Logo

Bảng xếp hạng lượt đọc

[Dịch] Tu Tiên, Ta Có Thể Xuyên Qua Thế Giới Khác
Chư Thiên Vạn Giới, ức vạn chúng sinh bước lên con đường tu hành, cầu chính là một cái siêu thoát, vô câu vô thúc!
[Dịch] Chưởng Môn Khiêm Tốn Chút
Bước vào thế giới huyền ảo của Thiên Huyền Giới, nơi ranh giới giữa thực tại và ảo mộng trở nên mờ nhạt. Đô Thành Khắc Kim, một linh hồn xuyên không, tỉnh giấc trong thân xác của vị chưởng môn bất đắc dĩ của Mạc môn. Với trí tuệ và kinh nghiệm từ kiếp trước, nhìn thấu mọi thủ đoạn của thế giới này...Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Chưởng Môn Khiêm Tốn Chút (Dịch)!
196 chương
[Dịch] Toàn Dân Tu Ma, Chỉ Có Ta Nắm Giữ Thế Giới Zombies
Năm mươi ức nhân loại xuyên việt đến Tu Tiên giới, mỗi người đều trở thành tầng đáy ma tu, sống trong cảnh nguy nan lúc nào cũng có thể chết. Mỗi ngày, hàng vạn người ngã xuống… Ngươi — là một trong số đó. Ngươi sẽ lựa chọn điều gì? Lặng lẽ cắn răng sống sót, tu hành trăm năm, ngàn năm, chờ thời xuất thế tung hoành thiên hạ? Hay nghịch thiên mà đi, lấy máu nhuộm trời, lấy oán khí che khuất nhật nguyệt? May thay, trong thức hải ngươi ẩn giấu một cánh cửa thông đến thế giới Zombie! Zombie có sinh hồn, máu tươi, xương trắng, da người, oán niệm… • Lấy vô tận sinh hồn, huyết tế thành 【Luyện Hồn Phiên】! • Dùng hằng hà sa số máu tươi, tu luyện 【Huyết Thần Kinh】! • Gom góp xương trắng vạn tộc, tế luyện thành 【Bạch Cốt Thần Ma】!
[Dịch] Rút Kiếm
"Quan công tân ý trác đàn loan, Vụ quyển vân chưng cửu bất càn!" Lại là một bộ võ hiệp! Đây là một câu thơ của Vương An Thạch. Nguyên ý là: Mũ trúc bằng hữu tặng có kiểu dáng mới lạ, mang nét đẹp mộc mạc, phản phác quy chân. Mượn câu thơ này làm lời giới thiệu, chính là ôm ấp hy vọng có thể dùng một đề tài đã cũ như võ hiệp, tự do phóng bút viết nên một câu chuyện tiêu sái dọc ngang!
[Dịch] Không Phải, Bạn Gái Điện Tử Ta Thế Nào Tu Thành Kiếm Tiên
Ta tên là Trần Hoài An, ta bị ung thư, sắp chết rồi. Gần đây ta nghiện một trò chơi nuôi bạn gái ảo. Ta nạp tiền mua công pháp, mua pháp khí cho nàng, dù ví tiền trống rỗng nhưng tacười rất vui vẻ. Ta vẫn luôn cho rằng đó là trò chơi, cho đến một ngày, bạn gái ảo của ta tặng ta một viên thuốc. Giây tiếp theo viên thuốc đó xuất hiện trong tay ta... Hình như... ta... không phải chết nữa rồi sao?! -- Ta tên là Lý Thanh Nhiên, ta bị phế tu vi, đào linh căn, bị trục xuất khỏi tông môn, co rúm trong túp lều tranh chờ chết. Cứ ngỡ sinh mệnh cứ thế kết thúc, lại gặp được một vị tiền bối thần bí chưa từng lộ diện. Vị tiền bối này chữa thương cho ta, giúp ta tu luyện, ta càng ngày càng mạnh, dần dần trở thành kiếm tu mạnh nhất Thương Vân giới. Nghe nói Thương Vân giới linh khí cạn kiệt, đại đạo ảm đạm, có tiên giới đại năng dự định dung hợp một thế giới khác sắp linh khí khôi phục. Thời đại đại tranh sắp đến. Cho dù thành tiên cũng có nguy cơ vẫn lạc. Ta khắp thế giới tìm kiếm tung tích của tiền bối. Ta muốn bảo vệ hắn, làm đạo lữ của hắn!!!
[Dịch] Hắc Ám Vương Giả
Tai nạn bộc phát, tận thế đến. Ngủ say trong kho đông lạnh ba trăm năm, đến lúc thức tỉnh, thế giới đã đi vào thời đại "đại tai biến"! Người sống sót trốn trong bức tường, một trật tự mới được thành lập. Viết luật pháp của mình, đánh vỡ hết thảy lồng giam! Ta hát vang trong cô độc, ta gào thét trong giết chóc, ở nơi lạnh nhạt này chỉ riêng ta nhiệt huyết! Lấy trí tuệ của một người hiện đại, buông lời thề đạp lên đỉnh phong thế giới này, lên cao trông về nơi xa! Mặc dù chỉ có một người, ta cũng phải khiến thế giới này...run rẩy!
Cổ Hi1760 chương
Tuyệt Thế Dược Thần
Diệp Viễn, sinh ra trong đại gia đình Diệp gia, nơi nổi tiếng có những đan dược đứng đầu nước Tần lúc bấy giờ. Hắn có phụ thân nổi tiếng là dược sư. Nhưng không hiểu sao, Diệp Viễn lại không thể kế thừa được chút tinh hoa mà nghề truyền thống gia tộc. Ngược lại luôn thích cứng đầu, ngỗ nghịch, chống đối với mọi người kể cả cha mình. Chỉ thích ra đường sinh sự, gây chuyện với người khác mà thôi. Chính vì vậy mà lại bị chính bản tính ấy gây hại. Muốn đi cướp bồ với người khác, còn ghen tuông hẹn thi đấu, nào ngờ tự chuốc độc vô cơ thể mình. Đến nổi gần như sắp chết, không cứu chữa được. Chính lúc này, truyền nhân Đan đế Thanh Vân Tử nhập xác, trùng sinh vào. Thanh Vân Tử bị phản bội, phụ thân chết, bản thân bị oan nên luôn đem oán niệm đó vào cơ thể mới này. Liệu hắn sẽ làm gì với một cơ hội sống lại ? Với cơ thể yếu ớt cùng không có cơ căn tu luyện, Diệp Viễn hay còn gọi là Thanh Vân Tử phải trải qua những gì để đạt được sức mạnh mà bản thân mong muốn. Để có thể đi rửa thù cho phụ thân và chính mình, cũng như khiến cho mọi ánh mắt nhìn Diệp Viễn như tên vô dụng phải thay đổi. Hắn liền lợi dụng địa thế chính là nhà giỏi đan dược, lập tức dựa vào nó mà suy nghĩ hướng phát triển cho con đường tương lai của mình. Hết thảy, cuối cùng, có đạt được hay không ?
3118 chương
[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ
Mục Lương xuyên không đến một thế giới song song tên là Mạt Nhật, thế giới này đã trở thành vùng đất chết, khó trồng trọt, nước mưa đều bị nhiễm axit, bầu trời tràn ngập bụi bặm. Mục Lương được một Dị Biến giả, một cô gái có tai thỏ cứu, đồng thời gắn kết với hệ thống Thuần Dưỡng Sư. Thuần dưỡng một con Rùa Đá, được đặt tên là Huyền Vũ, tiến hóa vô hạn đến Thánh Thú, chiều rộng lưng đâu chỉ vạn dặm, có núi cao nước chảy, có bùn đất. . . Vừa vặn có thể xây dựng gia viên trên lưng nó. Thuần dưỡng một gốc cây Tiểu Thụ, lúc tiến hóa, có thể đi vào Thế Giới Thụ, che được mưa axit, lọc không khí, trời xanh mây trắng lại xuất hiện. Thuần dưỡng một đàn Kiến Hành Quân, ai dám chọc anh? Kiến Hành Quân giống như bão cát, những nơi chúng cuốn qua chỉ còn thừa lại một đống xương khô. Thuần dưỡng một cô gái có tai thỏ, ngay sau đó bị quấn lấy? Một năm sau, còn được tặng một bé gái có tai thỏ xinh xắn.
[Dịch] Thiên Phú Hệ Nam Thần
"Chỉ cần đứng ở đó, hắn đã cho bạn thấy khoảng cách giữa hai người xa vời vợi đến nhường nào." Đó là sự chênh lệch đã được định sẵn từ lúc lọt lòng. Trước thứ thiên phú tuyệt đối, mọi sự nỗ lực của người bình thường đều trở nên vô nghĩa. Một trăm ngày trước kỳ thi Đại học, ý thức của Lạc Bắc từ thế giới trò chơi Roguelike trở về, mang theo một gốc "Cây Thiên Phú Nghề Nghiệp". Cây thiên phú này giúp hắn nắm giữ thiên phú của đủ mọi loại nghề nghiệp với tốc độ vượt xa người thường: 【 Thắp sáng thiên phú "Thợ Giải Đề", ngươi trở thành thí sinh sành sỏi nhất. 】 【 Kỹ năng thiên phú "Cày Đề": Thông qua việc rèn luyện số lượng lớn để tích lũy kinh nghiệm, có thể thăng cấp cho thiên phú "Thợ Giải Đề". 】 【 Đẳng cấp "Thợ Giải Đề" thăng lên Lv3 "Đại Sư", kỹ năng làm bài thi của ngươi đã đạt mức điêu luyện. Lượng kiến thức ngươi nắm giữ sẽ phát huy 300% hiệu quả trên bài thi. 】 【 Thiên phú của ngươi từ "Thợ Giải Đề" chuyển đổi thành "Võ sĩ Tán Thủ", trong vòng 1 giờ sẽ nhận được hiệu ứng đặc biệt khi hoán đổi nghề nghiệp: "Thiên phú kép · Mô phỏng dự đoán". 】 【 "Mô phỏng dự đoán": Ngươi có thể phác họa trước quỹ đạo hành động của kẻ địch trong đầu, ra đòn sau nhưng đến trước, phản chế đối thủ, một kích hạ đo ván. 】 Từ "Thợ Giải Đề", "Đầu Bếp", "Nhân Viên Cứu Hộ", cho đến "Luyện Đan Sư"... Từng nhánh thiên phú nghề nghiệp dần dần được thắp sáng. Đến lúc này, những người khác mới bàng hoàng nhận ra, thiên phú của tên nhóc này quả thực sâu không lường được! Nhân vật: > * Lạc Bắc (Nam chính, Ngôi sao Alpha chòm Nam Ngư) Bạch Chỉ (Nữ chính, "Bầu bạn là lời tỏ tình dài lâu nhất") Kỷ Nhược Hi (Nữ chính, "Tiểu hồ ly")
Giữa Cơn Bão Tuyết
Bạn đang đọc truyện Giữa Cơn Bão Tuyết của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo. "Cuộc đời này vẫn luôn như thế, em xem, có được thì cũng có mất. Mà chúng ta, anh luôn mong rằng bão tuyết không bao giờ xuất hiện, luôn là một bầu trời trong xanh đầy nắng." Lâm Diệc Dương - người con trai xa xứ, chạy trốn khỏi quá khứ huy hoàng đã lụi tàn. Từ một cơ thủ bi a tuổi trẻ tài cao, nhận được vô số lời khen, giờ đây anh chỉ là một chàng du học sinh nghèo trên đất Mỹ, làm đủ mọi việc để tồn tại giữa chốn phồn hoa. Ân Quả - nữ cơ thủ đầy triển vọng, là niềm mong đợi của giới bi a Trung Quốc. Cô ngây thơ hồn nhiên, tràn đầy sức trẻ, sống trong hào quang rực rỡ với sự yêu quý của mọi người xung quanh. Giữa cơn bão tuyết, hai con người cùng chung niềm đam mê với bi-a vô tình gặp nhau nơi xứ người. Hai người với hai hoàn cảnh khác biệt, trải qua bao khó khăn, liệu cuộc tình của họ sẽ giống như cơn bão tuyết kia, kinh hoàng dữ dội, hay sẽ như bầu trời trong xanh, dịu êm ấm áp?
74 chương
Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị
Editor: LăngTiêu Thể loại: tiên hiệp, kiếm hiệp, trọng sinh,  đô thị... Nếu ai từng đọc qua các truyện như Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi và Công Tử Điên Khùng, thì không thể bỏ qua truyện Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị nó được sánh bằng ngang hàng với nhau, tình tiết ngắn gọn súc tích, không dài dòng làm người đọc bị cuốn vào từng chương truyện. Nội dung chính của câu chuyện: Năm đó khi Diệp Trần được 18 tuổi thì bị người khác mưu hại, đã vậy còn liên lụy dưỡng mẫu chết thả. Cũng từ khi đó hắn dùng mười năm khổ luyện, đến cuối cùng báo thù rửa hận, giết sạch cừu nhân, nhưng cũng bị thế lực khắp nơi truy sát, cuối cùng bị vây ở trên đỉnh núi Everest. Đại thù đã trả, hắn vốn định nhảy núi tự vận, không nghĩ tới vậy mà ngoài ý muốn xuyên qua đến Tu Chân giới. Tám trăm năm về sau, hắn đã là đại tu sĩ Độ Kiếp kỳ, Tu Chân giới người người kính úy Cuồng Đế, nhưng lại bởi vì một trận đại chiến, trùng sinh lúc còn là thiếu niên...thay đổi những gì xảy ra kiếp trước, đối chiến tứ đại giới, tìm lại người yêu, trả thù bát đại tiên môn như thế nào? Mọi người hãy đón đọc. Cảnh giới: Tu chân cảnh giới từ cao tới thấp, tổng cộng chia làm tám Đại cảnh giới: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Phản Hư, Hợp Đạo, Độ Kiếp. Trên Địa Cầu võ học chi đạo: võ giả bình thường, Nội Kình võ giả, mà Nội Kình võ giả căn cứ cảnh giới cao thấp, lại phân làm Minh Kình, Ám Kình, Hóa Kình tam trọng cảnh giới. Hóa Kình, gần như có thể nói là võ học đỉnh phong, cho nên được tôn làm tông sư, ngoài ra còn các cảnh giới cao hơn. Người người tu đạo trên địa cầu, dựa theo cảnh giới phân chia, tổng cộng chia làm bốn Đại cảnh giới, phân biệt là Sơ Khuy, Huyền Quang, Thần Thông, Thành Đạo..."
1085 chương
[Dịch] Vạn Lần Tăng Phúc: Đồ Đệ Luyện Khí Ta Thành Thánh
Khương Hằng xuyên việt đến thế giới huyền huyễn, trở thành phong chủ một mạch Thanh Vân Thánh Địa – thân phận tôn quý, địa vị hiển hách. Nhưng trớ trêu thay, hắn lại mang phế thể, cả đời không thể tu luyện, ngay cả phong địa Thiên Quỳnh Phong cũng bị kẻ khác dòm ngó, lâm vào cảnh sắp mất sạch căn cơ. Đang lúc hắn nghĩ đời này chỉ có thể tiêu tan trong vô danh, thì Thần Cấp Sách Tranh Hệ Thống bỗng nhiên thức tỉnh! Chỉ cần thu nhận môn đồ, liền kích hoạt ràng buộc nghịch thiên, bản thân hắn sẽ nhận được vạn lần tăng phúc, tu vi không ngừng thăng hoa! Thu nhận tuyệt thế phế vật → Ràng buộc “Tuyệt thế phế vật chi sắc”, đồ đệ lập tức hóa thân thiên kiêu, tu vi trăm ngàn lần hồi trả cho sư phụ! Thu nhận Long Tộc Tiểu Long Nữ → Ràng buộc “Chân Long Thần Mạch”, hắn giây lát kế thừa huyết mạch chân long, uy chấn thiên hạ! Kết làm đạo lữ cùng Cửu Vĩ Thiên Hồ → Ràng buộc “Tuyệt thế mị lực”, khí vận mênh mang, thần nữ thánh nữ đều không thể kháng cự! … Vạn năm về sau, khi đã đứng trên đỉnh cao, Khương Hằng chợt ngoảnh đầu nhìn lại, mới phát hiện— Những nhân vật được người đời kính ngưỡng: Đại Ái Tiên Tôn, Tuyệt Thế Yêu Đế, Vạn Cổ Nữ Đế… Tất cả, đều là môn hạ do hắn một tay dìu dắt bước lên con đường tuyệt đỉnh!
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời
“Em gái yêu dấu! Giờ anh An đang ở chỗ của chị. Khách sạn Lập Thiên, phòng 5339, hoan nghênh em đến!” Nhan Nhã Tịnh nhìn chằm chằm tin nhắn của Nhan Vũ Trúc, người chị cùng ba khác mẹ với cô vừa gửi tới, chỉ cảm thấy như có một mũi dao nhọn đâm vào tim, chỉ hít thở thôi cũng thấy đau đớn. Cuối tin nhắn còn đính kèm thêm một tấm hình, bạn trai Tô Thái An của cô và Nhan Vũ Trúc đang ôm chặt lấy nhau! Người đàn ông đó đã từng nói cả đời này sẽ đối xử tốt với cô, tại sao lại ở bên chị gái của cô chứ? Cô phải đi hỏi Tô Thái An, cô yêu anh ta như vậy, vì sao lại đối xử với cô thế này! Cửa phòng khách sạn cũng không khóa, cô vừa bước vào thì nhận được một tin nhắn: “Em gái yêu dấu, chị có tìm một người đàn ông cho em, hy vọng em sẽ thích anh ta.” Nhan Nhã Tịnh còn chưa hiểu rõ ý Nhan Vũ Trúc là gì thì đã thấy có một người đàn ông mạnh mẽ ép cô vào cửa như sói vồ. Người đàn ông này không phải Tô Thái An!
1047 chương
Thục Sơn Đánh Dấu 3000 Năm, Xuất Quan Lục Địa Kiếm Tiên
Triệu Phàm mới vừa xuyên việt trở thành Thục Sơn Thiếu tông chủ, còn chưa kịp đại triển quyền cước, hưởng thụ "chúng tinh củng nguyệt" đãi ngộ, nhưng bởi vì tiền thân lén xông vào cấm địa khiến cho Tử Thanh Song Kiếm bạo động lầm Thương Môn nhân, bị Thục Sơn tông chủ đánh vào Tỏa Yêu Tháp thoát thân không được! Nhưng may mắn là, Triệu Phàm mới vừa bị mang tới Tỏa Yêu Tháp, liền ngoài ý muốn kích hoạt đánh dấu hệ thống, ở hệ thống dưới sự trợ giúp, hắn giống như mở Hack một loại ở Tỏa Yêu Tháp bên trong yên lặng trở nên mạnh mẽ. "Keng, Tỏa Yêu Tháp trước đại môn đánh dấu thành công, khen thưởng Tiên Thiên Kiếm Thể." "Keng, Tỏa Yêu Tháp bên trong đánh dấu thành công, khen thưởng Bồi Nguyên Đan." "Keng, Tỏa Yêu Tháp yêu mộ phần cổ môn đánh dấu thành công, khen thưởng Cực Phẩm phi kiếm." ... 3000 năm sau, Triệu Phàm ngồi xếp bằng hư không, Tiên Đạo khí tức chấn động bầu trời, cuối cùng thành một đời Lục Địa Kiếm Tiên, Vấn Đỉnh tu Tiên trưởng con đường sống! // đang ra 500c, mỗi ngày 100c cất bước,,..
1091 chương
Bắt Đầu Trở Thành Thủ Tọa, Đánh Dấu Cực Đạo Đế Binh!
[ nhẹ nhõm + thường ngày + vô địch + không nữ chủ + bức cách tràn đầy ] Bởi vì chết qua một lần, Hoa Vân Phi vẫn luôn đem sống sót đặt ở đệ nhất vị, cẩu thả tại Đạo Nguyên phong 100 năm, đánh dấu 100 năm. [ keng, đánh dấu 100 năm cả, chúc mừng kí chủ thu hoạch được Cực Đạo Đế binh —— Hỗn Độn chung ] . . . Vạn năm sau, hắc ám huyết thời đại tiến đến, thiên địa đại loạn, Chí Tôn giáng lâm, Cực Đạo Đế binh đánh tan nát, 1 vị Chí Tôn đi tới Kháo Sơn Tông mượn đi 100 kiện Cực Đạo Đế binh, ngẩng đầu ưỡn ngực vọt tới vũ trụ không trung rống to: "Ai dám cùng ngươi bản tôn một trận chiến?" . . . Thế nhân cái này mới biết được, Kháo Sơn Tông có bao nhiêu cẩu thả, một mực đang ẩn giấu thực lực! . . .
[Dịch] Cao Võ: Một Phần Nỗ Lực, Vạn Lần Trả Về
Trong thế giới cao võ, cá lớn nuốt cá bé, dị thú rình rập khắp nơi. Xuyên đến thế giới này, Lâm Mặc đã khổ tu suốt mười lăm năm, nhưng vì thiên tư bình thường, gia cảnh không nổi bật, thực lực vẫn đáng tiếc. “Thiên đạo công bằng sao? Tất cả đều là lời dối gạt.” Ngay lúc Lâm Mặc thở dài, kim thủ chỉ cuối cùng cũng xuất hiện. [Đinh! Nỗ lực tất có hồi báo.] [Đinh! Ngài khắc khổ tu hành, mang phụ trọng chạy dài 20 km, kích hoạt bạo kích, nhận được gấp trăm lần hồi báo!] [Đinh! Ngài phục dụng dược tề khí huyết vất vả tích góp, kích hoạt bạo kích, nhận được nghìn lần hồi báo!] [Đinh! Ngài chuyên tâm nghiên cứu Quân Thể Quyền, kích hoạt bạo kích, nhận được vạn lần hồi báo!] Nhiều năm sau, khi Lâm Mặc đứng sừng sững trên đỉnh phong và được truyền thông phỏng vấn. “Lâm Mặc đại nhân, làm thế nào ngài có thể mạnh mẽ đến vậy?” Lâm Mặc khẽ mỉm cười: “Thiên đạo công bằng? Tất cả đều nhờ nỗ lực.”
[Dịch] Nào Có Tổ Tông Gì, Đều Là Ta Bịa
Bắt đầu lập tổ sư gia, kết quả lịch sử lại thật sự bị ta soán cải! Sư phụ rời bỏ nhân gian, Trần Thanh trong lúc nguy nan được giao phó nhiệm vụ, trở thành một chưởng môn sắp “cây đổ bầy khỉ chạy”, lụi bại đến nơi. Để ổn định lòng người, hắn chợt linh cơ lóe sáng, ngay tại chỗ soạn ra bản môn “Thượng Cổ Bí Sử”! Quyền Trấn Bát Hoang Thái Thượng trưởng lão? Ngăn cơn sóng dữ, trung hưng chi tổ? Kiếm gãy Thiên Hà, khai phái tổ sư? Không hề tồn tại! Tất cả đều là chụp trán bịa đặt! Vốn định chỉ là tạm thời che mắt, sau này sẽ tìm cách bổ khuyết. Ai ngờ ngay trong đêm hôm đó… Lời khoác lác, lại biến thành sự thật! Trần Thanh một lần nữa tỉnh lại trong quá khứ, tự mình đóng vai vị “mãnh nhân lão tổ” do chính tay hắn bịa ra.
Lục Tác962 chương
Đừng Chạy, Nơi Này Khắp Nơi Là Quái Vật
【 trưởng thành hình nhân vật chính, không phải sảng văn, kịch bản hướng 】 Lâm Nhất 18 tuổi sinh nhật ngày ấy, mụ mụ tự tay đem đao đâm vào trái tim của hắn. Vốn cho rằng sẽ chết đi như thế, có thể lấy lại tinh thần thời điểm, lâm nhất phát hiện mình còn sống. Hắn không chỉ có lông tóc không thương, thậm chí trở về quá khứ. Mới đầu, Lâm Nhất cảm thấy đây hết thảy đều là ảo giác của mình, thẳng đến mụ mụ lần nữa cầm lấy trên bàn đao, Lâm Nhất mới rốt cục phát hiện ngồi tại trước người hắn người, căn bản không phải cha mẹ của hắn, mà là ngụy trang thành nhân loại quái vật. Những quái vật này đem nhân loại coi như nhà súc chăn nuôi, sau đó ăn hết bọn hắn. Lâm Nhất một lần lại một lần bị giết chết, có thể mỗi lần tử vong về sau, lại kiểu gì cũng sẽ trở lại quá khứ. Theo thời gian một lần lại một lần quay lại, Lâm Nhất dần dần phát hiện thế giới này chân tướng —— Trên Địa Cầu dân bản địa, xâm lấn Địa Cầu nhân loại, thủ hộ tương lai tân nhân loại. . . Theo Lâm Nhất điều tra, một trận đáng sợ âm mưu dần dần vạch trần.
231 chương
[Dịch] Tế Tự Trăm Năm, Ta Trở Thành Bộ Lạc Tiên Tổ
Xuyên không đến Đại Hoang, Thẩm Xán vì thân thể “yếu đuối” nên trở thành người trông coi Tổ miếu của bộ lạc Chích Viêm, phụ trách quét dọn, hương hỏa cung phụng cùng các nghi thức tế tự hằng ngày. Đại Hoang thiên tai dày đặc, hồng thủy, động đất, tai thú hoành hành. Nhân tộc tế tự trời đất, không có tác dụng. Cung phụng tai thú, cũng không có tác dụng. Các bậc tiền bối của nhân tộc săn giết hoang thú, dùng thú huyết tẩy luyện thân thể, khai sáng đời võ đạo đầu tiên, dựa vào đó mà sinh tồn trong Đại Hoang. Phương pháp này tuy khuyết điểm trùng trùng, tu luyện dễ khiến khí huyết bạo loạn, kinh mạch thiêu đốt, thân thể tổn hại, hơn nữa con đường phía trước còn thiếu thốn, nhưng vẫn giúp nhân tộc giành được một chỗ sống trong Đại Hoang. Vì vậy, các bộ lạc trong Đại Hoang đều dựng Tổ miếu, hằng năm tế tự tiên tổ, ghi nhớ công lao khai phá gian khổ của tiền nhân. Ngay cả thú săn mang về sau mỗi lần đi săn, cũng sẽ được dâng vào Tổ miếu, kính mời tiên tổ hưởng dụng. Thẩm Xán theo trách nhiệm của người trông miếu, dùng loan đao đâm vào cổ hoang thú, lấy máu hiến tế tiên tổ, lại phát hiện bản thân có thể hấp thu thọ nguyên của hoang thú, từ đó thôi diễn phương pháp tu hành. Từ đây, ai nói võ đạo chỉ có thể dừng ở trước thất giai, vĩnh viễn ở dưới tai thú? … Nhiều năm sau, ngoài bộ lạc Chích Viêm, tai thú Không Chi Cầu mang theo hồng thủy ngập trời cuồn cuộn kéo đến, đại địa hóa thành một vùng biển mênh mông, tộc nhân quỳ rạp trước Tổ miếu. “Cầu tiên tổ che chở!”
[Dịch] Chẳng Lẽ Thật Sự Có Người Cảm Thấy Sư Tôn Là Phàm Nhân Sao
“Tông chủ, thi đấu tông môn đại lục năm nay, đệ tử của tông môn chúng ta lại đạt được hạng nhất!” Sở Duyên: “Đá! Đều đá ra khỏi tông môn cho lão tử!” “Tông chủ, không thể đá nữa! Đệ tử bị đá đi lúc trước đều đã thành lập Thánh Địa tu luyện, lại đá tiếp, Thánh Địa trên đại lục đều bị tông môn chúng ta nhận thầu mất...” Sở Duyên: “?” Con mẹ nó ta chỉ muốn dạy đệ tử phế vật mà thôi! Vì sao các người đều thành tài như vậy!
/32