Logo

Bảng xếp hạng yêu thích

Quý Phi Lúc Nào Cũng Muốn Được Lười Biếng
Truyện Quý Phi Lúc Nào Cũng Muốn Được Lười Biếng của tác giả Đại Quả Lạp kể về Tiêu Hề Hề không hề đoán được mình lại xuyên về cổ đại, còn trở thành tiểu lão bà của Thái Tử. Kịch bản thế này, xác định chính là cung đấu rồi! Hả? Cái gì cơ? Tiêu Hề Hề khó hiểu, nàng là một con cá mặn mà thoi! Tranh sủng là gì? Không bao giờ! Làm cá mặn mới là lẽ sống của đời nàng, ăn no chờ chết chính là chân lý sống! Nhưng điều nàng không ngờ là, Thái Tử cao lãnh lại thích nàng ở điểm này?!
449 chương
Thẳng Nam Bạn Cùng Phòng Bị Mỹ Nhân Thụ Gay Rồi!
Tống Thiên Trạch là thẳng nam, thẳng ở cả hai nghĩa, mà còn là người cực kì chán ghét tình yêu đồng tính. Lạc Hàn là gay, cũng là bạn cùng phòng của Tống Thiên Trạch. Bạn cùng phòng vừa chuyển đến ngày đầu tiên, Tống Thiên Trạch đã cực kì ghét bỏ nói: “Tôi không thích gay, tránh xa tôi một chút!” Khổ nỗi Lạc Hàn yêu thầm bạn cùng phòng, vì để tránh bạn cùng phòng càng thêm chán ghét mình, cậu chỉ đành một mình gặm nhấm thứ tình yêu cay đắng này. Vừa bắt đầu, giới hạn vạch ra rất rõ ràng. Bạn cùng phòng thậm chí còn không thèm nhìn cậu lấy nửa con mắt: “Tôi chán ghét gay.” Một thời gian sau Bạn cùng phòng liếc nhìn cậu một cái, có chút không được tự nhiên nói: “Tuy tôi ghét gay nhưng tôi có thể cho cậu ngoại lệ, bằng không thì thử làm bạn đi.” Về sau Bạn cùng phòng lý lẽ hùng hồn: “Dù sao cũng là bạn rồi, nắm tay một cái cũng được chứ?” Sau một phen giao lưu sâu sắc Bạn cùng phòng thẹn hóa hóa giận: “Trai thẳng sao lại không thể hôn? Cậu xem thường trai thẳng à?” Sau lần ngoại lệ thứ n của bạn cùng phòng Bạn cùng phòng giống hệt keo chó dính mãi không rời: “Bà xã thật đẹp bà xã thật thơm, muốn hôn hôn bà xã nhỏ…….” Lạc Hàn: “????” Quan hệ tình bạn trong soáng khổ tâm gầy dựng, sụp đổ cmnr saooo? “Không không không, xin cậu hãy cẩn thẩn mà ngẫm nghĩ lại, cậu là trai thẳng đóoo.” “Tôi đã thành nhang muỗi rồi cảm ơn.” “…….Không phải cậu chán ghét đồng tính luyến ái sao?" “Em là ngoại lệ duy nhất của anh, dán dán bà xã ~” “…….??” Kinh hỉ tới quá đột ngột, Lạc Hàn hold không nổi, cậu cần phải chậm rãi vài giây, thế nhưng bạn cùng phòng căn bản không hề cho cậu thời gian, nằm nhoài lên người cậu ngửi ngửi mùi thơm nơi cần cổ mảnh khảnh của cậu, “Bà xã thơm quá, muốn ‘nắng’…….” Đại não Lạc Hàn chết máy tại chỗ. [Lời nói có hơi ngu ngốc thỉnh thoảng lại thích làm nũng hàng ngày tự vả đôm đốp trung khuyển công (Tống Thiên Trạch) X Yêu thầm nhưng tuyệt đối không hèn mọn có xíu vỏ bọc thanh lãnh bên ngoài đại mỹ nhưn thụ (Lạc Hàn)] PS: Công bởi vì một vài ẩn tình ngày trước nên cực kỳ cực kỳ chán ghét gay (đương nhiên bao gồm cả thụ), thái độ thay đổi bắt đầu từ chương 19, sau đó mới dần dần đối tốt với thụ, ý thức được mình cong rồi liền trực tiếp truy thuê hỏa táng tràng. Một câu tóm gọn: Thẳng nam mà tôi yêu thầm bị tôi vả mặt rồi. Lập ý: Con người phải không ngừng đột phá chính mình.
20 chương
Ta Có Thể Gấp Trăm Lần Tăng Cường Tài Nguyên, Nhân Gian Vô Địch
Xuyên việt huyền huyễn thế giới, thu hoạch được tài nguyên gấp trăm lần tăng cường hệ thống! Chỉ cần là tài nguyên, đều có thể gấp trăm lần tăng cường! Tàn khuyết công pháp, gấp trăm lần tăng cường về sau trở thành vô thượng công pháp! Thấp kém đan dược, gấp trăm lần tăng cường về sau trở thành vô thượng đan dược! Phổ thông linh địa, gấp trăm lần tăng cường về sau trở thành động thiên phúc địa! Tất cả không đáng chú ý hạ đẳng đồ vật, tại Hứa Trường Kình trong tay đều sẽ bảo vật! Mấy năm về sau, Hứa Trường Kình đã đứng ngạo nghễ đỉnh phong, nhân gian vô địch!
292 chương
Ngày Em Đến
Nam chính là người tàn tật nhưng gia thế vô cùng giàu có. Nữ chính là người trí tuệ, có tiền, lại là người ấm áp. Trích đoạn: “Vệ Cẩm Huyên hôn lên vành tai cô, bàn tay ở bên trong quần áo quấy phá, vuốt ve chỗ này, nhào nặn chỗ kia, nhẹ nhàng xoa bóp, vô cùng mãn nguyện. Khi anh hôn lên môi cô, môi và răng đan xen vào nhau, tay anh bắt đầu không thành thật hướng xuống phía dưới, Trương Tư Ninh nhíu mày, hai chân vặn vẹo muốn tránh bàn tay của anh, Vệ Cẩm Huyên khẽ thì thầm: “Tư Ninh, anh chỉ sờ một chút thôi, trước kia cũng đã chạm qua, em yên tâm, anh không làm gì khác. Em đừng loay hoay được không, đụng vào chân trái của anh.” Trương Tư Ninh:…… Đợi đến lúc anh cởi bỏ đồ ngủ của cô, chuẩn bị cởi luôn cả quần lót….cho dù Trương Tư Ninh có ngốc cũng biết anh đang muốn làm gì rồi, cô đẩy cái đầu đang nằm trên ngực mình ra, nghiến răng hỏi: “Vệ Cẩm Huyên, anh muốn làm gì?!” Vệ Cẩm Huyên ngẩng đầu nhìn cô, trong bóng tối đôi mắt lấp lánh lóe tia sáng rực rỡ hơn cả ánh sao trên trời, anh nói: “Anh muốn em.” Vô cùng hào hùng, quang minh chính đại.” ================== Lảm nhảm của Editor (Tũn Còi): Nam nữ chính cách nhau 13 tuổi. Nam chính tàn tật, bị tai nạn giao thông mất cẳng chân trái. Nam chính thì chắc chắn cũng là boss lớn rồi, nữ chính cũng là người có tiền, xinh đẹp đáng yêu đặc biệt nhất là vô cùng hiểu chuyện. Thường khi đọc truyện sủng thì phần lớn thích nam chính nhiều hơn, nhưng truyện này nữ chính không lép vế đâu, đọc xong chắc cũng không ai ghét được nữ chính. Đặc biệt của truyện này, cái tàn tật của anh không phải là lý do để ngược mà còn là trợ thủ giúp anh thuận lợi lấy luôn được mấy cái “đầu tiên” của con gái nhà người ta. =================  Mình thích những truyện nam nữ chính cách nhau nhiều tuổi, nên cũng đã đọc kha khá. Nếu “Em ở bên ai đều là khoảng trống trong anh” khiến mình day dứt vì cả Giang Nguyệt và Giang Quân đều là những người từng chịu quá nhiều mất mát nên cách họ lựa chọn là xa rời ước mơ, để giữ vững niềm tin nếu không chạm tới thì nó sẽ mãi hiện hữu. Vì vậy cả hai ngược nhau và ngược luôn mình. “Trọn kiếp yêu” làm mình ưu tư vì mười lăm năm còn lại của Hoa Thiệu Đình, dù biết rằng ai rồi cũng phải chết, nhưng biết là một chuyện còn chờ đợi nó đến lại là chuyện khác. “Người ở nơi tịch lặng” vì quá thương nam chính nên mình ấm ức vì sao nữ chính có thể đối xử với nam chính như vậy, nếu là mình thì mình không nỡ đâu. Cứ nhớ đến “Đứa trẻ nhà ta đi đâu rồi” là lại giận nữ chính. “Tình muộn” đọc truyện này giải trí khá tốt, tác giả viết đọc khá dễ chịu, nhưng phải chi tác giả tiết chế một chút thì sẽ hay hơn rất nhiều. Nam chính không sạch, dù mình không quá quan tâm đến quá khứ sạch hay không, nhưng khi biết mình có tình cảm với đối phương thì bắt buộc phải sạch. Lần đầu tiên của nam nữ chính, mình bị lấn cấn nhất chi tiết này, giá như anh mạnh mẽ theo đuổi nữ chính đến khi cô có tình cảm với anh rồi mới “hành động” thì tuyệt hơn rất nhiều, vì đây là nam nữ chính chứ nếu nữ chính mà yêu người khác thì chuyện anh làm rất “cầm thú” và đáng bị tống vào tù luôn rồi. Vì hai lý do trên mà có thể nhiều bạn sẽ nuốt không được truyện này.
104 chương
Vô Địch Chân Tịch Mịch
Lâm Phàm đi tới dị giới, trở thành một tên quang vinh phổ thông đệ tử, nguyên bản thân ở tùy thời đều có thể bị người đánh thành bay liệng tình cảnh ở giữa, nhưng đột nhiên ở giữa, tình huống không đúng. Hệ thống mở ra. Keng: Rút trúng Vĩnh Hằng cấp BUFF: Thân thể bất tử. Giờ khắc này, toàn bộ thế giới cũng không giống nhau. Luyện khí đại sư: Đại ca, không tốt, Địch Tông luyện khí đại sư nghiên cứu ra duy nhất thần khí, tự bạo một cái là có thể hủy diệt một thành phố, hiện tại muốn chúng ta đàng hoàng một chút, nếu không liền giết chết chúng ta, chúng ta sợ. Lâm Phàm: Đừng sợ, sở hữu đại ca ở đây. Luyện đan đại sư: Đại ca, Địch Tông nghiên cứu ra siêu cấp thần dược, chiếm trước chúng ta thị trường, chúng ta sợ. Lâm Phàm: Đừng sợ, sở hữu đại ca ở đây. Tông môn cường giả: Đại ca, Địch Tông người mạnh nhất đột kích, chúng ta không phải là đối thủ, chúng ta sợ. Lâm Phàm: Đừng sợ, sở hữu đại ca ở đây, đem ta 50 m đại đao lấy ra, ta đi dạy bọn họ đối nhân xử thế. Đương đại giới triệt để an tĩnh sau đó, Lâm Phàm phát hiện vô địch thật rất tịch mịch. Liền hỏi, ai còn có thể ban cho ta chết.
1165 chương
Toàn Dân Giác Tỉnh: Bắt Đầu Đẳng Cấp Vô Thượng Hạn Đề Thăng
« mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân giác tỉnh: Bắt đầu đẳng cấp vô thượng hạn đề thăng » Giác tỉnh F (???) cấp năng lực, vô hạn thăng cấp ? Nhưng mọi người thức tỉnh đều chỉ có lực lượng, thể chất, tinh thần, mẫn tiệp, cùng với giác tỉnh năng lực cái này ngũ hạng, căn bản không có cấp bậc để cho hắn thăng a. Bất quá Tô Thành cũng không sợ, bởi vì hắn hệ thống giúp kích hoạt "đẳng cấp" cái này một hạng, mỗi cấp chỉ cần 100exp, mỗi cấp tăng 1 điểm thuộc tính 4 hạng thuộc tính, hơn nữa còn không có giới hạn. Ngày đầu tiên, đẳng cấp đạt được cấp 100, mở ra võ kỹ năng lực! Một tháng, đẳng cấp đạt được 10000 cấp, mở ra năng lực đặc tính! ... Làm 100 triệu cấp phía sau, mở ra... : "Thần tmd đây là F cấp năng lực ? Cái này không cùng tầng xuất hiện võ kỹ nơi nào nhô ra ?" : "Quá tàn bạo, hắn cư nhiên tay không xé rách Tinh Không Cự Thú!" : "Trời ạ! Dị tộc Thần Chỉ bị hắn một tay cho bóp vỡ!" Nên có một ngày, vô số tinh không dị tộc chi thần hàng lâm, ý đồ huỷ diệt cả nhân loại. Lúc này, một tỷ cấp Tô Thành... chuẩn bị đi nghỉ lễ, làm bạo mấy bộ cho mn nhai, bộ này gần 800c, ngày đầu mh bạo 400c, ngày thứ 2 300c nữa, mn ko cần tích chương CẦU HOA TƯƠI, CẦU BUFF KẸO (NẠP BÊN VTRUYEN), CẦU THẢ TYM, LIKE CUỐI CHƯƠNG (づ ̄3 ̄)づ╭❤~ XEM NHIỀU TRUYỆN HAY KHÁC CVT Yurisa LÀM Ở https://metruyencv.com/ho-so/1000010 (hoặc bấm vào tên Yurisa ở web, hay "cùng đăng bởi Yurisa" ở app MTC - Mê Truyện Chữ)
769 chương
[Dịch] Game Mô Phỏng Thần Linh
Lục Nghiêu vào nhầm một trò chơi pixel nhỏ đóng vai thần linh, lại phát hiện trò chơi này liên kết với thế giới ở một chiều không gian khác. [Tế phẩm] trong trò chơi sẽ tiến vào hiện thực, mà [Ban ơn] hắn dành cho cũng có thể đến thế giới trò chơi. Là một thần linh thực tập, ngoại trừ chế tạo các loại thiên tai, thì chuyện hắn có thể làm cũng không nhiều lắm. Mãi đến khi hắn cắn răng hồi sinh một sứ đồ, cách chơi của trò chơi đã xảy ra một chút thay đổi…
Lộc Nhân Kiết205 chương
Bắt Đầu Triệu Hoán Hệ Thống Gia Thân, Ta Tạo Phản
Tô Dạ Hàn xuyên qua thành Đại Chấn quốc Bình Nam vương phủ con thứ, vừa mở mắt, phát hiện mình sắp thay cùng cha khác mẹ đại ca tiến về kinh thành chết thay. Tuyệt vọng thời khắc, vạn giới triệu hoán hệ thống thành công kích hoạt! Triệu hoán Tiêu Phong, Hàng Long Thập Bát Chưởng, cử thế vô địch! Triệu hoán Tôn Ngộ Không, Tề Thiên Đại Thánh, một côn toái thiên địa! Triệu hoán Hoang Thiên Đế, Tha Hóa Tự Tại, một kiếm đoạn vạn cổ! Triệu hoán Thông Thiên giáo chủ, Tru Tiên Kiếm Trận, hủy diệt vạn giới! Chư thiên vạn giới, vô luận là ai, đều có thể triệu hoán mà đến, Từ Khuyết, Diệp Phàm, Bàn Cổ, Hồng Quân. . . Ngươi là vô địch thánh chủ? Ngươi là vô thượng Tiên Đế? Ngươi là hắc ám chí tôn? Không có ý tứ, tại trẫm trong mắt, hết thảy đều là con kiến hôi! Bởi vì liền trẫm sủng vật cẩu, đều có thể giây giết các ngươi! Bất tri bất giác, Tô Dạ Hàn đã triệu hoán đến vô số cường giả, quét ngang vạn vực, thành lập mạnh nhất Thiên Đình, thành là mạnh nhất Thiên Đế!
[Dịch] Toàn Chức Nghệ Thuật Gia
Không có quá nhiều drama kịch tính éo le, cũng không có hậu cung harem ghen tuông giận hờn nhưng Toàn Chức Nghệ Thuật Gia sẽ khiến bạn phải đọc mãi, nhất là những phân đoạn về nghệ thuật như ca hát, phim ảnh, tiểu thuyết… sẽ khiến bạn phải nổi da gà vì quá tuyệt!Chẳng thế mà truyện lại luôn đứng trong Top 10 Qidian suốt nửa năm qua!--------------"Âm nhạc, điện ảnh, hội họa, thư pháp, văn học... Cậu đều biết hết sao?""Có biết một chút.""Biết một chút là thế nào?"" Ừm, đại khái là có khoảng trăm triệu fan ấy..."--------------“Nhiệm vụ thất bại thì thế nào?” Lâm Uyên hỏi, “Ta sẽ bị giật điện sao? Hay bị Hệ thống xoá bỏ?... Chẳng lẽ là trừ tiền?! Không được, ngàn vạn lần đừng trừ tiền của ta nha!”[Quy tắc thứ nhất của Hệ thống: vĩnh viễn không gây thương tổn cho ký chủ.][Ngoài ra còn có nhắc nhở chân thành: giật điện và xoá bỏ đều là hình phạt tàn khốc hơn trừ tiền rất nhiều, xin ký chủ phân biệt rõ ràng lợi và hại.]--------------Bộ này đã được SS2201AS dịch đến chương 259, Giang Thượng Nguyệt Minh sẽ dịch tiếp từ chương 260, cảm ơn bạn SS2201AS rất nhiều vì bản dịch của bạn đã đưa mình đến với bộ này và yêu thích nó luôn. Hiện tại thấy bên truyện của bạn đã drop, mình xin tiếp tục dịch bộ này ạ. Mong mọi người ủng hộ truyện. ^^Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Bản Dịch)!
1897 chương
[Dịch] Kinh Khủng Tu Tiên Lộ
(quỷ dị + tàn khốc tu tiên + lão Lục + phía sau màn, « vô đạo tiên lộ » « thần bí tiên lộ, câu cá lão » ) . . . . . Đại Đường vương triều, tận thế sắp tới. Vô tận quái dị giáng lâm, nhấc lên vô biên giết chóc. Nhân gian hồng trần, đạo, phật, nho, yêu, ma, quỷ, Chư Tử Bách Gia tung hoành. Tiên đạo ở nhân gian, Lý Thanh từ dị giới mà đến nhìn thấy lại là ngàn vạn bạch cốt cùng tuyệt vọng trên con đường tiên lộ. "Bọn hắn là tiên? Là ma? Là phật? Là nho? Là quỷ? Là yêu? Là Chư Tử Bách gia?" Lý Thanh nghẹn họng nhìn trân trối. Trong pho tượng trước mắt, mơ hồ hiện lên một tồn tại quái dị vô cùng khủng bố ở sâu trong hắc ám. "Đây rốt cuộc là tu tiên, vẫn là tu thành quái dị?" Trong lòng Lý Thanh lạnh buốt nhìn quái dị kinh khủng đầy trời.
[Dịch] Luyện Võ Quá Khó, Ta Lựa Chọn Giết Địch Bạo Công Lực
Giết địch bạo công lực, công lực tăng thêm vô hạn! Vệ Phàm xuyên qua thế giới khắp nơi tràn đầy yêu ma, quỷ quái hoành hành khắp chốn, nhưng hắn lại dễ dàng giết địch và bạo công lực. 10 năm công lực Kim Chung Tráo: kim chung hộ thể, mình đồng da sắt. 100 năm công lực Kim Chung Tráo: hổ khiếu long ngâm, thanh đãng quần ma. 1000 năm công lực Kim Chung Tráo: kim cương bất hoại, nhật nguyệt đồng huy. Trên chín tầng trời, Thần Ma ngồi cao, gieo rắc tai họa cho muôn dân! Vệ Phàm rút đao ra và nói: "Đừng hiểu lầm, không phải ta muốn làm chim đầu đàn, ta chỉ muốn giết các ngươi bạo công lực!" Tên khác «Nhường ngươi luyện võ, ta giết yêu ma bạo công lực».
[Dịch] Tu Tiên: Ta Từng Du Học Ở Thời Hiện Đại
Giống như vũ khí hạt nhân chỉ là sản phẩm phụ của khoa học, trường sinh cũng chỉ là một món quà nhỏ trong quá trình tìm kiếm đạo. Tổ sư của Tân Pháp Đạo, Đại Hiền Lương Sư, Trịnh Pháp Chân Nhân - tu sĩ mạnh nhất trong hàng vạn năm qua, đang chiêu thu đệ tử truyền thừa. Các tài liệu tham khảo bao gồm: 《Tô pô học trong phù chú - Bắt đầu từ Phù Vân Vũ》 《Nghiên cứu trí tuệ nhân tạo của pháp khí: Khám phá ban đầu về khí linh》 《Phân tích nguyên tố của Cửu Chuyển Kim Đan》 《Cơ sở của thông lộ trận pháp》
[Dịch] Nhất Phẩm Bố Y (Đã Fix)
Từ Mục không may bị tai nạn xuyên không vào thế giới khác. Với kiến thức chuyên môn và kinh nghiệm từ tiền kiếp, Từ Mục đã tạo ra những thành tựu đáng kể, từ từ chuyển mình giữa thời loạn thế.  Dù khó khăn liên tiếp ập đến, Từ Mục không bỏ cuộc. Hắn đã sử dụng kiến thức quân sự và lòng nhân ái của mình để tạo ra một đội quân thiện chiến, đầy nhiệt huyết nam nhi, tình nghĩa huynh đệ. Với mưu lược và kỹ năng của mình, đội quân của Từ Mục đã trở thành một lực lượng mạnh mẽ và đáng sợ đối với bất kỳ kẻ thù nào.
Lý Phá Sơn1649 chương
[Dịch] Đỉnh Cấp Gian Thương: Bắt Đầu Vô Địch Từ Buôn Bán Vũ Khí Đạn Dược
Vì muốn kiếm năm mươi vạn mà liều mạng cố gắng, lại không ngờ… không cẩn thận kiếm hơi nhiều. “Ta không ở giang hồ, nhưng giang hồ đầy rẫy truyền thuyết về ta.” “Không có chuyện gì mà tiền không giải quyết được. Nếu có, thì là vì chưa đủ nhiều.” Thiên hạ có loạn hay không, là do ta quyết định. Lâm Phong trở thành đại quân hỏa thương duy nhất trong thế giới võng du. Đỉnh cấp công hội, cao thủ tuyệt thế, hào môn cường nữ, phú hào đỉnh phong – tất cả đều là khách quen trung thành của hắn.
[Dịch] Từ Phế Linh Căn Bắt Đầu Vấn Ma Tu Hành
Chuyển sinh vào tu hành thế giới mười sáu năm, từ phế linh căn bắt đầu bước vào ma đạo. … Ngày kiểm tra linh căn, hắn rơi xuống ngũ đẳng, kiếp này khó thể vượt qua Luyện Khí trung kỳ. Tiên môn không thu, trường sinh càng xa vời. Đúng lúc ấy, Ma tông đi khắp nơi c·ướp kẻ tư chất thấp hèn, gọi là “Linh nô”. Chúng luyện ma công hao tổn sinh mệnh, chế tác linh sa, cung cấp cho Ma tông hưởng dụng. Vương Dục bị bắt tại Thạch Hồ thành, đưa về Ma Vực, lấy thân phận linh nô mà bước vào đại môn ma đạo. May mắn thay, hắn có được 【Cất đặt cột】 bàng thân, có thể giải quyết vô số nan đề! … 【Cất đặt cột 1: Nhiên Huyết công】 “Nhiên Huyết công (0/100): Một ngày 48 luyện, một năm có thể thành.”
[Dịch] Tuyết Trung Hãn Đao Hành
Tám trăm năm trước, Đại Tần hoàng đế thiên hạ thống nhất, cả đời chỉ có hai nữ tử. Một người cùng ngài chinh chiến khắp nơi, giành lại giang sơn, trong khi người còn lại vì thế mà mất đi vương quốc. Hơn bảy trăm năm trước, một vị đạo nhân đứng trước thiên môn nhưng không bước vào, ngài quyết tâm chờ đợi bóng dáng của một người mặc áo hồng, chỉ vì muốn chuyển thế, hoá giải mọi khổ đau. Năm trăm năm trước, tiên nhân Lữ Động Huyền đã thực hiện cuộc chuyển thế của mình. Một trăm năm trước, tiên nhân Tề Huyền Tránh cũng vậy, tiếp tục con đường tu luyện. Ngày nay, chưởng môn Võ Đang Hồng Tẩy Tượng dũng cảm phản kháng thiên địa, đã suốt ba trăm năm kiên trì tu luyện, chỉ mong một nữ nhân được phi thăng lên thiên đình. Giang hồ xuất hiện một gương mặt như bạch hồ, mang song bội đao, tự nhận mình là Tú Đông Xuân Lôi, quyết chí trở thành đệ nhất thiên hạ. Dưới đáy hồ, có một lão nhân tóc bạc, thích ăn mặn. Bên cạnh là một lão bộc với hàm răng gãy, chuyên cõng hộp kiếm. Trên núi có một tiểu sư thúc tổ trẻ tuổi, cưỡi thanh ngưu, lại không dám xuống núi. Còn có thiếu nữ sát thủ cưỡi gấu mèo, tay cầm hoa hướng dương, dáng vẻ không quá lạnh lùng. Trong giang hồ, các cao nhân đều chú trọng việc hóa trang, phải thể hiện vẻ xuất trần. Nữ hiệp trên giang hồ cũng cần chú ý bồi dưỡng nhân khí, tông phái phải biết tạo dựng quan hệ với triều đình. Còn nhân vật chính của chúng ta, lại thản nhiên đeo đao, cứ vậy mà chọc trời giăng mây ở giang hồ. Cuối cùng, hắn gào lên: “Tiểu nhị, mau mang rượu lên cho ta!”
Chung Cực Đấu La - Đấu La Đại Lục 4
Câu chuyện này là phần 4 nối tiếp với chuỗi câu chuyện trong tác phẩm Đấu La Đại Lục của tác giả Nội dung truyện được diễn ra sau một vạn năm, khi đó mọi thứ đều bị băng hóa. Mở đầu là việc đội khảo sát khoa học của Liên bang Đấu La trong lúc khảo thí ở Cực Bắc Chi Địa đã phát hiện một quả trứng có hoa văn hai màu vàng bạc, sau khi dùng dụng cụ kiểm tra thì phát hiện bên trong có sinh mạng đang phát triển nên đã nhanh chóng mang về sở nghiên cứu tiến hành ấp trứng. Sau khi trứng nở ra thì không ngờ lại nở ra một đứa trẻ không khác gì trẻ con loài người, một quả trứng nở ra trẻ con.
313 chương
[Dịch] Thế Giới Hoàn Mỹ
Đêm đã về khuya, bóng tối phủ kín khắp nơi, bao trùm lên cảnh vật. Thế nhưng trong núi lại chẳng hề yên tĩnh, tiếng mãnh thú rít gào rung động cả non sông, cây cối rung lên, lá bay tán loạn. Chốn rừng núi mênh mang là nơi hoạt động của vô số mãnh thú hồng hoang cùng những chủng tộc sót lại từ thời Thái Cổ. Tiếng kêu đáng sợ của muôn loài rống lên trong bóng tối, khiến mặt đất như muốn nứt toác ra. Từ trong dãy núi trông xa thấy có thấp thoáng một quầng sáng nhu hòa, tựa như một ngọn nến lập lòe dưới màn đêm đen vô tận, lẩn khuất giữa muôn trùng núi, ánh sáng dường như có thể vụt tắt bất cứ lúc nào. Đến gần hơn, có thể thấy rõ ở đó có một nửa thân cây khô khổng lồ, đường kính thân cây ước chừng hơn chục mét, toàn thân cháy đen, ngoại trừ một nửa thân cây này, chỉ còn lại một cành cây yếu ớt nhưng lại tỏa ra sức sống. Lá cây lung linh như được khắc từ lục ngọc, tán phát từng đốm sáng nhu hòa bao trùm lấy cả một thôn làng. Nói một cách chính xác thì đây là một thân cây sét đánh, rất nhiều năm về trước nó từng gặp phải một trận sét thông thiên, vòm cây um tùm cùng sức sống tràn trề của gốc liễu già đã bị sấm sét phá hủy. Nay chỉ còn lại một đoạn gốc cao chừng tám chín mét trồi lên mặt đất, đường kính rộng kinh người, cành liễu duy nhất sót lại kia trông như sợi xích thần bằng mây lục bích, hào quang ngập tràn bao trùm che chở cho cả thôn làng, khiến mảnh đất này trở nên mông lung như một vùng tiên thổ, trong chốn đại hoang cảm giác vô cùng thần bí. Nhà nhà trong thôn đều xây bằng đá. Đêm khuya thanh vắng, vẻ an lành yên ả của chốn này dường như tách biệt hẳn với bóng tối cùng tiếng mãnh thú gào thét bên ngoài. “Hú uuuuu….” Một trận cuồng phong thổi qua, có đám mây đen khổng lồ vắt ngang trời, che kín cả màn đêm, chắn nốt chút xíu ánh sao yếu ớt khiến dãy núi càng thêm tăm tối. Một tiếng chim kêu hung tợn từ trên cao vọng xuống, tiếng kêu sắc lẻm có sức xuyên thấu mạnh, không ngờ lại bắt nguồn từ đám mây đen kia. Nhìn kỹ, thì ra đó là một con chim khổng lồ to đến không tưởng, che lấp trăng sao, dài không biết bao nhiêu dặm. Đi qua Thạch Thôn, nó cúi đầu nhìn xuống, hai con mắt tựa như hai vầng trăng máu, hung khí ngút trời. Nó nhìn chằm chằm gốc liễu già trong chốc lát, cuối cùng bay về phía sâu nhất trong dãy núi. Yên ắng một lúc lâu mãi cho đến tận nửa đêm, mặt đất bắt đầu rung chuyển. Một bóng dáng mơ hồ từ phương xa bước tới, cao ngang đỉnh núi! Một hơi thở kì lạ lan tỏa, núi rừng lặng ngắt một cách chết chóc, hung cầm mãnh thú cúi rạp mình không dám phát ra một chút xíu âm thanh. Lại gần, đây là một sinh vật có hình người, dáng đứng thẳng, nó cao lớn vô cùng, sánh ngang đỉnh núi, toàn thân nó không có lông tóc gì mà dày đặc một lớp vảy vàng kim lấp lánh. Mặt nó phẳng lì, chỉ có một con mắt thẳng, mỗi lần chớp mở như có ánh sét vàng kim rạch qua, sắc bén ghê người. Toàn thân nó huyết khí mênh mông, tựa như một vị thần ma! Nó đi ngang qua chốn này, liếc nhìn gốc liễu, thoáng dừng chân rồi dường như đang vội vã lên đường, cuối cùng nhanh chóng bỏ đi. Vô vàn ngọn núi như đang rên rỉ dưới từng bước chân của nó, cả chốn núi rừng cũng bị uy thế ấy làm cho run rẩy. Bình minh lên, một con rết dài mười mét, thân to như thùng nước, tỏa ánh sáng bạc lấp lánh bò ngoằn ngoèo trong núi. Con rết như được đúc từ bạc trắng, mỗi một đốt đều sáng bóng dữ dằn, đập vào đá núi rầm rầm, tia lửa bắn tung tóe. Nhưng cuối cùng nó lại tránh qua Thạch Thôn mà không hề xâm nhập, nơi nó đi qua sương đen mịt mù, muông thú đều lẩn tránh. Một cành liễu mảnh mai tỏa ánh sáng bích hà óng ánh khẽ đung đưa trong gió….
2015 chương
TA CÓ THẦN CẤP VÔ ĐỊCH HỆ THỐNG
Tốt nghiệp đại học Lưu Tiểu Viễn bởi vì Thất Tình ngoài ý muốn đạt được "Thần Cấp vô địch hệ thống", mà Thần Cấp vô địch hệ thống bên trong có các loại ngưu xoa nhân vật có thể triệu hoán. Từ đó, tại Thần Cấp vô địch hệ thống trợ giúp dưới, Lưu Tiểu Viễn vượt qua mang ngươi trang bức mang ngươi bay, mang ngươi Liêu Muội mang ngươi này cuộc sống hạnh phúc.
1188 chương
Mao Sơn Quỷ Thuật Sư
Tác giả: Bỉ Ngạn Phù Đồ Thể loại: Linh Dị Giới thiệu: Mệnh cách ngày sinh bát tự của tôi đều toàn âm, theo lý luận của đạo gia, mệnh cách của tôi sẽ gian nan trắc trở, nhiều sóng gió trong cuộc đời. Tên tôi là Phương Cương, đây là cái tên sư phụ tôi đặt cho, nói là để tăng thêm dương khí, chủ yếu để khắc chế âm khí nặng nề trong mệnh cách của tôi. Tôi không biết cha mẹ của mình là ai, bởi vì vừa mới sinh ra tôi đã bị một giáng đầu sư bắt cóc, nghe sư phụ tôi kể lại khi gặp tôi lúc ấy, thực sự đã khiến cho tôi phải khóc sụt sịt, thương cho số phận của chính mình. Đó là một đêm rất tối, giơ bàn tay ra không nhìn thấy ngón.
50 chương
/337