Mục đích hắn làm mọi chuyện chưa bao giờ là để những kẻ này công nhận, mà là để sống sót, sống lâu hơn tất cả bọn họ, và sống rực rỡ hơn bọn họ.
Có điều, cái biệt hiệu "Trung Nghĩa công công" kia lại khiến đầu ngón tay hắn khẽ khựng lại.
Trong lòng bất giác dâng lên một tia vui sướng.
"Trung Nghĩa công công..."
"Cái danh này hay đấy!"
Có hai chữ "trung nghĩa" này, sau này đứng trên triều đường tự khắc sẽ chiếm được đại nghĩa danh phận.
......
Đoàn người lại tiếp tục đi thêm một lúc.
"Sắp đến Vĩnh Định môn rồi!"
Vương công công ngồi bên ngoài cất tiếng gọi lớn.
Khi xe ngựa tới Vĩnh Định môn, vầng thái dương mới vừa ló rạng, treo nghiêng nghiêng nơi góc thành lâu.
Binh lính thủ thành giáp trụ sáng ngời, mũi mâu lóe lên hàn quang lạnh lẽo dưới ánh nắng ban mai.
Binh lực phòng thủ nhiều hơn ngày thường hai phần, cứ cách mười bước lại có một người tay vịn chuôi đao đứng sừng sững.
Chỉ là đoàn người từ sáng đợi đến trưa, rồi lại từ trưa đợi đến tận tối mịt.
Mặt trời từ phía đông leo lên đỉnh đầu rồi lại ngả về mái hiên phía tây, dần dần chìm khuất sau bức tường cung điện xa xa.
Khuôn mặt mập mạp của Vương công công bị phơi nắng đến đỏ lựng, lão không ngừng phe phẩy chiếc quạt xếp.
"Tên Cốt Đô Hầu này mà còn không tới, bụng của ta chắc xẹp lép mất, biết thế đã mang theo hai lồng bánh bao thịt rồi."
Trần Hạo đưa mắt nhìn ra quan đạo ngoài cổng thành.
Bụi đất nơi đó không ngừng bị các thương đội qua lại cuốn lên rồi lại lắng xuống, nhưng tuyệt nhiên vẫn không thấy bóng dáng đội ngũ Bắc Cương đâu.
Mãi cho đến khi màn đêm bao trùm lên cây cầu đá bắc qua hộ thành hà.
Trời đã tối đen như mực.
Một tràng vó ngựa dồn dập, khác hẳn bình thường mới từ đằng xa vọng tới.
Trần Hạo ngẩng đầu nhìn ra quan đạo, chỉ thấy bụi đất tung bay mù mịt, tiếng vó ngựa văng vẳng truyền đến.
Ban đầu âm thanh còn rất nhỏ, nhưng chẳng mấy chốc, tiếng vó ngựa đã cuồn cuộn lao tới như sấm rền, xen lẫn những tiếng hô hoán thô ráp, hoàn toàn trái ngược với nhạc lễ Đại Chu.
Không lâu sau.
Một đội kỵ sĩ Đại Chu hộ tống mười cỗ xe ngựa phi nước đại lao tới.
Kẻ đi đầu có thân hình cao lớn dị thường, cao hơn nam tử Đại Chu bình thường cả một cái đầu, trên người khoác áo choàng da thú màu đen.
Bên hông gã đeo một thanh loan đao răng sói, bộ râu quai nón rậm rạp tung bay trong gió đêm.
Đó chính là sứ giả Cự Nhung đến từ Bắc Cương — Cốt Đô Hầu.
Theo sát phía sau hắn là mấy chục tên tùy tùng, kẻ nào kẻ nấy vạm vỡ như tháp sắt, khoác da thú trên người, dáng vẻ hung hãn như lang như hổ.
Những đôi ủng da thú nện xuống phiến đá xanh, phát ra tiếng động trầm đục.
Tiễn răng sói cắm trong bao tên bên hông lóe lên u quang lạnh lẽo.
Thu hút sự chú ý nhất vẫn là mười cỗ xe ngựa do đám tùy tùng này áp tải.
Thùng xe được đóng bằng những tấm gỗ dày dặn, phủ bạt dầu kín mít, ở bốn góc lại có bốn tên tùy tùng cầm đao đứng gác, ánh mắt đầy cảnh giác quét nhìn xung quanh.
"Cuối cùng cũng tới."
Vương công công bật người đứng dậy, suýt chút nữa làm lật cả chiếc ghế uống trà.
"Ta là Vương Thành của Thượng Cung Giám, phụng chỉ ý của thánh hoàng, đến đây nghênh đón Cốt Đô Hầu."
Cốt Đô Hầu ghìm chặt dây cương, từ trên cao bễ nghễ nhìn xuống lão.
Tròng mắt màu xanh lam lóe lên hàn quang trong bóng tối, gã nói tiếng Hán với khẩu âm nặng nề.
"Quan Đại Chu sao?"
"Cống phẩm trân quý, cần chúng ta túc trực trông coi, không thể đưa vào Thượng Cung Giám của các ngươi được."
Hắn vung tay chỉ về phía tây thành.
"Chúng ta đã sớm chuẩn bị xong dịch quán, cất giữ ở nơi đó là được."
Nụ cười trên mặt Vương công công bỗng cứng đờ.
"Chuyện này... không hợp quy củ đâu."
"Quy củ?"
Cốt Đô Hầu cười lạnh một tiếng, vạt áo choàng da thú quét qua chiếc chuông đồng treo trên yên ngựa.
"Quy củ của Cự Nhung là cống phẩm hễ chạm phải địa khí thì sẽ mất linh. Thánh hoàng muốn thấy thành ý, muốn xem cống phẩm, thì phải làm theo quy củ của chúng ta."Nụ cười trên mặt Vương công công cứng đờ, lão nhìn Cốt Đô Hầu, rồi lại nhìn Trần Hạo, mồ hôi hột thi nhau lăn dài dọc theo hai bên thái dương.
"Chuyện này..."
Nhất thời, hai bên rơi vào thế giằng co không ai nhường ai.
Đúng lúc này, từ trong đội kỵ binh hộ tống, một thanh niên tay cầm trường thương bước ra.
Y tiến lại gần Vương công công, cúi đầu nói nhỏ, giọng điệu vô cùng bình tĩnh.
Chẳng rõ hai người đã bàn bạc những gì, chỉ biết một lát sau, Vương công công liền chắp tay lên tiếng:
"Đã vậy, cứ làm theo ý của hầu gia."
"Chỉ là dịch quán cần chúng ta tăng cường phòng vệ, nhằm đảm bảo an toàn tuyệt đối cho cống phẩm."
Cốt Đô Hầu liếc nhìn lão, trong đôi mắt xanh lam lóe lên một tia kinh ngạc, sau đó gật đầu.
"Được."
......
Trần Hạo đi theo đội ngũ rầm rộ này, khi đến Tây thị thì màn đêm đã buông xuống dày đặc.
Dưới ánh đèn lồng mờ ảo, các tiểu thương đang thu dọn sạp hàng, những tảng thịt nướng treo trên móc sắt vẫn còn xèo xèo tươm mỡ.
Trần Hạo cưỡi ngựa đi theo sát phía sau bên hông đoàn xe.
Chợt hắn liếc thấy cửa sổ của cỗ xe ngựa cuối cùng đóng không chặt, để lộ ra một khe hở rộng chừng hai ngón tay.
Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, một tên tùy tùng Cự Nhung đang cặm cụi gục trên chiếc bàn nhỏ.
Tay gã nắm chặt một cây bút than, thoăn thoắt vẽ lên tờ giấy da dê ố vàng.
Trên giấy là những đường nét dọc ngang đan xen, đây rõ ràng là bố phòng đồ thành trì!
"Nam môn... kim ngô vệ đổi ca..."
Giọng nói của Cốt Đô Hầu từ trong xe truyền ra, bị đè xuống cực kỳ trầm thấp.
"Canh ba..."
Những lời phía sau lập tức bị tiếng bánh xe lăn lấn át, nhưng Trần Hạo đã toát cả mồ hôi lạnh.
Hắn bất động thanh sắc thúc ngựa vượt lên, khóe mắt khẽ liếc thấy tên tùy tùng kia đã nhanh chóng cuộn tờ giấy da dê lại, nhét tọt vào trong lớp áo da thú.
"Vương công công,"
Hắn ghé sát lại gần, hạ giọng nói.
"Phải phái người giám sát chặt chẽ dịch quán, đặc biệt là mấy cỗ xe ngựa kia."
Vương công công ngẩn người.
"Sao thế?"
Trần Hạo không giải thích, chỉ đưa tay chỉ vào mắt mình, rồi lại chỉ về phía ô cửa sổ xe ngựa đang đóng chặt kia.
Vương công công tuy tham tài nhưng tuyệt đối không ngu ngốc, vừa được Trần Hạo nhắc nhở, lão lập tức hiểu ra vấn đề.
"Ngươi yên tâm, đám quỷ man tử này chắc chắn đang ủ mưu đồ xấu, ta đi báo ngay cho Lục Phiến Môn và cẩm y vệ, bảo bọn họ phái thêm người tới."
......
Khi cả đoàn người bước vào dịch quán, cánh cửa gỗ sau lưng vang lên tiếng "két kẹt" rồi đóng chặt lại...
Cốt Đô Hầu đi đầu bước vào chính sảnh, đôi ủng da thú nện trên nền gạch xanh phát ra những tiếng vang trầm đục.
Đôi mắt xanh lam của hắn quét một vòng quanh dịch quán, khóe miệng nhếch lên nụ cười giễu cợt.
"Chỗ tiếp khách của Đại Chu thật quá nhỏ hẹp, giống hệt như người Đại Chu các ngươi vậy, vô cùng yếu ớt, chẳng hề rộng lớn như địa giới của tộc Cự Nhung chúng ta."
Vương công công cười gượng xoa dịu:
"Hầu gia nói đùa rồi, đây là nơi thanh tịnh được đặc biệt chuẩn bị riêng cho ngài."
Lời còn chưa dứt, đã thấy bốn tên hộ vệ Cự Nhung lật tung tấm bạt dầu trên cỗ xe ngựa cuối cùng ra.
Để lộ ra những chiếc rương gỗ xếp chồng chất lên nhau ở bên trong.
"Trông chừng cho kỹ."
Cốt Đô Hầu vứt lại một câu như vậy, rồi dẫn theo tùy tùng đi thẳng vào đông sương phòng.
Trần Hạo và Vương công công đưa mắt nhìn nhau, đều thấy rõ vẻ ngưng trọng nơi đáy mắt đối phương.
Vừa nãy ở trên đường Tây thị.
Vương công công đã sớm sai tiểu thái giám phi ngựa hỏa tốc đi thông báo cho Tư Lễ Giám.
Lúc này màn đêm đã buông xuống bốn bề, xung quanh dịch quán bỗng nhiên xuất hiện thêm vài bóng người không mấy nổi bật.
Từ kẻ gánh hàng rong, lão già ngồi xổm hút thuốc lào nơi góc tường, cho đến cả gã tiểu nhị của tửu quán đối diện.
Bên hông của bọn họ đều phồng lên cộm cộm, rõ ràng là người của cẩm y vệ và Lục Phiến Môn đã tới."Thế này thì có thể yên tâm phần nào rồi."
Vương công công lau mồ hôi.
"Tạp gia xuống nhà bếp xem sao. Tuy đám người này đều là lũ man di, nhưng dù sao cũng đến diện kiến thánh hoàng, đôi bên vẫn chưa đến mức xé rách mặt."
"Chúng ta là chủ nhà, thế nào cũng phải chuẩn bị một bàn tiệc cho tươm tất."
......
Yến tiệc buổi tối được thiết đãi tại chính sảnh.
Ngay chính giữa là mấy con cừu béo ngậy nướng nguyên con, mỡ nhỏ xuống đất phát ra tiếng xèo xèo.
Cự Nhung nhân rõ ràng không quen dùng bát thanh sứ của Đại Chu.
Bọn chúng trực tiếp dùng dao găm xiên thịt cừu nướng rồi nhai ngấu nghiến, mỡ tuôn theo râu ria chảy ròng ròng xuống tấm áo choàng da thú.
Cốt Đô Hầu xé một chiếc đùi cừu, cắn một miếng mỡ dính đầy quanh miệng.
Bỗng nhiên, hắn dùng chuôi dao chỉ vào đĩa cá vược hấp trên bàn.
"Thịt cá này quá mềm, nhai không sướng miệng bằng thịt người."
"Phụt!"
Vương công công vừa ngậm ngụm rượu đã phun sạch ra ngoài, sắc mặt thoắt cái trắng bệch.
Đám tùy tùng Cự Nhung bên cạnh cười phá lên, một gã râu quai nón vỗ bàn bôm bốp:
"Đô hầu nói chí phải! Năm đó ở ngoài Nhạn Môn quan, bắt được binh lính Đại Chu nướng lên ăn, cái hương vị đó..."
Đôi mắt xanh lam của Cốt Đô Hầu lướt qua đám nha hoàn đang đứng hầu bên ngoài dịch quán.
"Vẫn là nữ tử Đại Chu các ngươi non mịn, nướng lên chắc chắn thơm đến hồn xiêu phách lạc."
"Càn rỡ!"
Vương công công đập mạnh xuống bàn, chén rượu chấn động kêu lên "xoảng" một tiếng.
Cốt Đô Hầu ngước mắt nhìn sang, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.
"Sao thế? Bản hầu nói sai à?"
Hắn ném khúc xương cừu gặm dở xuống đất.
"Nam nhân Đại Chu các ngươi, đến đao còn cầm không vững, cũng chỉ có nữ nhân là còn chút tác dụng."
"Nếu hầu gia có ý kiến với Đại Chu ta, tạp gia sẽ lập tức hồi bẩm thánh hoàng."
"Hồi bẩm?"
Cốt Đô Hầu bỗng đứng phắt dậy, thân hình cao lớn đổ xuống một cái bóng đen kịt.
"Nghe nói Đại Chu các ngươi có yêm nhân, chính là lũ phế vật bị thiến mất cái gốc rễ nối dõi của nam nhân?"
"Lũ yêm nhân các ngươi đến nam nhân còn chẳng phải, được ngồi ăn cùng bàn với bản hầu đã là phúc phận tu tám kiếp, cũng xứng bàn quy củ với bản hầu sao?"
Lời này giống như một nhát đao tẩm kịch độc, hung hăng đâm thẳng vào tim Vương công công.
Lão tối sầm mặt mũi, suýt nữa ngã quỵ xuống đất, ngón tay chỉ vào Cốt Đô Hầu run rẩy không ngừng.
"Ngươi... ngươi dám sỉ nhục nội giám!"
Đám tùy tùng Cự Nhung cười ồ lên, có kẻ còn cố ý bóp giọng bắt chước chất giọng lanh lảnh của thái giám:
"Tạp gia là phế vật Tạp gia không có rễ"
Sắc mặt Trần Hạo cũng âm trầm đến mức có thể vắt ra nước.
Bình sinh hắn hận nhất là bị kẻ khác lấy chuyện này ra để sỉ nhục.
"Nghĩa phụ, người nghe xem chúng nói có phải tiếng người không?"
Tiểu Thạch Đầu bưng chén trà, tay run lẩy bẩy như lá rụng trong gió thu.
"Lại dám nói... dám nói muốn bắt nữ nhân Đại Chu ta..."
"Còn dám mắng chúng ta là..."
Trần Hạo giơ tay ngắt lời hắn, ánh mắt lướt qua lầu hai của tửu quán đối diện.
Chỗ ngồi cạnh cửa sổ có một vị khách mặc thanh y, đầu ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn.
Đó chính là mật thám do đích thân tổng bộ đầu Lục Phiến Môn phái tới.
Còn dưới gốc cây hòe già nơi góc phố, gã bán hàng rong kéo sụp chiếc mũ rơm xuống rất thấp.
Trên tay gã lộ ra rõ ràng là thanh tú xuân đao của cẩm y vệ.
"Bình tĩnh."
Hắn trầm giọng nói.
"Ngươi theo ta bấy lâu nay, vẫn chưa học được sao? Càng nôn nóng, càng dễ bị người ta nắm thóp."
Lời còn chưa dứt, trong chính sảnh đột nhiên bùng lên một tràng cười ồ.
Lúc Trần Hạo đẩy cửa bước vào, vừa vặn nhìn thấy Cốt Đô Hầu ném một chiếc đùi cừu cho tên tùy tùng, ngón tay dính đầy vết máu chỉ về phía sau bức bình phong."Nữ tử Đại Chu các ngươi da non thịt mềm, dù là để mua vui trên giường hay đem nướng lên ăn thì cũng đều là cực phẩm."
"Lần trước ở biên ải bắt được một tiểu nương tử, cái dáng vẻ khóc lóc van xin tha mạng của ả, chậc chậc..."
"Ngươi câm miệng lại cho ta!"
......
