Tác giả: Thừa Bắc
Thể loại: Cổ Đại, Hài Hước, Ngôn Tình, Nữ Phụ, Xuyên Không
Giới thiệu:Giang Thanh Ba xuyên thành pháo hôi đoản mệnh.
Nguyên chủ là vị hôn thê của nam chính, sau này nam chính vì yêu nữ chính nên từ hôn. Nguyên chủ bị đả kích đến mức bị tự kỷ.
Sau đó, bỗng nhiên nàng được Thái Thượng Hoàng ban hôn. Tân lang là thúc thúc của nam chính, tên là Lục Minh Châu. Chàng là Tả Chỉ
huy sứ của Củng Vệ tỉ, rất có quyền lực, thích thức đêm và làm thêm giờ, không thích trở về nhà, là nhân vật phản diện đoản mệnh
trong sách.
Quanh năm nguyên chủ đều bị lạnh nhạt, cuối cùng khi Lục Minh Châu chết vì làm việc lao lực thì nàng cũng chết trong buồn bực, sầu
não.
Cá - Giang Thanh Ba - mặn:?
Tự kỷ? Chết trong buồn bực?
Nằm không thừa kế tài sản không ngon hay sao?
Sau khi thành hôn, Giang Thanh Ba nằm không hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp khi phu quân không về nhà. Nàng chỉ chờ phu quân đi gặp
Diêm Vương để thừa kế tài sản kếch xù. Nhưng mà ngày lành cũng không kéo dài lâu lãm, Lục Minh Châu một tháng về nhà một lần, bắt
đầu thường xuyên xuất hiện trước mắt nàng, sau đó thậm chí là ngày ngày về nhà ăn cơm với nàng.
Giang Thanh Ba bị ép phải dậy sớm mỗi ngày, chỉ đành mệt mỏi ứng phó. Nhưng nhớ tới Lục Minh Châu đoản mệnh, còn có khối tài sản
kếch xù nên nàng nhịn.
Ngày qua ngày, năm qua năm.
Lục Minh Châu trên có thể tay không đánh cọp, dưới có thể rút đao chém tội phạm.
Giang Thanh Ba:? Hôm nay ta vẫn chưa được thừa kế di sản hả?
Vở kịch nhỏ:
Trước khi thành thân, dưới thời Ngụy, Lục Minh Châu là kẻ cuông làm việc số một. Không chỉ thích yêu cầu những đại thần khác cùng
làm thêm giờ với mình, ngay cả hoàng đế thỉnh thoảng cũng bị ép làm thêm giờ.
Hoàng đế: "Ái khanh, quốc sự quan trọng, cơ thể cũng quan trọng."
Lục Minh Châu: "Bệ hạ, quốc sự liên quan đến tính mạng của ngàn vạn bá tánh, không thể đợi được."
Hoàng đế: "..."
Sau khi thành thân, Lục Minh Châu tan làm đúng giờ, không phải chuyện bất đắc dĩ thì tuyệt đối không làm thêm giờ.
Hoàng đế chế giễu: "Ái khanh, quốc sự liên quan đến tính mạng của ngàn vạn bá tánh, không thể chờ được đâu!"
Lục Minh Châu: "Chuyện nước tuy nặng, nhưng chỉ khi cơ thể khỏe mạnh mới có thể lo cho lê dân trong thiên hạ."
Hoàng đế: "..."
Lúc trước ngươi đâu có nói thế!
Dàn ý: Cuộc sống tích cực không khuất phục số mệnh.
Tác giả: Thanh Xuân Vội Vã
Thể loại: Truyện Ngược, Ngôn Tình
Giới thiệu:
Hoàng Anh và Minh Anh vô tình gặp nhau trong một lần mà cô đi đánh ghen bạn trai cũ khốn nạn, do nhầm lẫn mà đã đánh nhầm anh. Cứ
tưởng sau lần đó mọi chuyện đã kết thúc nhưng vào hai tháng sau, cô lại trùng hợp đến công ty của anh làm việc, rồi cứ thế một
loạt câu chuyện hỉ nộ ái ố diễn ra. Hai con người tưởng chừng như xa lạ, không liên quan gì đến nhau lại từ từ phát sinh tình cảm.
Khi yêu đương đang ở những phút giây cao trào nhất, ngọt ngào nhất, biến cố bắt đầu ập đến. Sự thật trong quá khứ, hiểu lầm, thù
hận từ từ nối tiếp, tình yêu giữa hai người liệu có còn được bình yên?
Trích đoạn:
Trước khi yêu nhau, Hoàng Anh tức giận quát: "Rốt cuộc trong mắt cô tôi là cái gì? Là cái bao cát cô thích đấm thì đấm, đánh thì
đánh à?"
Sau khi yêu nhau, Hoàng Anh bất lực day trán: "Anh đang là bạn trai của em đấy. Em đừng hơi tý là dùng bạo lực với anh được
không?"
Thời gian lâu sau đó, Hoàng Anh hốt hoảng ngăn cản ai kia: "Anh đang là bệnh nhân đấy, em đừng đánh nữa!"
Tác giả: Vô Tẫn Tương Tư
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Giới thiệu:
Giang Tam gia có tiếng khắc vợ, mấy đời vợ chưa cưới của anh đều không thể thoát nạn. Cố Tương lại càng xui xẻo hơn, thậm chí còn
chưa đính đã phải đăng ký kết hôn luôn.
Nhưng không ngờ, sau khi kết hôn cô chẳng những không bị bệnh, mà cũng không gặp phải xui xẻo gì, còn được tất cả mọi người trong
nhà họ Giang chiều chuộng hết mức. Người nhà họ Giang chẳng sợ gì, chỉ sợ cô dâu vất vả lắm mới cưới được về này chạy mất.
...
Một đêm nọ, sau khi rửa mặt xong, ngài Giang hôn vợ mấy cái rồi thủ thỉ: “Vợ à, anh muốn làm bố.”
Cố Tương hơi do dự, cô nhìn vẻ mặt mong đợi của bác sĩ Giang, đành bất đắc dĩ gọi: “Bố!”
Tác giả: Trạng Nguyên
Thể loại: Ngôn Tình
Giới thiệu:
Sáu năm trước, anh - một tên ăn xin đầu đường xó chợ, bị người khác hãm hại, xảy ra tình một đêm với tiểu thư nhà họ Chu.
Sáu năm sau, anh - người đứng đầu Thiên Vương Điện chiến tích lẫy lừng, quay về tìm người cũ năm nào, ai ngờ hấy con gái đang phải
cầu xin miếng bánh bao bẩn, còn vợ đang phải phục vụ người đàn ông khác...
"Làm liếm cẩu? Không như làm một tra nam!" Sau khi sống lại Hứa An tự nhủ như vậy.
Kiếp trước, hắn thích Liễu Thanh Hà ròng rã sáu năm, từ ngây thơ thiếu niên đến 18 thành người, luận thâm tình, không có ai so được với hắn, luận lãng mạn, cũng không có người có thể so sánh hắn biết. Có thể quay đầu lại, hắn vẫn là bị tổn thương được ngàn vết lỗ thủng.
Đối mặt Hứa An biến hóa, Liễu Thanh Hà chỉ coi hắn là tại phát cáu mà thôi.
Nàng tưởng rằng, chỉ cần nàng đi chậm rãi chút, Hứa An liền sẽ giống như cái tiểu cẩu một dạng lại trở lại bên cạnh nàng, để lộ ra cười ngây ngô tiếp tục lấy lòng nàng. Mà khi nàng từng bước hối hận thì, lại phát hiện mình rõ ràng đã chậm lại bước chân, cũng mặc kệ nàng làm sao quay đầu nhìn, sau lưng lại cũng không có Hứa An vết tích.
Liễu Thanh Hà rốt cuộc luống cuống: Nguyên lai, hắn nhà vẫn luôn ở đây mặt khác đầu kia, hắn mỗi lần tan học đều muốn ngồi hai chuyến xe buýt; nguyên lai, hắn không phải yêu thích mật đào, yêu thích cho tới bây giờ đều là yêu thích mật đào nàng; nguyên lai, hắn là như vậy yêu thích mình; nguyên lai, mình thật giống như cũng không phải chán ghét như vậy hắn...
Vị này kiêu ngạo thiếu nữ, lần đầu tiên cúi xuống mình cao ngạo đầu lâu, nàng khóc hồng nhãn, cầu khẩn:
"Hứa, Hứa An... Ngươi còn, còn có thể trở lại bên cạnh ta, tiếp tục yêu thích ta sao... Van cầu ngươi..."
"Không."
"Vì, vì sao? Ngươi không phải yêu thích ta sáu năm sao?"
"Vì sao?" Hứa An nụ cười rực rỡ, hỏi ngược lại: "Nữ hài, ta chỉ là yêu mến ngươi sáu năm mà thôi, ngươi sẽ không thật đã cảm thấy ta không phải ngươi không thể đi?"
Phó Thiên Thành xuyên qua tu tiên thế giới, phát hiện mình có thể thông qua không ngừng luyện tập, tăng lên kỹ năng độ thuần thục.
Không có bình cảnh, bỏ qua cửa ải, một đường tăng lên.
Trong lúc vô tình, không ngờ đạt đến Tu Tiên giới cực hạn.
Cái này phó bản quá nguy hiểm.
Lam Tinh bị phân loại làm cấp độ F phó bản, cung cấp cái khác sinh linh ngao du, vui đùa, hoàn thành nhiệm vụ đạt được ban thưởng.
Lâm Phàm biểu thị ta chính là Lam Tinh thổ dân, các ngươi kẻ ngoại lai quá càn rỡ.
Rất đáng yêu yêu Cẩu Đầu Nương: Ô ô ô, khi ta tới thật tốt, lúc trở về bị lột sạch, cái này phó bản không thích hợp.
Lục Mao tinh tinh Gargamel: Ngươi dám tin? Ta buông xuống Lam Tinh vừa định vui cười một thoáng, lại bị tiên nhân khiêu, ba vòng thuộc tính bị lột sạch, kỹ năng cũng bị lột sạch, còn bị tên kia quan tại trong vườn thú cùng tiểu bằng hữu chụp ảnh chung, một tấm một trăm khối, ta muốn về nhà, cái này phó bản quá nguy hiểm.
Thu Đao Trảm Ngư: Các ngươi đều tính tốt, ta cũng bởi vì đầy mỡ mập mạp, bị hắn treo bảng tên con thả trên đường, một trăm khối mười quyền, tùy ý ẩu đả?
Lâm Phàm: Cảm tạ các vị nhường cuộc sống của ta nhiều màu nhiều sắc, chân thành cám ơn các ngươi, Lam Tinh đại gia đình hoan nghênh đến của các ngươi.
Editor: Heying
Tập truyện này do editor sưu tầm từ những đoản văn của nhiều tác giả khác nhau tạo thành giúp người đọc có thể có những trãi
nghiệm khách nhau qua câu chuyện ngắn này.
Một số truyện sẽ có cả bản radio bằng tiếng Trung nên bạn nào muốn luyện trình nghe có thể nhắn tớ gửi link (giọng mấy anh Trung
nghe quyến rũ vcc).
TRUYỆN GỐC CỦA PHIM "KHÓI LỬA NHÂN GIAN CỦA TÔI" (DƯƠNG DƯƠNG - VƯƠNG SỞ NHIÊN ĐÓNG CHÍNH)
"Không có gì khiến trái tim con người ta đau đớn hơn tình cảm."
Cô hy vọng xa vời, mong mỏi sẽ có một người vượt qua muôn nẻo đường đến để yêu cô, gõ cửa tòa thành tĩnh mịch trong cô: "Tôi có
thể bước vào không?". Khi đó, cô sẽ mở cửa cho anh: "Vậy sau này anh không được bước ra đâu nhé!".
Anh nói: "Được."
Thế là họ bên nhau mãi mãi.
Đây vốn là đạo lý vô cùng đơn giản, nhưng khi ấy cô không hiểu rõ được lòng mình, nhẫn tâm xua đuổi anh, còn im hơi lặng tiếng
cõng theo tòa thành của mình chạy trốn suốt mười năm. Có điều, sau này cô chợt phát hiện, tòa thành trong lòng từ đó cũng không mở
cửa thêm lần nào nữa.
Cửa ải kia phải dùng mười năm đánh đổi, chỉ chờ người ban đầu lặn lội vượt đường xa, không màng sương gió đuổi theo bước vào.
Số chương: 74 chương chính văn + 1 phiên ngoại
Tình trạng: Hoàn chính văn, đang edit
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, He, sủng, nhẹ nhàng, hài hước, 1vs1.
Editor: Xiang Xiang
Văn án:
Bạn trai tôi là giáo sư, tên là Thời Ẩn Chi
A, người vừa anh tuấn, tên cũng đẹo như thế, nghe lên thật sự như con nhà thế gia, nho nhã, sâu sắc
Hôm nay tôi có một chuyện rất quan trọng muốn nói với anh.
Nghĩ là làm, tôi lập tức nhắn tin cho anh
“Em có thai rồi”
Anh đáp:” Đừng làm loạn!”
"Thật mà, là của anh."
"Không thể nào."
Tôi hoàn toàn thất vọng, biết rằng anh sợ và sẽ chẳng chịu trách nhiệm với tôi đâu. Thật ra thì điều này cũng dễ hiểu thôi, chẳng
qua tôi cũng chỉ là một người bình thường mà anh lại là giáo sư đại học. Tôi lấy tư cách gì để yêu cầu anh vì tôi mà làm nhiều thứ
hơn được đây?
Tôi nói với anh "Đứa bé anh có muốn giữ không? Nếu không muốn, đi bệnh viện chính quy ít nhất cũng phải mất 2000" Anh chẳng nói
chẳng rằng, trực tiếp chuyển cho tôi 2000 tệ.
Tôi nhận lấy tiền, tắt điện thoại rồi lang thang một mình trên đường
Không ngờ anh lại tàn nhẫn như vậy, mở điện thoại lên thấy mấy chục tin nhắn nhưng toàn những lời lẽ khiến người ta thật tức giận,
mỗi câu trách mắng đều đổ trách nhiệm lên đầu tôi (?)
Đại khái chính là:
Tiểu tổ tông! Ông đây chưa từng chạm vào em, muốn tiền tiêu vặt thì trực tiếp lấy. Một năm hơn ba trăm lần mang thai, mỗi lần anh
đều phải diễn với em, hôm nay anh sẽ cho em biết tay!
Aiz, có bạn trai cưng chiều thật là tốt!
_____________
Nữ họa sĩ thiên tài × Nam thầy giáo Trung y
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tống Y, Thời Ẩn Chi
+++++++++++++++++++++++++++++
Lịch đăng: 2 chương/ tuần.
Lửa bùng lên lúc tôi đang tắm, lính cứu hỏa chuẩn bị phá cửa xông vào.
Tôi khóc gào to, "Tôi còn chưa lấy chồng nữa mà, có chết ở trong đây cũng không ra ngoài đâu."
"Đi ra ngoài, tôi cưới cô!"
Tác giả: Tán Tiện Cửu (赞羡玖)
Chuyển ngữ: Hồ Ly Thuần Khiết
Thể loại: Đồng nhân, song trùng sinh, ngọt, HE
Số chương: 15 chương + 6 ngoại truyện
Giới thiệu:
Bối cảnh: Minh Dạ và Tang Tửu cùng sống lại.
Tang Tửu một lòng tu luyện, không muốn đi vào vết xe đổ.
Minh Dạ bắt đầu theo đuổi vợ.
Tác giả: Băng Trừng
Thể loại: Hài Hước, Điền Văn, Trọng Sinh, Ngôn Tình, Xuyên Không, Truyện Gia Đấu
Giới thiệu:
Câu chuyện kể về Hà Hưng Gia xuyên về thập niên 70, mỗi ngày phải chăm chỉ làm việc để thu thập công điểm. Kiếp trước không đếm
xỉa đến động vật, kiếp này bởi vì đủ loại nguyên nhân mà hằng ngày phải nghe chúng than thở.
Chính xác là gì? À thì ra Hà Hưng Gia có năng lực đặc biệt - có thể nghe hiểu tiếng của tất cả những loài động vật. Chàng ta dựa
vào tài năng thiên phú này, cuối cùng trở thành một vị bác sĩ thú y nổi tiếng.
Tình huống 1:
Ngày nọ, con trâu duy nhất trong thôn hay cùng bà con cày ruộng ngã khuỵ xuống đất, kéo mãi không chịu đứng dậy dẫn đến năng suất
bị trì trệ.
Mọi người xung quanh bàn tán: “Có thể mấy ngày nay trời nắng nóng oi bức làm nó bị sốc nhiệt, nên cho nó vào nơi râm mát nghỉ ngơi
cái đã.” Đại đội trưởng nghĩ hay là cứ thử xem, bèn gọi vài người đô con lực lưỡng đủ sức kéo trâu vào bóng râm tránh nắng.
Hai ba người túm tụm lại dồn hết hết sức lực ủn mông con trâu dậy, mới phát đầu tiên đột nhiên con trâu la oai oái. Hà Hưng Gia
đứng ngay bên cạnh, tinh tường nghe được con trâu kia nói: “Ối giồi ôi đau chết tôi, đau chết tôi! Lũ người ngu ngốc này, không
thấy chân tôi bị dằm đâm hay sao mà hết đem tôi chuyển đến chỗ này lại đến chỗ kia. Thằng nào vừa sờ mông tao đấy?! Ối giồi ôi bớ
làng nước ơi có dê xồm!”
Hà Hưng Gia nhịn không được tủm tỉm cười, quay sang hỏi người bên cạnh: “Con này chắc là trâu cái hả?”
“Đúng vậy, hàng hiếm đấy. Mà có gì không?
“Không có gì.” Hà Hưng Gia vẫn giữ nguyên nụ cười, đáp.
Tình huống 2:
Hà Hưng Gia cùng Trình Nhân bị nhốt ở nhà kho lộ thiên. Thấy mấy người trong thôn đằng đằng sát khí đi đến, Hà Hưng Gia cõng Trình
Nhân trèo tường thoát ra ngoài. Lúc này Trình Nhân đang hôn mê bất tỉnh, tứ chi buông thõng, cơ thể nặng trịch, rốt cuộc cả hai
cùng nhau ngã nhào trên nền đất.
Hà Hưng Gia bò người dậy, không biết từ khi nào có một con chó đen to tướng đang nheo mắt nhìn hai người, nghe được chó đen nói:
“Gâu gâu. Hai đứa dở người, lỗ chó không chui, bày đặt trèo tường.”
Hà Hưng Gia câm nín mặt như xịt keo.
Thuyết minh:
1. Nam chính có siêu năng lực có thể nghe hiểu tiếng động vật, nhưng không nói chuyện được với chúng, cũng không biết chỉ huy
chúng.
2. Có nữ chính
3. Người ta đặt giả thiết động vật có thể giao tiếp, nên tác giả dùng nghệ thuật nhân hoá cho chúng.
Tác giả: Hỏa Huỳnh Nhi
Thể loại: Cổ Đại, Đô Thị, Ngôn Tình, Truyện Khác, Khoa Huyễn, Xuyên Không, Huyền huyễn
Giới thiệu:
“Ting! Chúc mừng bạn thành người trải nghiệm đầu tiên công việc đem lại hòa bình cho thế giới!”
Nhiệm vụ đầu tiên, cô gái nào đó vừa xuyên qua, lỡ tay túm rớt quần của người đàn ông nào đó!
Cô nói: “Tôi có nên kéo nó lại cho anh không?” Sau đó cô bị anh đè xuống bàn!
Nhiệm vụ thứ hai: Cô bị đầu độc và nỗ lực làm công cụ để dập lửa, nhưng một người đàn ông nào đó đã ném cô vào nơi hoang dã.
Nhiệm vụ thứ ba: cô cải trang thành nam nhân, hoàng thượng muốn ngủ với cô, chuyện này làm sao mới tốt đây?
Tiết Ác Hổ, Phong Thần Diễn Nghĩa bên trong một cái diễn viên quần chúng nhân vật, thay thế Đạo Hạnh Thiên Tôn lên bảng kẻ chết thay, chết thảm tại trong Thập Tuyệt Trận, chết rồi được phong làm Tổn Phúc Thần!
Tiết Sơn xuyên qua Hồng Hoang phong thần thời kì, trở thành pháo hôi Tiết Ác Hổ.
Lúc này đang lúc Xiển Giáo Kim Tiên thu môn đồ khắp nơi, chính mình cũng đã bái sư Đạo Hạnh Thiên Tôn, trở thành Xiển Giáo đệ tử đời ba!
Mắt nhìn đại kiếp sắp tới, bi kịch đang ở trước mắt.
Tốt tại, thần cấp đầu tư trả về hệ thống kích hoạt, chỉ cần đầu tư, là có thể thu được cao nhất vạn lần trả về!
Ở trên thế giới này, còn có so với đầu tư chính mình, càng có lời sự tình sao?
【 leng keng, chúc mừng kí chủ, đầu tư tự thân Ngọc Thanh Tiên Pháp, phát động gấp trăm lần trả về, thu được Cửu Chuyển Nguyên Công! 】
【 leng keng, chúc mừng kí chủ, đầu tư tự thân Bàn Đào một viên,, phát động nghìn lần trả về, thu được cực phẩm tiên thiên linh căn Bàn Đào mẫu linh căn! 】
【 leng keng, chúc mừng kí chủ, đầu tư tự thân Hỗn Nguyên Châu, phát động vạn lần trả về, thu được Hỗn Độn chí bảo Hỗn Độn Châu! 】
Đã có hệ thống kề bên người, không bằng trước tiên chứng đạo Hỗn Nguyên cảnh giới, siêu thoát Hồng Hoang, khi đó, đừng nói phong thần, chính là Xiển Giáo giáo chủ vị trí, cũng có thể ngồi một lần.
Ta Tiết Ác Hổ, cũng là có truy cầu.
【 ngự thú + đơn giản hoá + không nữ chính + nhẹ nhõm sảng văn 】
Dịch Thiên xuyên qua ngự thú thế giới, thu hoạch được đơn giản hoá ngự thú hệ thống, chỉ cần là cùng ngự thú tương quan, đều có thể tiến hành đơn giản hoá.
Bắt đầu khế ước thích rượu như mạng Thạch Hầu!
Nghe nói Thạch Hầu không có tiến hóa đường đi? Vậy ta liền sáng tạo một đầu ra!
Thêm cái cây gậy, gia thân áo giáp, lại giẫm đám mây.
Không tệ, có cái kia mùi!
Trước mặt mọi người thiên mới nhìn đến một côn đánh cho thiên băng địa liệt Thạch Hầu, tâm tính sập.
Đã nói xong Thạch Hầu, cái này Tề Thiên Đại Thánh cái quỷ gì?
. . .
Làm từng cái Thần Thú từ Dịch Thiên trong tay sáng lập mà ra, toàn thế giới đều điên rồi!
Vào năm thứ ba sau khi tôi qua đời, khi mẹ tôi trốn ở Tây Tạng vì nợ nần, cuối cùng bà không thể không gọi cho Lục Thành:
"Lục……"
Lục Thành cười lạnh: "Chúng ta ly hôn ba năm rồi em mới thấy hối hận à? Bạch Y Y, tôi nói cho em biết, sau ly hôn hối hận nên muốn
quay về sao? Nằm mơ đi, lão tử bây giờ không thích em nữa!"
"Bạch Y Y, cho dù em có dùng t.ự t.ử uy hiếp tôi thêm lần nữa, tôi cũng sẽ không phục hôn với em đâu."
Giọng mẹ tôi có chút nghẹn ngào: “Không phải, Lục Thành, nếu không phải do quá túng quẫn dì cũng không dám quấy rầy con, Y Y đã
chế.t rồi, con có thể niệm tình khi hai đứa kết hôn cho dì mượn chút tiền không... Dì xin con đấy..."
"…Lúc nãy dì nói gì cơ?"
Tác giả: Tử Dạ
Thể loại: Cổ Đại, Trinh Thám
Giới thiệu:
Tân Văn Trạng nguyên Trần Cẩn Phong bất ngờ tiếp nhận vụ án sát hại Võ Trạng nguyên, nhìn sơ qua có vẻ là một vụ mưu sát thông
thường nhưng sau lưng ẩn chứa một bí mật lớn. Án sát liên hoàn ở một quán trọ nhỏ bé sao lại liên quan tới tranh đấu phức tạp nơi
Cung đình, sao lại dẫn đến tiến trình giao tranh giữa hai dân tộc Đột - Đường, sao có thể tiết lộ bí mật ẩn giấu cách đây hàng
nghìn năm. Kẻ đứng sau mọi chuyện rốt cuộc làm thế nào để đạt được mục đích trong thời cục nhiễu nhương? Một Văn Trạng nguyên nhỏ
bé liệu có thể tìm ra lời giải thích cuối cùng, chân tướng sự việc rốt cuộc như thế nào?
Tác giả: 小尘
Edit: Minh Nguyệt Như Mộng - 明月如梦
Văn án
Tôi chết vào năm tôi yêu hắn nhất, nhưng ngày tôi chết hắn ôm bạch nguyệt quang trong lòng.
Lộc Dạng là thiên sứ của Thẩm Kỳ.
Là bông hồng nở rộ duy nhất trong thế giới tuổi trẻ đầy hoang vu cằn cỗi.
Hắn luôn đọc những bài thơ tiếng Anh mà cô ấy yêu thích.
Hắn cẩn thận nâng niu sợi dây buộc tóc hình con thỏ của cô ấy.
Hắn cũng không cho phép tôi bước chân vô thư phòng, nơi treo chiếc váy khiêu vũ của cô ấy.
Nực cười hơn là, Thẩm Kỳ bỏ rơi tôi bảy ngày, hắn mới nhớ tới tôi.
Nhưng tôi đã chết rồi.
Thi thể cũng không được tìm thấy.
Về sau, hắn ôm chiếc váy bị nghiền nát nhuộm đầy máu, khóc như một đứa trẻ đã mắc lỗi.
Vậy thì có ích gì?
Tên truyện: SAU KHI GẢ ĐẾN MẠC BẮC - OA BAO TỐNG
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Song khiết 🕊️, Hào môn thế gia, Gương vỡ lại lành, Cưới trước yêu sau,
Cung đình hầu tước, Thiên chi kiêu tử, Duyên trời tác hợp, Kim bài đề cử 🥇, 1v1, Thị giác nữ chủ
Số chương: 78 chương + 9 NT
Editor: Áo bông nhỏ/ Trên kệ sách có gì?
- --------
【Quý nữ trí tuệ thông minh, cứng cỏi vs sói cô độc hoang dã giá trị max】
Giới thiệu:
Thẩm Du Khanh năm 10 tuổi đến Thư viện, đến tuổi cập kê mới rời trường trở về nhà, năm ấy trong lòng nàng đã có người, hao hết tâm
tư luôn nghĩ phải gả cho Hành Nghiêm tiên sinh hiền lành uyên bác.
Lại không nghĩ có ngày sẽ phạm sai lầm, bị bắt xuất giá đến Mạc Bắc, làm Vương phi Mạc Bắc.
Đến khi nàng viết đến bức thư mượn cớ ở nhà thứ 30, người đàn ông mặc Hồ phục kia đã ghìm cương ngựa, đuổi theo tới tận Thượng
Kinh.
"Vì cái tên mọt sách kia mới không muốn theo ta?"
Một đêm nọ, nến đỏ đang cháy, ô cửa sổ ẩn hiện bóng người, người đàn ông khàn giọng thì thầm.
Thẩm Du Khanh không muốn để ý đến hắn, quay đầu trốn sang một bên.
Ngụy Nghiên đen mặt, nhéo cằm nàng, cắn răng uy hiếp, "Còn dám nhớ hắn ta, bổn vương liền băm hắn ra cho chó ăn."
【Nàng yêu hắn xương cốt ương ngạnh, cũng yêu tình cảm cao ngạo của hắn.】
1. Nam nữ đều sạch.
2. Cưới trước yêu sau, nữ chính đúng từng thích qua nam 8.
3. Kết cục HE
🌈 Tag: Yêu sâu sắc; Gương vỡ lại lành; Duyên trời tác hợp; Thiên chi kiều tử