Logo
Chương 62: Tin tức về Thiên Cương công

Trần Hạo chợt lên tiếng hỏi.

"Chỉ có ba tên tùy tùng, nghe nói là muốn đi lại gọn nhẹ."

Tiểu Thạch Đầu nhớ lại.

"Kẻ dẫn đầu là một tên thông phán họ Lâm. Nghe nói lão đã làm quan ở Lĩnh Nam được năm năm, mấy lần dâng cống phẩm trước đều nhờ người chuyển giúp chứ chưa từng đích thân đến đây."

"Thế bái thiếp cầu kiến đâu?"

"Không có bái thiếp, lão chỉ nói 'có việc tư muốn diện bẩm chưởng ty'."

Giọng Tiểu Thạch Đầu hạ thấp xuống.

"Bọn gác cổng đều bảo, dạo này ống tay áo của Lâm thông phán kia cứ cộm lên, hình như giấu vật cứng gì đó. Lão gặp ai cũng cười, nụ cười còn ngọt hơn cả mứt quả trong cống phẩm."

Trần Hạo bỗng bật cười, khóe miệng khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong nhạt nhòa.

Nụ cười này chẳng có chút ấm áp nào, ngược lại giống như hắn đã nhìn thấu được mấu chốt bên trong.

Hắn vứt quyển sổ sách lên bàn, phát ra một tiếng "bạch" khe khẽ.

"Việc tư sao? Ở chốn thâm cung này thì đào đâu ra việc tư? Chẳng qua là muốn ta phê thêm vài chữ vào sổ sách, hoặc nói đỡ vài câu trước mặt nghiệm quan mà thôi."

Lúc hắn đứng dậy, viên tử vân đan trong tay áo khẽ va vào bên hông, phát ra những tiếng động lách cách nhỏ.

"Đám quan viên Lĩnh Nam xưa nay luôn tinh ranh, thừa biết trước thềm Thánh Hoàng hoa đản thì cống phẩm là thứ quan trọng nhất, chỉ sẩy ra nửa điểm sai sót cũng đủ rơi đầu."

"Bọn chúng cất công chạy tới tận đây, chẳng qua cũng chỉ để cầu một chữ 'ổn thỏa'."

"Cứ bảo hôm nay ta phải đối chiếu cho xong đống danh sách này, không rảnh tiếp khách."

Dứt lời, Trần Hạo đẩy quyển sổ sách sang góc bàn.

Hắn chợt nhớ tới món "bách quốc nghênh hoàng mộc điêu" của Triều Châu được ghi chép trên đó.

Trong ngự thư phòng của thánh hoàng chẳng thiếu gì đồ điêu khắc gỗ.

Từ Lâm Châu tất điêu, biên quan thiết chú cho đến Quan Đông trọng thái, thứ gì cũng có.

Thậm chí rất nhiều món trong số đó còn là tuyệt tác của các bậc đại sư tiền triều.

Bức bình phong mới điêu khắc này đương nhiên vô cùng trân quý, lấy hải dừa mộc làm nền, tử đàn làm khung xương.

Thế nhưng cho dù có dâng lên, đa phần cũng chỉ bị vứt xó vào kho, chất đống cùng mớ bình phong cũ của năm ngoái.

Dăm ba năm nữa chưa chắc thánh hoàng đã liếc mắt nhìn tới một cái.

Tên Lâm thông phán này e là đã tính toán kỹ lưỡng cả rồi.

Dịp Thánh Hoàng hoa đản, cống phẩm từ các nơi đổ về đếm không xuể, người ta chỉ cầu "không có lỗi", chứ chẳng mong "kinh diễm".

Chỉ cần chất liệu tươm tất, tay nghề điêu khắc tạm ổn, lén tráo đổi một ít gỗ kém chất lượng hơn để bớt xén ngân lượng, khoản dôi ra đó tự nhiên sẽ biến thành tiền "hiếu kính".

Mượn tiền của công, làm lợi cho túi riêng.

Hắn chợt nhớ tới hồi đầu năm, lúc Vương công công còn tại vị từng xử lý một lô Lĩnh Nam ti.

Trên sổ sách ghi rõ là "cống phẩm cấp", nhưng thực tế hàng đưa tới lại là "cống phẩm thứ liệu".

Nghiệm quan ăn lót tay, nhắm mắt ký bừa, Lĩnh Nam ty lại đóng dấu xác nhận, thế là êm xuôi mọi chuyện.

Những trò khuất tất trong chốn cung đình này cũng giống như hoa văn điêu khắc trên bình phong, tầng tầng lớp lớp đan xen. Ngoài sáng là quy củ, trong tối toàn là mánh khóe.

"Bảo nghiệm quan cất bạc vào kho, ghi chép lại là 'Lĩnh Nam ty tạm lưu'."

Trần Hạo đặt thỏi bạc xuống, giọng điệu bình thản như đang bàn chuyện thời tiết.

"Báo với Lâm thông phán rằng cống phẩm đã hợp quy cách, bảo lão cứ an tâm chờ đợi."

Tiểu Thạch Đầu ngẩn người ra.

"Không đợi ngày mai gặp lão ạ?"

"Gấp gáp cái gì?"

"Lão đã muốn đút lót thì phải có kiên nhẫn mà chờ. Lúc này vội vã đi gặp, ngược lại càng khiến chúng ta trông như đang thèm khát chút bạc lẻ của lão vậy."

Trần Hạo thừa biết những món hời trong cung này cũng giống như mồi câu.

Phải bỏ đói con cá vài ngày, nó mới liều mạng mà cắn câu.

"Lâm thông phán này đã biết điều như thế, xem ra cũng có thể dùng được vào việc."Tiểu Thạch Đầu đang thu dọn mấy thỏi bạc trên bàn, nghe vậy bèn ngẩng đầu lên.

"Ý can cha là..."

"Ngươi đến Hội Cống Quán một chuyến đi."

Trần Hạo gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn.

"Bảo với Lâm thông phán kia, dạo này ta đang tìm một bộ công pháp mang tên Thiên Cương công..."

Lời này tựa như hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, Tiểu Thạch Đầu lập tức hiểu ý.

Chỉ tốn vài câu nói đã đổi được việc một vị thông phán địa phương phải dốc hết các mối quan hệ ra chạy vạy, vụ mua bán này nắm chắc phần lời, tuyệt đối không lỗ.

Huống hồ, Lâm thông phán đang có việc cầu cạnh Trần Hạo.

Lão ắt hẳn sẽ coi đây là chuyện hệ trọng bậc nhất mà dốc sức làm.

"Nam nhi đi làm ngay đây!"

Hai mắt Tiểu Thạch Đầu sáng rực, vội bưng khay lùi bước ra ngoài, cước bộ còn nhẹ nhàng hơn lúc đến vài phần.

......

Tại đông sương phòng Hội Cống Quán.

Lâm thông phán chắp tay sau lưng đi qua đi lại trước mặt đám tùy tùng, ngọc bội bên hông nương theo từng nhịp bước mà va vào nhau kêu leng keng.

Lão vừa nhận được lời hồi đáp từ Tiểu Thạch Đầu, nói rằng Trần chưởng ty “tạm thời không tiếp khách, nhưng cống phẩm đã nghiệm thu hợp lệ, Lĩnh Nam ty không có dị nghị gì.”

Trong lòng lão lúc này đang thấp thỏm không yên.

Hợp lệ thì hợp lệ rồi, nhưng còn chuyện gặp mặt thì sao?

Đối phương cấm khẩu không nhắc lấy nửa lời, rốt cuộc là định gặp hay không gặp đây?

"Đại nhân, ngài nói xem, liệu có phải Trần chưởng ty chê tiền hiếu kính của chúng ta quá ít không?"

Tùy tùng Vương thị vệ nhịn không được bèn lên tiếng hỏi.

"Ai mà chẳng biết đám yêm nhân này đều là phường tham lam vô độ, hay là chúng ta đắp thêm chút nữa?"

Lâm thông phán nhíu chặt mày: "Thêm nữa? Lần này 'quỹ dự phòng' chúng ta bòn mót từ cống phẩm cũng chỉ có bấy nhiêu thôi."

"Động vào nữa thì phải lẹm vào khoản tiền cống phẩm lần sau. Hiện giờ ngân sách vẫn chưa rót xuống, chẳng lẽ bắt chúng ta tự bỏ tiền túi ra bù vào?"

Nghe đến đây, lập tức chẳng còn ai dám ho he gì nữa.

Lo việc công, làm gì có cái đạo lý phải tự móc tiền túi của mình ra cơ chứ?

......

Lão bước tới bên cửa sổ, đưa mắt nhìn về hướng Lĩnh Nam ty.

"Nghe nói vị Trần chưởng ty này là hồng nhân trước mặt hoàng hậu, xưa nay làm việc cẩn trọng, e rằng hắn đang thử thách thành ý của chúng ta."

Đang nói dở thì tiếng gõ cửa chợt vang lên, theo sau là giọng của Tiểu Thạch Đầu truyền vào.

Lâm thông phán giật nảy mình như bị kim châm, vội vã ra đón, trong tay nắm chặt một du chỉ bao nặng trịch.

"Công công đi đường vất vả, chút bạc vụn này biếu ngài mua chén trà giải khát, ngàn vạn lần xin đừng chê ít."

Đầu ngón tay Tiểu Thạch Đầu vừa chạm vào du chỉ bao đã biết ngay bên trong ít nhất cũng là thập lượng văn ngân.

Hắn chẳng thèm chớp mắt, thuận thế nhét luôn vào tay áo, động tác lưu loát như nước chảy mây trôi.

Tựa hồ thứ hắn vừa nhận lấy chẳng phải là bạc trắng, mà chỉ là một miếng điểm tâm tầm thường.

"Lâm đại nhân khách sáo rồi, can cha thường nói, Lĩnh Nam quan là những người hiểu quy củ nhất."

Lời này chẳng khác nào một viên thuốc an thần, eo Lâm thông phán lại càng khom thấp hơn.

"Nên thế, nên thế."

"Lâm đại nhân, chúng ta đều là người nhà cả, ta cũng không nói lời vòng vo nữa, hôm nay đến đây còn có một câu muốn chuyển cho ngài."

Lâm thông phán vội vàng nhường đường mời vào, trên mặt nở nụ cười xởi lởi.

"Tiểu công công xin cứ nói, hạ quan xin rửa tai lắng nghe."

Tiểu Thạch Đầu thong thả cất lời:

"Có lần ta vô tình nghe Trần chưởng ty than thở ‘Đáng tiếc! Nếu có được môn công pháp Thiên Cương công thì tốt biết mấy’. Nếu Lâm đại nhân có thể huy động nhân mạch của Lĩnh Nam ở Kinh thành để giúp đỡ tìm kiếm..."

"Thiên Cương công?"

Lâm thông phán ngẩn người. Cái tên này nghe sặc mùi công pháp giang hồ, sao lại lọt vào mắt xanh của Trần chưởng ty được cơ chứ?

Nhưng lão lập tức phản ứng lại ngay. Đây chính là bậc thang mà Trần chưởng ty ban cho, đồng thời cũng là một bài thử thách.“Không biết bộ 《Thiên Cương công》 mà tiểu công công vừa nhắc đến, có điểm gì cần lưu ý chăng?”

Tiểu Thạch Đầu tựa người vào khung cửa, thong thả cạy cạy kẽ móng tay.

“Chuyện này ta cũng khó mà nói rõ được.”

Hắn liếc mắt nhìn tên tùy tùng đang lấp ló dáo dác ngoài sân, hạ giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

“Chỉ là lúc rảnh rỗi nghe chưởng ty thuận miệng nhắc tới một câu, nói đây là võ công giang hồ, khi tu luyện chú trọng ‘cương mãnh vô trù’, dường như có thể kết hợp cùng Đồng Tử công, uy lực phi phàm, lại có diệu dụng khác...”

Hắn cố ý ngừng lại một chút, nhìn Lâm thông phán đang sốt ruột đến toát mồ hôi hột, lúc này mới bồi thêm một câu.

“Trần chưởng ty không nói chi tiết, chúng ta đương nhiên cũng chẳng dám bàn tán bừa bãi, chắc hẳn ngài ấy sợ những kẻ ngoại đạo như chúng ta nghe xong lại đồn đại lung tung.”

Câu nói này quả thật vô cùng kín kẽ.

Vừa tiết lộ được đặc điểm của công pháp, lại vừa phủi sạch sẽ mọi liên can đến bản thân.

Cứ như thể hắn chỉ vô tình nghe được một câu chuyện phiếm, nể tình mười lượng bạc kia nên mới có lòng nhắc nhở.

Lâm thông phán nghe xong, trong lòng bỗng chấn động.

“Tiểu công công chỉ điểm chí phải!”

Lâm thông phán vội vàng chắp tay.

“Hạ quan đã biết nên tìm kiếm thế nào rồi, tuyệt đối sẽ không để chưởng ty thất vọng.”