sao lão cũng là kẻ lăn lộn sa trường đã lâu."Hầu gia nói phải, tạp gia quả thực không dám động thủ. Dù sao thánh hoàng đã có chỉ, phải tiếp đãi quý khách cho tử tế."

Cốt Đô Hầu hơi sửng sốt, hiển nhiên không ngờ lão lại đột nhiên nhún nhường như vậy.

Điều này quả thực khiến hắn nhất thời không kịp phản ứng.

"Coi như ngươi biết điều! Nam nhân Đại Chu các ngươi, đáng ra nên thức thời như ngươi vậy."

"Chỉ tiếc, thứ phế vật đã bị hoạn, có biết điều đến đâu cũng chẳng làm nên trò trống gì."

"Ha ha ha!"

Cốt Đô Hầu vừa dứt lời, đám tùy tùng Cự Nhung bên cạnh thi nhau vỗ bàn cười phá lên.

Có kẻ thậm chí còn rút loan đao, dùng sống đao gõ xuống mặt đất, phát ra những tiếng "cộc cộc".

Giống như đang trợ uy cho Cốt Đô Hầu.

Mặt Vương công công đỏ nghét như gan heo, đôi môi run rẩy, nhưng nửa chữ cũng không thốt nên lời.

Đám tiểu thái giám phía sau lão ai nấy đều tức giận nắm chặt song quyền, nhưng e ngại thân phận của Cốt Đô Hầu nên không dám phát tác.

Đúng lúc này.

Một giọng nói trong trẻo nhưng mang theo hàn ý thấu xương bỗng vang lên từ một góc chính sảnh.

"Một lũ man di ăn lông ở lỗ, cũng dám đến địa giới kinh đô của ta giở thói càn rỡ?"

......

Tiếng cười bỗng bặt đi.

"Ai?"

Lúc này, không chỉ phía Cốt Đô Hầu, mà ngay cả đám người nội cung giám cũng không ngờ tới.

Ngay cả Trần Hạo cũng nhíu mày, đưa mắt nhìn về một góc trên xà nhà.

Trên thanh xà lớn kia, chẳng biết từ lúc nào đã có một thanh sam thiếu niên ngồi đó.

Một tay hắn thong thả vuốt ve chiếc chiết phiến, tay kia cầm một thanh trường kiếm màu xanh biếc, phảng phất như xuất hiện từ hư không.

Cốt Đô Hầu quay phắt đầu lại, trong mắt lóe lên một tia hung quang.

"Ngươi là cái thá gì?"

Thiếu niên chậm rãi đứng dậy, nhảy từ trên xà nhà xuống, "xoạt" một tiếng xòe tung chiết phiến, để lộ bốn chữ cuồng thảo "Kiếm Đảm Cầm Tâm" trên mặt quạt.

"Ta là cái thá gì ư? Tiểu gia ta dù có không ra gì, thì vẫn mạnh hơn lũ súc sinh ngay cả tiếng người cũng không biết nói như các ngươi."

Giọng điệu của hắn bình thản, nhưng mỗi chữ thốt ra đều sắc bén như đao.

"Thật sự tưởng rằng mang theo vài chục mạng người, giấu giếm chút lưu huỳnh tiêu thạch, cùng với minh đao ám tiễn, là có thể lật trời ngay dưới mí mắt Đại Chu ta sao?"

Sắc mặt Cốt Đô Hầu chợt biến đổi.

"Ngươi ăn nói xằng bậy gì đó!"

"Ta nói bậy?"

Thiếu niên xùy cười một tiếng, dùng chiết phiến chỉ về hướng cỗ xe ngựa cuối cùng.

"Mùi tiêu thạch và lưu huỳnh trong vách ngăn của thùng xe kia, cách xa ba dặm cũng có thể ngửi thấy, thật sự coi người của Lục Phiến Môn là lũ mù hết sao?"

Đám tùy tùng Cự Nhung lập tức rút đao, ánh đao dưới ánh nến đan vào nhau thành một tấm lưới lạnh lẽo âm sâm.

Thiếu niên lại coi như không thấy, chuyển hướng câu chuyện.

Ánh mắt hắn dừng trên người đám Vương công công và Trần Hạo, ý giễu cợt trong đáy mắt càng thêm đậm.